Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 204: Chờ người đến sẽ rõ
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 204 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhưng dù sao có tiền vào túi vẫn là chuyện tốt, chị Lê nói xa nói gần một hồi để hỏi han Ôn Noãn.
Hoắc Minh dùng giọng điệu ám muội trả lời:
"Ôn Noãn mệt nên ngủ rồi."
Sáng sớm hôm sau, khi Ôn Noãn tỉnh dậy, Hoắc Minh đã dậy từ lâu.
Vết thương của anh đã không còn đáng ngại nữa, anh đang ngồi trong phòng khách uống cà phê đọc báo.
Chiếc áo sơ mi màu xám khói đậm, kết hợp với cà vạt bản nhỏ màu tối, vẫn đẹp trai, lịch lãm như mọi khi.
Ôn Noãn hơi ngẩn ngơ.
Ánh mắt của Hoắc Minh lướt qua người cô, nhẹ giọng nhắc nhở: "Em bị rơi mất một cúc áo rồi kìa."
Ôn Noãn cúi đầu xem, chiếc cúc áo thứ ba trên chiếc sơ mi màu hoa cau của cô đã bị bung ra.
Bởi vì cô đang ngồi nên hai bên vạt áo tự nhiên mà mở ra, để lộ không ít vẻ xuân bên trong.
Ôn Noãn vội vàng khép vạt áo lại.
Cô tìm kiếm trên ghế sofa một lúc nhưng vẫn không tìm thấy chiếc cúc đó đâu.
"Đi đến phòng quần áo mà đổi cái khác! Quần áo của em vẫn còn ở đó." Hoắc Minh nói với giọng bình thản.
Ôn Noãn không lên tiếng. Những bộ quần áo đắt tiền đó đều do anh mua cho cô từ lúc hai người còn đang ngọt ngào, ít nhất cũng phải hàng chục triệu. Giờ đây họ đã chia tay, cô không còn lý do gì để nhận.
Giống như chiếc Morning Dew kia, dù cô có thích đi chăng nữa cũng không còn tâm trạng để chơi đàn.
Ôn Noãn nhỏ giọng nói muốn mượn phòng cho khách.
Dù sao cô đã từng ở đây, cho nên biết kim chỉ để ở đâu, cô khâu vạt áo lại một chút, đủ để che đi phần hở hang bên trong.
Ôn Noãn không rửa mặt ở đây, chỉ lau qua loa.
Lúc đi ra ngoài, cô nhìn Hoắc Minh nói:
"Luật sư Hoắc, anh đã không sao rồi! Tôi xin phép về trước đây."
Hoắc Minh bỏ tờ báo xuống, lẳng lặng nhìn cô: "Ăn sáng xong hãy đi! Bữa sáng đã được đưa tới từ sớm."
Ôn Noãn cười nhạt, cô nói: "Như vậy không phù hợp."
Cô lạnh nhạt và xa cách đến đáng sợ, quyết tâm muốn phân định ranh giới rõ ràng với anh. Hoắc Minh không biết người khác làm thế nào để dỗ dành bạn gái quay lại, nhưng anh có cảm giác...
Ôn Noãn khó đối phó hơn những cô gái khác! Anh nhìn cô đầy suy tư.
Bầu không khí trở nên giằng co. Ôn Noãn hơi cúi người: "Luật sư Hoắc, cảm ơn anh đã tiếp tục giúp bố tôi kiện tụng, tôi vô cùng cảm ơn anh."
Hoắc Minh vô cùng khó chịu.
Thái độ của Ôn Noãn đối với anh giống như một người bình thường đối với người nổi tiếng, nhưng rõ ràng bọn họ đã từng có những trải nghiệm nồng nhiệt nhất tại căn chung cư này, cho dù trong sinh hoạt hay về mặt thể xác, bọn họ cũng vô cùng hòa hợp.
Anh hơi tức giận, ngón tay thon dài nhặt tờ báo, giọng nói lạnh nhạt: "Tùy em!"
Ôn Noãn vội vàng rời đi.
Cô gọi xe về căn hộ của mình, tắm rửa và thay quần áo, thậm chí bữa sáng cũng ăn vội vàng trên xe.
Lúc đến phòng dạy nhạc, chị Lê vội vàng xin lỗi cô: "Tối hôm qua tên Diêm Vương sống đó ra tay, chị thật sự không dám đắc tội!"
Ôn Noãn không trách chị ấy, chỉ nhẹ giọng nói: "Dù sao cũng phải nói cho rõ ràng."
Chị Lê đưa hợp đồng mà Tổng Giám đốc Triệu đã ký cho Ôn Noãn xem, chị ấy thán phục nói: "Ôn Noãn, tối qua em đúng là giỏi thật, Tổng Giám đốc Triệu nổi tiếng là khó đối phó, vậy mà em vẫn làm ông ta phải đồng ý."
Ôn Noãn cười nhạt.
Thật ra cô cũng biết, tối hôm qua Hoắc Minh xuất hiện là một điều may mắn, vậy nên cô mới nắm được cơ hội này.
Nhưng cô không muốn nhắc đến Hoắc Minh, cho nên không nói gì.
Chị Lê lại nói cho cô một tin tức quan trọng: "Tối hôm qua ấy, chính tên Diêm Vương sống kia gọi điện cho chị, nói là có đứa nhỏ trong nhà muốn đến đây học đàn, còn đích thân chỉ định em dạy! Ôn Noãn, em có biết trong nhà họ Hoắc có đứa trẻ nào không? Hay đấy là con riêng thất lạc của Hoắc Minh, anh ta chỉ đang che mắt thiên hạ thôi."
Ôn Noãn cẩn thận suy nghĩ, trong nhà họ Hoắc có trẻ con thì không có gì là lạ, nhưng nếu muốn Hoắc Minh đích thân quan tâm đến mức đó thì cũng không nhiều.
Ôn Noãn tạm thời không nghĩ ra.
Chị Lê không để ý nữa, xua tay rồi nói: "Cứ đợi người đến thì sẽ rõ thôi."
Nói xong, chị Lê đột nhiên nhớ tới lời nói ám muội của Hoắc Minh tối hôm qua, ngập ngừng hỏi nhỏ: "Ôn Noãn, tối hôm qua... Hai người làm tình à?”
Ôn Noãn đang uống nước lọc, nghe vậy lập tức phun nước ra.
Cô tròn mắt nhìn chị Lê, vừa xấu hổ vừa tức giận.
Chị Lê nghĩ thầm, có người phụ nữ nào mà không muốn chứ?
Ngay khi chị Lê đang suy nghĩ, điện thoại nội bộ vang lên.
"Cô giáo Ôn, người nhà của Luật sư Hoắc đã đến, nói là muốn đăng ký lớp học VIP của cô."