Chương 43: Ôn Noãn thực sự rất "trong trắng"

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 43: Ôn Noãn thực sự rất "trong trắng"

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Noãn rất mệt.
Nhưng giờ mới nửa đêm, cô lăn qua lăn lại không ngủ được. Mỗi khi chìm vào giấc ngủ chập chờn, cô lại cảm thấy mình được ôm lấy bởi một vòng tay rắn chắc, và người đàn ông sẽ nhẹ nhàng gọi tên cô: “Ôn Noãn…”
Cô choàng tỉnh.
Trong phòng ngủ tối tăm, chỉ có ánh trăng lọt qua khe cửa sổ, khiến mọi thứ trở nên mơ hồ và không chân thật.
Ôn Noãn ngồi dậy, vỗ nhẹ vào mặt mình.
Không phải mơ.
Cô đang ở nhà Hoắc Minh, còn đang ngủ trên giường anh...
Cửa phòng nhẹ nhàng mở ra. Hoắc Minh làm xong việc định trở về ngủ, vừa bước vào đã thấy Ôn Noãn ngồi trên giường, vẻ mặt ngơ ngác như một chú cún con tội nghiệp.
Hoắc Minh từ bỏ ý định bật đèn, ngồi xuống mép giường, xoa nhẹ mái tóc dài mềm mại của cô: “Sao còn chưa ngủ?”
Ôn Noãn theo quán tính dựa vào tay anh, ngoan ngoãn tựa đầu vào vai anh.
Hoắc Minh biết cô muốn hỏi gì, thì thầm bên tai cô: “Tôi đã sắp xếp xong xuôi rồi, sáng mai tôi sẽ đi một chuyến. Nếu không có gì bất trắc, có thể nộp tiền bảo lãnh để đưa cô ấy ra ngoài.”
Ôn Noãn vô cùng biết ơn.
Cô không nói gì, chỉ ôm lấy cổ anh.
Hoắc Minh vẫn đang ở độ tuổi sung mãn, anh sẽ không để bản thân phải chịu thiệt thòi. Vì thế mọi chuyện diễn ra tự nhiên, dưới sự dẫn dắt của anh, hai người chìm đắm trong những nụ hôn cuồng nhiệt...
Đây là lần đầu tiên của Ôn Noãn, nên cô ít nhiều cũng có chút căng thẳng, không biết phải đặt tay chân vào đâu cho phải. Cơ thể cô run rẩy đến mức lúng túng, bối rối. Càng như vậy, Hoắc Minh càng thêm động tình...
Khi cả hai đang lúc say đắm, Ôn Noãn khẽ nhíu mày, kêu đau một tiếng.
“Sao vậy?” Hoắc Minh thở ra hơi nóng hổi, ghé sát tai cô, nhẹ nhàng hỏi.
Giọng nói Ôn Noãn run run: “Gót chân em bị trầy xước, hơi đau.”
Bàn tay của Hoắc Minh nâng cằm cô lên, nhìn thẳng vào cô. Ôn Noãn sợ anh phật ý, ôm chặt lấy cổ anh, thì thầm: “Không đau nữa đâu ạ.”
Hoắc Minh khẽ cười một tiếng.
Anh nhẹ nhàng cọ mũi mình vào chóp mũi cô, giọng anh khàn đặc: “Cô giáo Ôn, em còn vội vàng hơn cả tôi nữa đấy à?”
Mặt Ôn Noãn đỏ bừng, tưởng chừng như sắp ứa máu.
Hoắc Minh không trêu chọc cô nữa, với tay bật đèn đầu giường. Ánh đèn vàng ấm áp chiếu rọi, làm rõ nét mặt của cả hai.
Ôn Noãn vội vã kéo chăn lên che kín người. Hoắc Minh cười cười: “Ngại ngùng đến vậy sao? Cứ làm tôi tưởng em là cô bé ngây thơ chưa biết sự đời, không dám ra tay chứ.”
Anh vốn chỉ nói đùa, nào ngờ Ôn Noãn thật sự chưa từng qua lại với đàn ông.
Anh xuống giường lấy hộp thuốc cho cô. Ôn Noãn nhìn dáng lưng anh.
Dáng người anh rất đẹp, cơ bắp tuy không quá vạm vỡ nhưng vừa vặn trên khung xương cao ráo, thon dài của anh.
Trước khi Hoắc Minh quay lại, Ôn Noãn vội mặc chiếc áo sơ mi vào.
Một lát sau, Hoắc Minh cầm hộp thuốc quay lại, Ôn Noãn đã ngồi ở mép giường, cô nói nhỏ: “Tôi tự bôi được ạ.”
Hoắc Minh giữ cô lại.
Đại khái đoán được suy nghĩ của cô, giọng anh trở nên lãnh đạm: “Tôi không thích cưỡng ép. Trong khoảng thời gian này, chúng ta bình đẳng ở bên nhau... Ừm, trạng thái lý tưởng nhất là cả hai cùng vui vẻ.”
Lời này thật hư hỏng.
Ôn Noãn muốn hỏi anh đã từng có bao nhiêu mối quan hệ kiểu này, nhưng lời muốn nói ra lại nuốt ngược vào trong. Thực ra giữa bọn họ chẳng là gì cả! Hoắc Minh không nói rõ, nhưng cô hiểu ý anh: anh đối xử tốt với cô, nhưng khi anh chán rồi, mối quan hệ này cũng sẽ kết thúc!
Ôn Noãn nghĩ thầm: Có lẽ cô nên cảm ơn anh, vì vào lúc cô khốn khó nhất, anh đã giúp cô giữ lại chút tự tôn cuối cùng.