Chương 192: Để Anh Chăm Sóc Em

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 192: Để Anh Chăm Sóc Em

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 192 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sắc mặt Ôn Noãn hơi tái nhợt.
Hoắc Minh giơ tay muốn chạm vào mặt cô, nhưng Ôn Noãn theo bản năng lùi về sau một bước.
Cuối cùng, anh hạ tay xuống. “Dù thế nào thì cũng ảnh hưởng đến sức khỏe! Ôn Noãn, anh rất đau lòng.” Anh nói thêm, “Để anh chăm sóc em…”
Ôn Noãn lặng lẽ lắng nghe.
Cô nhìn anh, gương mặt không chút biểu cảm: “Luật sư Hoắc, lẽ nào tôi phải nói thẳng ra thì anh mới hiểu sao? Tôi biết, anh đúng là có chút thích tôi, nhưng thứ tình cảm đó của anh quá đỗi mong manh. Cứ mỗi khi Kiều An xảy ra chuyện… anh lại không ngần ngại chạy đến bên cô ta, mặc kệ tôi ra sao, có đang đau lòng hay tuyệt vọng, thậm chí là đang nằm trên bàn phẫu thuật đi chăng nữa!”
Ôn Noãn nói, trong lòng dâng lên một cơn đau nhói. Cô nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Luật sư Hoắc, một người như anh, tôi thật sự không tài nào thích nổi!”
Hoắc Minh tiến lại gần.
Anh nhẹ nhàng nâng gáy cô, định hôn cô, muốn dùng cách này để kéo cô trở về. Ít nhất, cũng để cô nhớ lại tình cảm của bọn họ trước kia.
Ôn Noãn ngẩn người.
Cô cảm nhận được sự dịu dàng tha thiết trong động tác của anh, cả người cứng đờ, ngay cả trái tim cũng đau đớn đến mức chết lặng.
Không biết cô lấy sức lực ở đâu ra, đẩy anh một cái thật mạnh.
“Hoắc Minh, anh có thể giữ chút liêm sỉ được không? Tôi Ôn Noãn này… là loại người anh gọi một tiếng thì vẫy đuôi chạy đến, không cần thì đuổi đi sao? Nếu anh muốn tìm một người phụ nữ để lên giường, dựa vào điều kiện ngoại hình của anh, có nhắm mắt lại cũng vớt được cả đống! Anh đừng dây dưa với tôi như thế nữa.”
Ánh mắt Hoắc Minh tối sầm.
“Em cảm thấy anh chỉ muốn lên giường với em thôi sao?”
Ôn Noãn run run hỏi lại: “Nếu không thì sao? Kết hôn chắc?”
Hoắc Minh như ngừng thở. Anh siết chặt tay, một lúc lâu sau mới đáp lại, giọng điệu có vẻ hơi mệt mỏi: “Ôn Noãn, anh không nghĩ đến chuyện kết hôn không phải vì anh muốn đùa giỡn với em, mà là vì hôn nhân vốn không nằm trong kế hoạch cuộc đời anh.”
Ôn Noãn cụp mắt, cô cười khẩy: “Anh yên tâm, tôi cũng không có ý định xen vào cuộc sống của anh.”
Nói xong, cô định đóng cửa lại.
Hoắc Minh ngăn cô lại, anh hơi nhíu mày: “Trong lòng tôi, em quan trọng hơn cả Kiều An!”
Ôn Noãn mỉm cười: “Tôi nhớ rõ anh đang thụ lý một vụ án kinh tế cho Kiều An, Hoắc Minh… Anh nói tôi quan trọng hơn cô ta, vậy thì tôi đây, người quan trọng hơn cô ta, xin anh hãy từ bỏ hợp tác với cô ta.”
Ôn Noãn cười trào phúng: “Anh có làm được không?”
Hoắc Minh nhíu mày. Từ trước đến nay, anh luôn phân biệt rõ ràng giữa việc công và việc tư. Nếu để người phụ nữ này lấn lướt, can thiệp vào công việc của anh, thì anh tuyệt đối không thể chấp nhận.
Anh nhìn cô: “Có thể đổi sang yêu cầu khác được không?”