Cơ hội diễn xuất và bí mật cơ thể

Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển

Cơ hội diễn xuất và bí mật cơ thể

Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bữa ăn này đối với Văn Gia Ninh quả thật là một sự chịu đựng, anh chỉ mong nó mau chóng kết thúc.
Thật không ngờ, đang giữa chừng bữa ăn, có người từ phòng bên cạnh gõ cửa. Hóa ra đạo diễn Phương Duy của bộ phim “Pháo Hoa Tháng Mười” cũng đang dùng bữa tại nhà hàng này.
Khi nhìn thấy Phương Duy, trong lòng Văn Gia Ninh trào dâng nhiều cảm xúc khó tả.
Phương Duy rõ ràng không mấy để tâm đến anh, ngồi xuống trò chuyện vài câu với Lục Tiến Lãng và An Vĩnh Khang. Sau đó, chủ đề nhanh chóng chuyển sang bộ phim “Pháo Hoa Tháng Mười” sắp bắt đầu quay.
Văn Gia Ninh chỉ ngồi một bên, lặng lẽ lắng nghe.
Bỗng nhiên, Lục Tiến Lãng nói với anh: “Cậu cũng mời đạo diễn Phương một ly đi.”
Văn Gia Ninh sững lại, rồi nâng ly nói với Phương Duy: “Đạo diễn Phương, em kính anh một ly.”
Phương Duy nhìn Văn Gia Ninh, dù trong lòng không xem anh là nhân vật quan trọng, nhưng vẻ ngoài vẫn giữ phép lịch sự hòa nhã.
Lục Tiến Lãng nói: “Tôi thấy cậu có khi hợp làm diễn viên hơn là ca sĩ, biết đâu lại có tương lai.”
Câu này nói với Văn Gia Ninh, nhưng lại giống như cố ý nói cho Phương Duy nghe.
Quả nhiên Phương Duy hỏi: “Cậu thanh niên này diễn xuất ổn lắm sao?”
Lục Tiến Lãng đáp: “Nếu Phương đạo có dự án, có thể cho cậu ấy thử một vai.”
Những lời này của Lục Tiến Lãng hoàn toàn đang mở ra một cơ hội cho Văn Gia Ninh, khiến trong lòng anh không biết nên cảm kích hay ngượng ngùng. Anh liếc nhìn Lục Tiến Lãng, nhưng đối phương vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, khiến anh không tài nào đoán được tâm tư.
Sau khi uống với Phương Duy, Văn Gia Ninh lại bị Lục Tiến Lãng kéo sang phòng bên cạnh uống thêm vài chén. Dù anh đã tự nhủ phải cố gắng giữ tỉnh táo, nhưng đầu óc anh vẫn dần trở nên mơ hồ. Cảm giác biết ơn Lục Tiến Lãng ban nãy giờ lại hóa thành những lời oán thầm không thể thốt nên lời.
Anh ngây người nhìn đống đồ ăn trên bàn.
An Vĩnh Khang nhìn đồng hồ, đứng dậy cáo từ.
Văn Gia Ninh nhìn theo, biết anh ấy sắp đi, nhưng đầu óc anh phản ứng chậm chạp hơn vài nhịp, không biết phải phản ứng thế nào.
Trước khi đi, An Vĩnh Khang vỗ nhẹ vai Văn Gia Ninh, nói: “Cố gắng phát huy thật tốt.”
Sau đó quay sang Lục Tiến Lãng nói: “Good night!”
Lục Tiến Lãng vẫy tay, không đứng dậy tiễn, mà đẩy nhẹ Văn Gia Ninh: “Đi thôi.”
Văn Gia Ninh nhìn anh, gật đầu, nhưng người vẫn chưa động đậy.
Lục Tiến Lãng hỏi: “Đi nổi không?”
Văn Gia Ninh lại gật đầu, rồi đứng dậy.
Anh theo Lục Tiến Lãng ra ngoài, vẫn là lên chiếc xe chuyên dụng của anh ta. Trong xe bật điều hòa, nhưng không gian kín mít lại càng khiến Văn Gia Ninh thêm khó chịu.
Dù đầu óc lơ mơ, nhưng anh vẫn khắc ghi một điều: Tuyệt đối không thể để ai thấy cơ thể mình.
Nên khi Lục Tiến Lãng thấy anh không khỏe, định mở tủ lạnh rót nước đá, vô tình chạm vào đùi anh, Văn Gia Ninh liền hoảng hốt hét toáng lên: “Đừng chạm vào tôi!”
Tiếng hét rất to, đầy hoảng sợ, đến mức tài xế Lư Doãn An cũng hơi quay đầu nhìn.
Lục Tiến Lãng nhìn anh, khẽ bật cười: “Tôi thấy cậu đang hiểu lầm rồi đấy.”
Văn Gia Ninh nghe vậy nhưng không kịp phản ứng, cố gắng né tránh, khép chặt chân, như thể sợ hãi bất kỳ ai chạm vào mình.
Lục Tiến Lãng nói: “Tôi có thích cậu, nhưng sẽ không ép buộc hay làm gì khi cậu say. Cậu không cần phải sợ như vậy.”
Văn Gia Ninh lắc đầu, bản thân cũng không rõ mình đang nói gì.
Lục Tiến Lãng nhìn vẻ đề phòng của anh, nói: “Cậu căng thẳng quá rồi. Thư giãn đi. Cậu ở đâu? Tôi đưa về.”
Lần này Văn Gia Ninh hiểu, nói: “Nhà tôi? Hoa viên Bắc Úc…. không, nhà tôi ở phố Kim Dương.”
“Bắc Úc?” Lục Tiến Lãng chộp lấy lời nói đó. Tuy anh không sống ở đó, nhưng biết khu đó toàn biệt thự cao cấp, nơi tập trung nhiều ngôi sao và giới thượng lưu.
Văn Gia Ninh không hề hay biết mình vừa lỡ lời, ôm đầu rên rỉ vì khó chịu.
Lục Tiến Lãng bảo tài xế đưa về khu trọ anh đang thuê. Xe dừng trước cổng, anh mở cửa cho Văn Gia Ninh xuống.
Khi xuống xe, Văn Gia Ninh còn nhớ phải cảm ơn, cúi đầu nói: “Cảm ơn anh Lục.” Nhưng hoàn toàn quên lúc trước mình đã hét lên trong xe.
Lục Tiến Lãng không nói gì, đóng cửa rồi bảo Lư Doãn An lái đi.
Lư Doãn An khẽ hỏi: “Anh Lục?” Anh thầm đoán ông chủ mình đang không vui.
Lục Tiến Lãng đáp: “Không sao, không cần miễn cưỡng gì cả.”
Lư Doãn An không nói thêm, anh là người trầm lặng, đã theo Lục Tiến Lãng từ những ngày đầu anh mới khởi nghiệp.
Thực ra đời sống riêng của Lục Tiến Lãng rất trong sạch, hiếm khi hứng thú với ai như vậy.
Văn Gia Ninh loạng choạng trở về căn phòng thuê nhỏ của Kha Tín Hàng. Vừa đóng cửa lại, anh liền cảm thấy an toàn, rồi lập tức ngã vật xuống giường.
Trong lòng anh tràn ngập áp lực, cảm giác như sắp phát điên. Anh quỳ trên giường, bắt đầu vội vã xé toạc quần áo, cuối cùng trút bỏ sạch sẽ mọi thứ, anh mới yên tâm nằm xuống ngủ vùi.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Văn Gia Ninh xoa trán đau nhức.
Anh nhìn đống quần áo vứt đầy sàn, rồi nhìn cơ thể mình, cảm thấy bản thân như phát điên thật rồi.
May mà đã kéo rèm cửa.
Anh thay đồ sạch, vào nhà tắm tắm rửa. Khi tắm, anh nhớ lại việc tối qua có lẽ đã vô tình đắc tội với Lục Tiến Lãng, liền khẽ đập tay vào tấm kính phòng tắm, thở dài một hơi.
Nhưng anh không có thời gian để day dứt. Sáng nay bắt đầu tập luyện chính thức, còn phải phối lại nhạc. Dù được tấm vé miễn loại cùng với Dịch Nam, anh cũng không dám làm việc qua loa, bởi khán giả không hề ngốc.
Hơn một tuần sau đó anh không gặp lại Lục Tiến Lãng, nhưng bài song ca với Dịch Nam lại có hiệu quả bất ngờ.
Sau khi phối lại, phần song ca chia thành hai bè. Giọng trong sáng của Văn Gia Ninh kết hợp với giọng trầm khàn của Dịch Nam, phần hòa âm nghe rất đặc biệt.
Vì Dịch Nam không hợp tác, khi tập luyện cho sân khấu, người biên đạo đã sắp xếp họ đứng mỗi người một bên, không cần giao tiếp bằng mắt.
Dịch Nam đứng phía trước sân khấu, hát trước micro, còn Văn Gia Ninh lại có phần di chuyển. Ở đoạn song ca, anh ngồi trên một chiếc xích đu, ánh đèn tạo nên không khí dịu dàng.
Vì đã biết trước kết quả, Văn Gia Ninh hoàn toàn không hề căng thẳng. Đến khi ghi hình chính thức thì biểu hiện của anh gần như khiến mọi người kinh ngạc.
Sau khi nhóm anh biểu diễn xong, Từ Như Tĩnh nhận xét: “Kha Tín Hàng, hôm nay em còn nổi bật hơn cả Dịch Nam. Bản phối này rất hợp với chất giọng của em, thể hiện rất tốt.”
Lần đầu tiên Từ Như Tĩnh khen nhiều như vậy, dù không đặt nặng thắng thua, Văn Gia Ninh vẫn mỉm cười, gật đầu cảm ơn.
Sau khi biểu diễn, anh trở về hậu trường.
Thực ra phía sau phòng trang điểm có phòng tắm, nhưng Văn Gia Ninh chưa bao giờ vào. Dù mồ hôi đầm đìa sau sân khấu, anh cũng chỉ thay đồ, tuyệt nhiên không tắm. Thậm chí không biết bên trong phòng tắm trông ra sao.
Lúc đó mọi người đang đợi kết quả, còn phải lên sân khấu lần nữa. Ai cũng vừa phấn khích vừa thấp thỏm lo âu, cũng có những người vì biểu hiện không như ý mà lộ rõ vẻ chán nản.
Anh nghe Dịch Nam đang hào hứng nói chuyện với người khác, rõ ràng cũng hài lòng với phần trình diễn.
Cô gái nói chuyện cùng anh ta là một thí sinh trẻ: “Tôi căng thẳng quá, phải làm sao đây?”
Dịch Nam liền nói: “Tôi cũng vậy, nhưng không sao, phải tin vào bản thân.”
Văn Gia Ninh bật cười, nghĩ thầm: Anh thì tất nhiên tin bản thân rồi.
Ngày hôm đó cũng là lần đầu tiên sau buổi quay quảng bá, Văn Gia Ninh gặp lại Lục Tiến Lãng.
Lục Tiến Lãng chưa bao giờ để lộ cảm xúc trên gương mặt nên Văn Gia Ninh cũng không biết anh ta có còn giận anh vì chuyện hôm đó hay không. Hơn nữa, hôm đó anh ta còn nói rõ là có hứng thú với anh.
Việc anh ta có hứng thú, Văn Gia Ninh đã đoán từ trước, nên khi nghe chính miệng nói ra cũng không quá ngạc nhiên.
Từng trải trong giới giải trí, anh hiểu “có hứng thú” có thể là “tôi để mắt đến cậu”, “tôi muốn ngủ với cậu”, hoặc “tôi khá thích cậu”, nhưng tuyệt đối không phải “tôi yêu cậu”.
Thật ra mọi chuyện rất đơn giản, dù Lục Tiến Lãng có bao nhiêu sự “hứng thú” đi chăng nữa, Văn Gia Ninh cũng không thể đồng ý. Chỉ riêng vấn đề về cơ thể anh đã đủ để loại trừ mọi khả năng.
Đến giờ, Văn Gia Ninh vẫn thỉnh thoảng nghĩ một cách lạc quan rằng, nếu Lục Tiến Lãng thật sự nhìn thấy cơ thể anh, có khi lại sợ đến mức hồn vía lên mây rồi bỏ luôn ý định đó.
Ban đầu anh còn do dự có nên đến xin lỗi sau khi ghi hình hay không, nhưng sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng một hồi trong hậu trường lại thấy tốt nhất là không nên đi, tránh gây ra những hiểu lầm không đáng có.
Sau khi cuộc thi kết thúc, tất cả thí sinh lên sân khấu nhận kết quả.
Nhóm Văn Gia Ninh và Dịch Nam tất nhiên không bị loại, thậm chí còn xuất sắc giành vị trí quán quân.
Sau khi công bố kết quả, năm nhóm bị loại rời sân khấu, MC thông báo vòng tiếp theo sẽ là vòng thi đấu thử thách.
Còn thi thế nào, xin mời khán giả đón xem.