Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi
Chương 91: Ôn Noãn, anh dạy em nhé?
Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hoắc Minh nghiêng người hôn cô, Ôn Noãn ngay lập tức bị kỹ năng điêu luyện của anh làm cho mê mẩn, cô vòng tay ôm lấy cổ anh và ngoan ngoãn đón nhận nụ hôn.
Sau một lúc hôn nhau, Hoắc Minh trêu chọc: "Cô giáo Ôn không cho phép thì làm sao anh vào được?"
Rõ ràng đây là một câu nói bình thường nhưng anh lại nói ra với một giọng điệu đầy ẩn ý.
Mặt Ôn Noãn đỏ bừng nhưng cô không muốn để lộ sự ngượng ngùng của mình.
Cô ôm lấy anh, nhẹ giọng hỏi: "Anh thấy thế nào?"
Hoắc Minh cởi áo khoác ngoài, bước vào và quan sát. Anh khá ngạc nhiên trước gu thẩm mỹ của Ôn Noãn, đây quả thực là một thiết kế mang tầm vóc chuyên nghiệp.
"Tự em chọn à?"
"Ừm... Anh thích không?"
Hoắc Minh bế cô lên rồi đi thẳng đến cây đàn Morning Dew.
Ôn Noãn được anh đặt xuống.
Bên dưới cô là nắp đàn dương cầm lạnh lẽo, còn bên trên là cơ thể nam tính nóng bỏng của anh. Cô hơi lo lắng vì nghe nói có vài người rất thích 'vui đùa' trên đàn dương cầm...
Hoắc Minh nhẹ nhàng chạm vào mặt cô.
"Thích... Sao lại không thích chứ? Morning Dew bé nhỏ của anh, đàn một bản nhạc cho anh nghe đi."
Ôn Noãn nhận ra mình đã hiểu lầm, cô hơi xấu hổ tự nhủ, chẳng lẽ trong chuyện tình cảm nam nữ, cô lại nóng vội hơn cả Hoắc Minh sao? Cô không muốn thừa nhận điều đó nên vội vàng che giấu suy nghĩ của mình.
Dáng vẻ chơi dương cầm của Ôn Noãn rất đẹp.
Cô mặc chiếc váy dài trắng ôm sát vòng eo thon gọn, dáng người rất chuẩn, rất thích hợp để đàn ông ôm vào lòng.
Hoắc Minh đứng phía sau lặng lẽ quan sát...
Khi Ôn Noãn đàn xong, cô quay đầu lại, đang định nói chuyện với anh thì Hoắc Minh bước về phía cô.
Anh cúi xuống hôn cô.
Ôn Noãn đỏ mặt đón nhận. Nụ hôn ngày càng cuồng nhiệt, cuối cùng cơ thể cô bị anh nhẹ nhàng ấn xuống mặt đàn dương cầm... Cây đàn Morning Dew không chịu được sức nặng, phát ra những tiếng trầm vang vọng.
Ôn Noãn chợt tỉnh lại.
Cô chống vào vai anh, cắn môi, cầu xin: "Đừng ở đây!"
Hoắc Minh cúi đầu nhìn cô với vẻ mặt chìm đắm trong dục vọng, khàn giọng hỏi: "Em không thích ở đây à? Hay là em không thích làm chuyện đó với anh?”
Ôn Noãn không còn mặt mũi nào trả lời.
Cô cúi mắt xuống, ngón tay thon dài trắng nõn đặt lên dây thắt lưng của anh... Cô không biết cách tháo dây thắt lưng của đàn ông, loay hoay một hồi lâu vẫn không tháo ra được.
Hoắc Minh nhìn cô bằng đôi mắt đen sâu thẳm, lòng bàn tay to lớn của anh phủ lên mu bàn tay cô.
"Để anh dạy em!"
Mặt Ôn Noãn nóng bừng, sau đó, cô được anh bế vào phòng ngủ chính.
Đêm nay, Hoắc Minh dịu dàng một cách lạ thường, tựa như anh đã dạy cô bằng tất cả sự cẩn trọng và kiên nhẫn, Ôn Noãn được hưởng thụ niềm hạnh phúc tột cùng của một người phụ nữ...
Xong việc.
Ôn Noãn mệt đến mức không muốn nhúc nhích. Cô tựa vào người anh, mái tóc dài màu trà ẩm ướt quấn lấy cơ thể cường tráng của anh, càng tăng thêm vẻ ám muội.
Hoắc Minh tựa vào đầu giường hút thuốc.
Ôn Noãn cảm thấy dáng vẻ anh hút thuốc cực kỳ gợi cảm.
Hoắc Minh cúi mắt xuống, nhẹ nhàng nói: "Tối mai em cùng anh dự một bữa tiệc! Là tiệc của một người chú, người đã đến nhà anh lần trước, nhạc sĩ Hoa Kiều Cảnh."
Sáng sớm hôm sau, Hoắc Minh lại đánh thức Ôn Noãn dậy. Ôn Noãn ngẩng đầu chăm chú nhìn những đường nét anh tuấn cùng chiếc cằm sắc bén như dao của anh, dễ dàng khơi gợi lên ham muốn trong cô.
Đang lúc cô chìm đắm, bên ngoài có tiếng động khẽ khàng, chắc là dì giúp việc đã đến làm việc nhà.
Ôn Noãn ngượng ngùng từ chối.
Cô dựa vào vai Hoắc Minh: "Đừng... Dì ấy đang ở đây."