Chương 206: Anh làm vậy là có ý gì?

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 206: Anh làm vậy là có ý gì?

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 206 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoắc Minh Châu lại níu chặt lấy cô: "Mặc kệ đi, đằng nào hôm nay cô cũng phải dành thời gian cho tôi rồi! Tôi muốn đi ăn đồ Pháp, tôi muốn cùng cô đi chơi."
Con gái nhỏ cứ thế làm nũng, bà Hoắc đành chịu không can thiệp.
Bà mỉm cười: "Ôn Noãn, nhờ cháu trông chừng Minh Châu nhé." Ôn Noãn: "..."
Hoắc Minh Châu vui vẻ nói: "Ôn Noãn, chúng ta đi ăn đồ Pháp đi!"
Ôn Noãn thực sự muốn gọi điện cho Hoắc Minh, bảo anh đến đón em gái mình về...
Kết quả là, Hoắc Minh Châu cứ thế ở lại phòng âm nhạc cả ngày.
Buổi tối, cô ấy kéo Ôn Noãn đến nhà hàng Pháp cùng mình.
Bà Hoắc cũng đi cùng, thanh lịch thưởng thức rượu vang đỏ, mỉm cười nhìn hai cô gái đang trò chuyện ríu rít.
Hoắc Minh Châu luyên thuyên không ngừng.
"Ôn Noãn cô biết không, chồng sắp cưới của Kiều An đang làm đạo diễn ở Anh Quốc đó, nhân lúc cô ta về nước thì lại tằng tịu với một cô người mẫu, đúng là quả báo mà."
Ôn Noãn hơi nhíu mày.
Hậu phương của Kiều An đã loạn rồi, sao cô ta vẫn chưa trở về Anh Quốc?
Hoắc Minh Châu vén tóc lên, cười nói.
"Cô ta tự tin chứ sao! Trong giới này của chúng tôi thì cô ta là người có tài nhất, cô ta tự tin bản thân mình có thể giữ chặt chồng sắp cưới của mình, cho rằng chuyện trăng hoa chỉ là tật xấu chung của đàn ông, cô ta cứ ở lại thành phố B là vì muốn..."
Hoắc Minh Châu không dám nói tiếp.
Nhưng Ôn Noãn vẫn hiểu được.
Cô gái được nuông chiều đó chẳng những muốn kết hôn với chồng sắp cưới ở Anh Quốc, mà còn muốn giữ chân được Hoắc Minh.
Rốt cuộc cũng chỉ là một người ích kỷ tùy hứng mà thôi.
Tuy nhiên, có một số người lại thích kiểu người như vậy. Ôn Noãn không nói gì, thong thả uống nước có ga.
Hoắc Minh Châu biết mình lỡ lời, cô ấy kéo tay Ôn Noãn: "Thật xin lỗi! Ôn Noãn, cô cười một cái đi mà!"
Ôn Noãn ngước mắt nhìn cô gái ngây thơ đáng yêu trước mặt.
Cô nhớ tới lần trước đã nói với Hoắc Minh, cô đã nói một mạng đổi một mạng.
Ôn Noãn không khỏi cảm thấy day dứt, cô nhẹ giọng nói: "Minh Châu, thực sự xin lỗi."
Hoắc Minh Châu không hiểu gì cả.
Ôn Noãn cười nhạt, cũng không giải thích.
Đến lúc ăn gần xong, Ôn Noãn chuẩn bị đi thanh toán, nhưng vừa mới đứng dậy đã thấy một ngón tay thon dài vươn tới chạm lên mặt bàn sang trọng.
Ôn Noãn bất giác ngước mắt lên, nhìn thấy Hoắc Minh.
Đêm nay, anh vô cùng nổi bật.
Quần tây màu xám đậm và áo len, bên ngoài là áo khoác măng tô màu đen, toàn thân toát lên vẻ sang trọng, cộng thêm khuôn mặt sắc nét, toàn bộ sự chú ý trong nhà hàng đều dồn vào anh.
Giọng nói của Hoắc Minh có chút khàn: "Tôi đã thanh toán rồi."
Khóe miệng Ôn Noãn khẽ giật giật: "Cảm ơn."
Cô cảm thấy đã đến lúc phải rời đi, muốn chào tạm biệt, nhưng Hoắc Minh lại nói: "Tôi đến đón mẹ tôi, vừa hay chưa ăn cơm, cô giáo Ôn không ngại tôi ngồi đây dùng bữa cùng chứ!"
Giọng điệu của anh có vẻ rụt rè, cẩn thận.
Xét về tình hay về lý, Ôn Noãn đều không thể từ chối, cô gượng cười nói: "Luật sư Hoắc cứ tự nhiên dùng bữa."
Hoắc Minh liếc mắt nhìn cô.
Sau đó khi phục vụ đến, anh không yêu cầu thêm bộ đồ ăn mới mà lại cầm ly nước của Ôn Noãn uống một ngụm.
Bà Hoắc mỉm cười mãi không thôi.
Mặt Ôn Noãn nóng lên: "Luật sư Hoắc, để tôi gọi thêm bộ mới cho anh!"
"Không cần."
Anh nhìn cô chăm chú: "Chúng ta cũng đâu phải chưa từng chia sẻ nước bọt, tôi không chê."
Ôn Noãn: "Đây là vấn đề chính à?"
Mặt cô đã nóng đến mức sắp bốc hỏa rồi!
Hoắc Minh bận rộn cả ngày, thực sự đói bụng. Anh ăn rất nhanh nhưng vẫn giữ được vẻ tao nhã.
Nhà họ Hoắc có quyền lực rất lớn, cô không thể đắc tội với anh, trừ khi cô không muốn tiếp tục sự nghiệp ở thành phố B.
"Cô giáo Ôn cứ nhìn tôi như vậy, sẽ khiến tôi sinh ra ảo tưởng." Hoắc Minh lau miệng.
Ôn Noãn không muốn để tâm đến anh: "Anh nghĩ nhiều rồi!"
Hoắc Minh cầm ly uống nước, ánh mắt còn nóng bỏng hơn cả lúc nãy, nhưng lời nói thì lại như đấm vào tai: "Vậy à? Có lẽ là thế... Tôi còn tưởng cô giáo Ôn vì yêu mà sinh hận với tôi chứ."