Chương 37: Tối mai đến biệt thự của anh nhé?

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 37: Tối mai đến biệt thự của anh nhé?

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dì Nguyễn giãy giụa kịch liệt, miệng đầy máu và nước mắt:
“Ôn Noãn, con không được phép đi theo tên súc sinh đó! Dì phải ăn nói với bố con thế nào đây?”
Bên ngoài cửa, một loạt tiếng bước chân vang lên, mấy người mặc đồng phục bước vào.
Dì Nguyễn sững sờ trong chốc lát, rồi bắt đầu điên cuồng gào thét: “Là tôi làm Cố Trường Khanh bị thương! Mấy người bắt tôi đi! Mau bắt tôi lại đi... Tôi tình nguyện ngồi tù! Ngồi cả đời trong tù cũng được! Đừng động vào Ôn Noãn... Cố Trường Khanh, tôi cầu xin cậu đừng động vào con bé!”
Dì Nguyễn ôm đầu, quỳ rạp trên đất.
Bà hận mình vô dụng, hận mình quá kích động, lại càng hận mình đã dễ dàng bị Cố Trường Khanh chọc tức, liên lụy đến Ôn Noãn.
Cảnh tượng này khiến nhóm người vừa đến vô cùng bất ngờ.
Họ nhìn về phía Cố Trường Khanh: “Anh Cố, chuyện này...”
Cố Trường Khanh nhẹ nhàng nắm lấy tay Ôn Noãn, cưỡng ép cô ngồi xuống bên cạnh mình. Toàn thân Ôn Noãn vẫn còn run rẩy.
Hắn có chút không vui, cô sợ hắn đến vậy sao?
Nếu Ôn Noãn đã lo lắng, đương nhiên hắn phải cho cô một chút 'ngọt ngào'. Vì vậy, Cố Trường Khanh lấy khăn tay bịt lên bụng, hời hợt nói: “Vừa rồi quá hỗn loạn, có thể tôi đã bất cẩn tự làm mình bị thương. Nhưng mà công ty chúng tôi cũng có camera giám sát, mặc dù hiện giờ đang có chút trục trặc nhưng sẽ được sửa chữa trong hai ngày tới. Đến lúc đó, tôi sẽ cung cấp toàn bộ video.”
Những người vừa đến cũng ngầm hiểu trong lòng mà không nói ra: Chỉ là xích mích tình cảm mà thôi!
Họ hỏi thêm vài câu rồi nhanh chóng rời đi.
Ôn Noãn vẫn còn run rẩy. Cô biết hiện giờ dì Nguyễn chỉ tạm thời không có vấn đề gì, vì đoạn video giám sát trong tay Cố Trường Khanh có thể khiến hắn khởi kiện dì Nguyễn bất cứ lúc nào!
Căn phòng rộng rãi như vậy mà lại yên tĩnh đến đáng sợ.
Sắc mặt Cố Trường Khanh trắng bệch như tờ giấy. Hắn nghiêng đầu bảo thư ký chuẩn bị xe, sau đó lại nhẹ nhàng nắm lấy cằm Ôn Noãn: “Tối mai đến biệt thự của anh nhé?”
Ánh mắt Ôn Noãn đờ đẫn.
Cố Trường Khanh nhéo nhéo môi cô: “Đến lúc đó em hãy đánh dương cầm cho anh nghe!”
Ôn Noãn vẫn không trả lời, nhưng Cố Trường Khanh cũng không quan tâm. Hắn chỉ cần cô ở bên cạnh hắn là được! Hắn tin rằng, chỉ cần một thời gian nữa, cô sẽ lại trở về dáng vẻ ngoan ngoãn nghe lời như trước kia.
Tốt nhất là cô nên quên đi khoảng thời gian mập mờ không nên có giữa cô và tên Hoắc Minh kia!
Cố Trường Khanh bị thương khá nghiêm trọng. Một đám thư ký và trợ lý vây quanh hắn, vội vàng rời đi.
Ôn Noãn dìu dì Nguyễn về nhà.
Dì Nguyễn vẫn còn hồn bay phách lạc. Ôn Noãn nhẹ nhàng nói: “Dì Nguyễn, dì mau đi tắm đi, con đi nấu cơm.”
Vừa dứt lời, cánh tay cô đã bị nắm chặt.
Giọng dì Nguyễn vô cùng nghiêm nghị: “Ôn Noãn, dì không cho phép con đi gặp tên súc sinh kia!”
Ôn Noãn cụp mắt.
Không đi... Cô có thể làm gì chứ? Trơ mắt nhìn bố mình chịu khổ, nhìn dì Nguyễn ngồi tù ư?
Không, Ôn Noãn không thể lùi bước!
Ôn Noãn không định nói với dì Nguyễn. Cô định tự mình giải quyết tất cả, đưa hai người đi, sau đó... sẽ là chuyện giữa cô và Cố Trường Khanh!
Cố Trường Khanh, là chính anh đã ép tôi phải đi tới bước đường này!
Mắt cô ấy đỏ hoe: “Cố Trường Khanh, là ai làm anh bị thương?”
Cố Trường Khanh không thể nói là mình bị thương do chính tính toán của mình. Hắn lại càng không muốn để Hoắc Minh Châu nghe đến tên của Ôn Noãn, vậy nên hắn tùy tiện bịa ra một lý do. Quả nhiên, Hoắc Minh Châu lập tức tin tưởng không chút nghi ngờ, còn vô cùng đau lòng.
Sự lo lắng trong mắt cô ấy vô cùng chân thành. Cố Trường Khanh nhìn thấy, lại nhớ tới Ôn Noãn.
Trước đây, Ôn Noãn cũng đã từng yêu thương hắn sâu sắc như vậy. Thế nhưng ngày hôm nay, dù hắn đã bị thương đến mức này mà cô cũng không hề lo lắng cho hắn, càng không rơi lấy một giọt nước mắt nào.