Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 208: Em không vui sao?
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 208 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cô thấy hơi lạ nên vươn tay cầm lên xem. Nhưng khi lật ngược lại, cô lập tức hối hận, vì đó là một khung ảnh mà Ôn Noãn từng nhìn thấy bức hình bên trong...
Hoắc Minh năm hai mươi tư tuổi và Kiều An năm hai mươi hai tuổi.
Ôn Noãn lặng lẽ nhìn vài giây, rồi đặt về chỗ cũ. Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên ở cửa.
"Trước đây sửa sang phòng này nên để đấy, quên chưa bỏ đi."
Ôn Noãn quay người lại. Hoắc Minh đang đứng tựa vào khung cửa, trên người mặc bộ âu phục đen trắng cổ điển, trông rất chững chạc, trưởng thành.
Anh đi tới cầm lấy khung ảnh đó, rồi nhìn về phía Ôn Noãn, giọng nói dịu dàng.
"Em không vui sao?”
Ôn Noãn lảng sang chuyện khác: "Luật sư Hoắc, tôi đến đây là vì chuyện của bố tôi..."
"Tôi biết, không cần nhắc lại."
Hoắc Minh ném khung ảnh vào thùng rác, ngồi xuống ghế sô pha, mở hồ sơ ra: "Cô giáo Ôn, chúng ta bắt đầu thôi!"
Ôn Noãn hơi khó hiểu.
Rõ ràng tối qua anh nói là sẽ mở cuộc họp, sao bây giờ chỉ có hai người họ.
Ánh mắt Hoắc Minh sâu thẳm.
"Em đang nghi ngờ năng lực chuyên môn của tôi sao?"
Sao Ôn Noãn dám chứ?
Cô đành phải ngồi đó, nghe anh nói những thuật ngữ chuyên môn, nghe anh phân tích vụ án...
Cô đã rất cố gắng, nhưng càng về sau lại càng buồn ngủ. "Cô giáo Ôn."
Hoắc Minh mặt mày nghiêm túc: "Có phải em muốn ngủ không?"
Anh như vô tình hỏi: "Tối qua tôi thấy em ngủ trên sô pha, ngủ rất say."
Ôn Noãn không biết nên nói gì, đành cố gắng chịu đựng đến sáu giờ.
Cô cảm thấy đã đến giờ, chắc Hoắc Minh nên tan làm rồi.
Đúng là như vậy, Hoắc Minh đóng hồ sơ lại, rồi thản nhiên nói:
"Bây giờ đã muộn rồi, để tôi mời cô giáo Ôn đi ăn nhé!"
Ôn Noãn ngước mắt nhìn lên.
Là Kiều An.
Trong tay Kiều An còn cầm theo một bộ hồ sơ, mặc trang phục công sở gọn gàng.
Ôn Noãn thật lòng bội phục cô ấy.