Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 30: Quyết Định Của Hoắc Minh
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ôn Noãn khẽ rung động. Ngón tay thon dài của cô khẽ lướt trên màn hình điện thoại, do dự hồi lâu, mãi nửa giờ sau mới gửi tin nhắn trả lời.
[Rất xin lỗi luật sư Hoắc, tôi đang ngủ.]
Ở đầu dây bên kia, Hoắc Minh nâng ly rượu trong tay, sau khi thấy tin nhắn của Ôn Noãn, khóe môi anh khẽ nở nụ cười.
Sự dè dặt của cô giáo Ôn thật đáng yêu.
Anh không trả lời lại nữa, chỉ chậm rãi nhấp nháp rượu vang đỏ trong ly.
Mấy ngày sau đó, Hoắc Minh không xuất hiện thêm lần nào, nhưng thỉnh thoảng anh vẫn gửi tin nhắn cho Ôn Noãn. Có khi là một tấm ảnh, có khi chỉ là một hai câu nói, những lời lẽ có phần lười biếng nhưng lại mang đậm phong thái đặc trưng của một người đàn ông trưởng thành.
Ôn Noãn cũng không trả lời lại anh.
Thế nhưng trong lòng cả hai đều ngầm hiểu về sự mập mờ giữa họ.
Sáng sớm hôm nay, lúc đang trên đường đến lớp, Ôn Noãn nhận được một cuộc điện thoại của Hoắc Minh.
Cô do dự một chút rồi mới bắt máy: “Luật sư Hoắc?”
Hoắc Minh ngồi trong xe, một tập tài liệu đặt trên đầu gối, đó rõ ràng là tài liệu liên quan đến vụ án của Ôn Bá Ngôn.
Hoắc Minh nhớ lại tối hôm qua, khi anh nhận tập tài liệu này từ tay luật sư Khương Minh. Luật sư Khương còn nở một nụ cười đầy ẩn ý, nói: “Sao cậu lại đổi ý rồi? Có phải vì cô giáo Ôn không? Tôi thấy cô giáo Ôn rất tốt đấy chứ, Khương Duệ cũng rất thích cô ấy.”
Lúc đó Hoắc Minh chỉ cười nhạt, bảo Khương Minh đừng nói trước với Ôn Noãn.
Anh vẫn còn muốn suy nghĩ thêm.
Lúc này, Hoắc Minh nhẹ nhàng lật giở tài liệu, nói với Ôn Noãn ở đầu dây bên kia: “Tôi phải đi công tác một tuần! Đợi đến khi trở về... chúng ta gặp mặt một lần đi! Tôi có chuyện cần phải nói với cô.”
Ôn Noãn không đoán ra được là có chuyện gì, nhưng trong lòng cô biết rằng việc thiết lập quan hệ tốt với Hoắc Minh không có gì là không tốt cả.
Cô nhẹ nhàng đồng ý.
Trái tim Hoắc Minh bỗng nhiên mềm nhũn, anh hạ giọng, thì thầm như thể đang nói chuyện với người yêu: “Sao cô lại ngoan như vậy, mềm yếu như vậy? Có biết như thế rất dễ bị đàn ông bắt nạt không hả?”
Ôn Noãn đỏ mặt, một lúc lâu sau vẫn không nói nên lời.
Hoắc Minh cười khẽ, bỏ qua cho cô.
Cúp điện thoại, anh lại cầm tài liệu lên xem một lúc lâu... Việc đưa ra quyết định này không chỉ đơn thuần là một cuộc giao dịch, mà xen lẫn trong đó còn có cả sự thương xót dành cho Ôn Noãn. Anh muốn coi đây là một sự bồi thường xứng đáng cho cô.
Ở phía bên kia, Ôn Noãn đặt điện thoại xuống, cô cố gắng đoán xem một tuần sau Hoắc Minh muốn nói chuyện gì với mình.
Cô cứ suy nghĩ miên man, suýt chút nữa thì đi quá điểm dừng.
Cô vội vàng chạy tới trung tâm âm nhạc. Khi quẹt thẻ, cô nhận thấy ánh mắt các đồng nghiệp nhìn mình đều hơi khác lạ.
Ôn Noãn không biết tại sao, đến cuối cùng vẫn có một đồng nghiệp có quan hệ khá tốt với cô nhẹ nhàng nói cho cô biết: “Ôn Noãn, chuyện cô đi làm thêm bên ngoài đã bị Giám đốc biết rồi, lát nữa chắc là sẽ gọi cô lên nói chuyện đấy!... Tôi nghe nói là do Đinh Tranh bí mật tố cáo cô. Cô và cô ta vào đây làm việc cùng một lúc, cô dạy tốt, các học sinh giỏi đều chạy sang học lớp của cô, cô ta đã khó chịu từ lâu lắm rồi, cuối cùng lần này cũng nắm được cơ hội.”
Ôn Noãn hơi giật mình.
Giám đốc Lê là một người phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi, thông minh, tài giỏi. Lúc này, bà đang ngồi sau bàn làm việc đọc tài liệu. Thấy Ôn Noãn bước vào, bà ra hiệu cho cô ngồi xuống.
Ôn Noãn đang định giải thích thì Giám đốc Lê đã dùng tay ra hiệu cho cô dừng lại: “Đúng thật là Đinh Tranh đã bí mật tố cáo với tôi, nhưng tôi vẫn nhắm một mắt mở một mắt cho cô, bởi vì hoàn cảnh gia đình cô khó khăn! Thế nhưng Ôn Noãn, bắt đầu từ hôm qua, liên tục có phụ huynh học sinh biết được thông tin cô đang làm thêm bên ngoài, đòi đổi giáo viên, tạo thành một làn sóng lớn, một ngày tôi nhận được mấy chục cuộc điện thoại!... Cô cũng biết mà, xuất thân của những đứa trẻ học đàn ở trung tâm âm nhạc này của chúng ta đều không giàu thì sang. Đừng nói tới tôi, ngay cả Tổng Giám đốc Vương cũng không thể đắc tội với những người này được.”
Bà đã nói tới mức này, đương nhiên Ôn Noãn đã hiểu.
Cô không muốn làm khó vị Giám đốc luôn chăm sóc cô chu đáo từ trước đến nay, cũng không thể trơ trẽn mà không chịu rời đi. Ôn Noãn nhẹ nhàng tháo thẻ công tác xuống, đặt lên bàn, khẽ nói: “Cảm ơn bà đã quan tâm tôi trong suốt mấy năm qua.”