Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 187: Cơn Đau Đớn Kéo Dài
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 187 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau vài lời trách móc, nữ bác sĩ bắt đầu kiểm tra cho Ôn Noãn.
"Đau..."
Ôn Noãn đau đớn kêu lên. Bác sĩ chỉ ấn nhẹ vài chỗ, cô đã đau đến mức toàn thân co rút lại, chưa từng trải qua nỗi đau nào khủng khiếp đến vậy trong đời!
Nữ bác sĩ trung niên chăm chú nhìn cô. Bà liếc nhìn Ôn Noãn một cái, rồi nhẹ nhàng kéo áo cô xuống, quay sang nói vọng ra ngoài với y tá: "Chuẩn bị phẫu thuật! Tình trạng bệnh nhân nguy cấp do XX chèn ép khoang bụng!"
Đầu óc Ôn Noãn trống rỗng.
Nữ bác sĩ vội vàng viết giấy yêu cầu phẫu thuật, vừa trách móc: "Nếu muộn thêm một chút nữa thì có thể nguy hiểm đến tính mạng! Dù chỉ là một tiểu phẫu, làm xong có thể về ngay nhưng vẫn cần có người ở bên cạnh... Cô có thể liên lạc với ai không?”
Ôn Noãn đưa tay vuốt nhẹ bụng. Nỗi đau vẫn cứ dai dẳng hành hạ cô. Cô nhìn lên trần nhà, khẽ nói: "Để tôi gọi bạn của mình đến!"
Nữ bác sĩ nhìn cô, ánh mắt đầy tiếc nuối. Một cô gái xinh đẹp như vậy, không biết đã bị gã đàn ông nào đùa giỡn, rồi vứt bỏ không chút quan tâm.
Tay Ôn Noãn run run gọi điện cho Bạch Vi.
Bạch Vi nghe xong, vừa thay quần áo vừa chửi rủa: "Hoắc Minh rốt cuộc đang làm cái quỷ gì thế này! Khốn kiếp!"
Ôn Noãn tự mình ký giấy đồng ý phẫu thuật.
Ca phẫu thuật tuy nhỏ nhưng vô cùng đau đớn. Cô cố gắng chịu đựng, nắm chặt ga trải giường trắng toát. Trong cơn đau mơ hồ, cô như nghe thấy tiếng Hoắc Minh thì thầm bên tai mình: "Thoải mái không? Ôn Noãn... Tôi rất thoải mái."
Ôn Noãn quay mặt sang một bên. Nước mắt đột nhiên tuôn rơi thành dòng.
Khi Bạch Vi đến, ca phẫu thuật của Ôn Noãn đã kết thúc. Gương mặt cô trắng bệch như tờ giấy, cơ thể càng thêm suy yếu, đôi chân gần như không thể đứng vững.
Nỗi đau này, sự giày vò này... Ngay cả tình yêu mà Hoắc Minh dành cho cô, gom góp lại cũng không thể sánh bằng.
Anh ta nói rằng sẽ đi xem xét một chút, nhưng đã gần một giờ trôi qua mà anh ta vẫn biệt tăm.
Ôn Noãn không còn bận tâm nữa. Cô và anh ta... chấm dứt từ đây!
Từ nay về sau, cô sẽ không còn ôm bất kỳ hy vọng nào vào anh nữa. Chuyện anh ta và Kiều An yêu hay hận nhau, cũng chẳng còn liên quan gì đến cô.