Chương 93: Cách luật sư Hoắc cưng chiều phụ nữ

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi

Chương 93: Cách luật sư Hoắc cưng chiều phụ nữ

Anh Hoắc Ngoan Ngoãn Nuông Chiều Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ôn Noãn đỏ mặt trước những lời tán tỉnh của anh.
Cô dùng ngón tay vuốt nhẹ những đường nét tuấn tú trên gương mặt anh, thì thầm: “Anh không đi nữa là muộn mất đấy.”
Hoắc Minh nhìn cô.
Thật ra anh cũng không hiểu bản thân mình nữa, rõ ràng anh không còn là cậu nhóc vắt mũi chưa sạch, nhưng mỗi khi ở bên cô, anh lại không kiềm được mà nói ra những lời khiến cô ngượng ngùng, xấu hổ.
Về chuyện nam nữ, Ôn Noãn đúng là một tờ giấy trắng tinh. Hoắc Minh thích dạy dỗ cô trở thành dáng vẻ mà anh mong muốn, đó là một cảm giác thành tựu cực lớn của một người đàn ông.
Hoắc Minh đi ra ngoài, dù sao anh vẫn là người biết quan tâm, ăn sáng xong liền bảo thím trở về.
Thím không đồng ý.
“Luật sư Hoắc, cậu mời tôi đến đây làm việc, việc hôm nay còn chưa xong thì sao tôi có thể nhận tiền lương của cậu được chứ?”
Hoắc Minh từ tốn uống cạn ly cà phê đen.
Anh suy nghĩ một lát rồi nói: “Cứ vậy đi, tôi sẽ nhờ thư ký Trương chuyển cho thím ba tháng lương, thím có thể ở nhà nghỉ ngơi trong ba tháng này... Ba tháng sau tính tiếp.”
Điều này tùy thuộc vào mức độ quan tâm của anh dành cho Ôn Noãn. Nếu ba tháng sau vẫn như bây giờ, có lẽ thím còn phải nghỉ ngơi dài dài.
Anh nói mà mặt không hề đỏ, tim không hề đập loạn, ngược lại còn khiến thím đỏ mặt!
Mới sáng sớm mà luật sư Hoắc đã ồn ào đến vậy, nên bà ấy cũng lờ mờ nghe được không ít chuyện. Thím là người bảo thủ, trước giờ bà ấy không hề biết hóa ra lúc đàn ông làm những chuyện đó lại phát ra tiếng kêu như thế...
Thím không dám nghĩ thêm nữa.
Thím khá biết điều, lại còn rất vui vẻ, vì nhận tiền lương mà không cần làm việc, có thể về quê thăm chồng con.
Thím nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi rời đi.
Trước khi rời đi, bà ấy nhỏ giọng nhắn nhủ: “Luật sư Hoắc, cậu hãy đối xử tốt với cô Ôn nhé, cô ấy là một cô gái tốt.”
Hoắc Minh gấp tờ báo trong tay lại, mỉm cười: “Tôi hiểu rồi.”
Ôn Noãn bị hành hạ suốt đêm, cô mệt đến mức tận trưa mới thức dậy.
Sau khi ăn qua loa vài món, thư ký Trương dẫn theo một nhóm người đi tới. Nhà tạo mẫu tóc, thợ trang điểm và nhân viên từ các cửa hàng sang trọng đều kéo theo nhiều chiếc vali lớn, khiến Ôn Noãn sợ hãi trước sự khoa trương của họ.
Thư ký Trương là nhân viên kỳ cựu của công ty nên nhìn người khá chuẩn. Mặc dù hiện giờ sếp đang ở bên cạnh Ôn Noãn, nhưng cô ấy có thể nhìn ra anh rất thích Ôn Noãn, biết đâu ngày nào đó cô ấy sẽ trở thành vợ sếp thì sao?
Vì vậy, thư ký Trương đặc biệt quan tâm đến Ôn Noãn.
Cô ấy ra lệnh cho nhân viên các cửa hàng sang trọng lấy hết váy dự tiệc ra. Tổng cộng có 30 bộ đủ kiểu theo mùa, thuộc các nhãn hàng thời trang cao cấp, mỗi bộ đều vừa vặn với kích cỡ của Ôn Noãn.
Thư ký Trương mỉm cười nói: “Ý của luật sư Hoắc là, để cô chọn ra năm bộ thuộc các nhãn hiệu mà cô thích để sau này sử dụng.”
Cô ấy nhấn mạnh: “Sau này cô sẽ có nhiều cơ hội đi xã giao cùng luật sư Hoắc, đây là những thứ cơ bản nhất, còn có trang sức đi kèm phía sau nữa.”
Ôn Noãn là con gái, làm gì có chuyện con gái không thích quần áo đẹp chứ?
Cô nhẹ nhàng nói cảm ơn rồi tập trung chọn váy dự tiệc.
Khi vô tình nhìn thấy giá trên mác quần áo, trong lòng Ôn Noãn thầm giật mình. Những nhãn hàng này có giá khởi điểm ít nhất là năm mươi nghìn đến sáu mươi nghìn, còn một bộ trang sức cao cấp đắt nhất có giá hơn hai triệu, hơn nữa về cơ bản thì những bộ váy này chỉ mặc một lần.
Ôn Noãn không muốn khiến Hoắc Minh mất mặt, nên cô giữ bình tĩnh chọn cho mình vài bộ phù hợp, tính toán sơ qua cũng đã hơn ba triệu.
Đúng là phá của, tiêu tiền như nước!