Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Màn thử vai ấn tượng
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giọng hát của Văn Gia Ninh tràn đầy cảm xúc, cách anh thể hiện cũng giống hệt phong cách diễn xuất trong các bộ phim trước đây, chỉ khác ở chỗ là bằng giọng nói và biểu cảm khuôn mặt.
Ống kính máy quay lướt qua một nữ khán giả trên khán đài, cô đã rơi lệ chỉ sau nửa bài hát, không rõ liệu cô có phải là người hâm mộ của Văn Gia Ninh từ trước hay không.
Từ Như Tĩnh thì thầm vào tai Lục Tiến Lãng: “Nếu thằng nhóc này tìm được con đường phát triển phù hợp, tiền đồ của nó sẽ không thể lường trước được đâu.”
Lục Tiến Lãng không nói gì, chỉ cầm cây bút ký khẽ đặt lên môi.
Văn Gia Ninh kết thúc phần biểu diễn, khán giả phản ứng vô cùng nồng nhiệt. Thế nhưng, anh vẫn không giành chiến thắng trong cuộc thi này. Dĩ nhiên, đối với anh, điều đó hoàn toàn không quan trọng.
Khi Dịch Nam được xướng tên quán quân, ngay cả bản thân anh ta cũng không thể tỏ ra quá phấn khích. Thậm chí có thể nói, niềm vui của anh ta chỉ là diễn mà thôi, bởi ít nhất anh ta không thể để mình trông quá thất vọng trước ống kính.
Văn Gia Ninh giành ngôi á quân, còn Ôn Lâm là quý quân. Cả hai đều không hề ngạc nhiên với kết quả, mỉm cười vẫy tay chào khán giả.
Không khí tại hiện trường vô cùng sôi động, pháo hoa, bóng bay, dây ruy băng lấp lánh bay rợp trời, nhưng cảm xúc của ba nhân vật chính lại quá đỗi bình thản. Phải nhờ giọng hét đầy phấn khích của MC mới khiến không khí không bị gượng gạo.
Cuộc thi kéo dài gần hai tháng. Từ khi Văn Gia Ninh tình cờ biết được nội tình bên trong, anh đã giữ một tâm thế rất thoải mái, chỉ muốn thể hiện tất cả những gì mình mong muốn. Giờ đây lại đạt được ngôi á quân, vượt ngoài mong đợi, bản thân anh cảm thấy vô cùng hài lòng.
Sau khi cuộc thi kết thúc, phòng trang điểm hậu trường trở nên náo nhiệt hẳn. Các thí sinh từng bị loại đều quay trở lại, người thân thiết thì tụ lại trò chuyện, người khác thì chúc mừng Dịch Nam.
Nhà sản xuất chương trình chạy vào, vỗ tay nói: “Mọi người đã vất vả suốt thời gian qua, tối nay chúng ta cùng nhau đi ăn mừng nào!”
Mọi người đều hưởng ứng nhiệt liệt.
Văn Gia Ninh phát hiện Lục Tiến Lãng gọi điện cho mình, nhưng khi anh bắt máy thì xung quanh quá ồn ào, hoàn toàn không nghe rõ Lục Tiến Lãng nói gì. Anh hét lớn vào điện thoại: “Tôi đang đi ăn, để nói sau đi!”, rồi cúp máy.
Tối hôm đó mọi người thật sự đã vui vẻ hết mình, những khúc mắc trước đây cũng đều tạm thời được gác lại. Ngay cả Dịch Nam cũng cầm ly rượu đến cụng ly với Văn Gia Ninh một cái.
Sau đó, về đến căn phòng nhỏ thuê của Kha Tín Hàng, Văn Gia Ninh nằm vật ra giường ngủ một mạch đến sáng, thậm chí không mơ thấy gì cả.
Sáng hôm sau, anh mới vào phòng tắm để tắm rửa. Tắm xong, anh không mặc đồ ngay mà đứng trước gương.
Trước đây anh chưa từng thử làm điều này. Anh biết cơ thể này không hoàn chỉnh, nhưng cảm giác khi cúi đầu nhìn xuống hoàn toàn không thể sánh bằng cú sốc thị giác khi đứng đối diện với chính mình trong gương.
Cao ráo, gầy gò, không có cơ bắp rõ ràng nhưng cũng không có mỡ thừa. Nếu nhìn bằng con mắt của người bình thường, cơ thể biến dạng này rõ ràng là không đẹp, nhưng cũng không thể gọi là xấu xí, vì gần như không có lông, màu da nhạt, hình dáng cũng không đến nỗi khó coi.
Có lẽ đây chính là hình ảnh mà Lục Tiến Lãng nhìn thấy từ góc độ của mình.
Còn khuôn mặt của Kha Tín Hàng trong gương thì lại vô cùng đẹp trai, hai má ửng hồng vì vừa tắm xong. Hơi nước trong phòng tắm vẫn chưa tan hết, không khí loãng làm anh hơi hé môi, thở nhẹ có phần gấp gáp.
Văn Gia Ninh bỗng nhận ra, nếu là bản thân mình trước kia mà nhìn thấy một chàng trai trẻ đẹp trai như vậy, chắc chắn cũng sẽ cảm thấy bị thu hút. Chẳng trách Lục Tiến Lãng lại để ý đến anh ngay từ đầu.
Anh mặc quần áo chỉnh tề rồi ra ngoài bắt xe đến công ty.
Hiện tại anh là nghệ sĩ ký hợp đồng với Lợi Tinh, chưa nổi tiếng đến mức được ngồi nhà chờ quản lý đến đón. Vì vậy, anh cần thể hiện mình là người chăm chỉ và cầu tiến.
Từ lần trước, khi anh khéo léo từ chối yêu cầu đăng weibo tỏ ý thân thiện với Dịch Nam, Hà Siêu Thụ và những người khác cũng không ép buộc anh nữa.
Hà Siêu Thụ có chút phức tạp về mặt cảm xúc đối với Văn Gia Ninh, chính Văn Gia Ninh cũng nhận ra điều đó. Có lẽ là vì anh ta e ngại mối quan hệ giữa anh và Lục Tiến Lãng. Nhưng hai người vẫn chưa từng công khai quan hệ, nên Hà Siêu Thụ không biết phải thể hiện thái độ như thế nào trước mặt Văn Gia Ninh.
Tuy vậy, anh ta quả thực khách sáo hơn nhiều.
Lần này Văn Gia Ninh quay lại công ty vốn định hỏi rõ chuyện ghép đôi với Ôn Lâm mà công ty từng nhắc đến. Nhưng vừa đến nơi, Hà Siêu Thụ đã vội vàng chạy đến bảo anh chuẩn bị đi thử vai ngay.
Văn Gia Ninh hơi sững sờ. Thấy Hà Siêu Thụ có vẻ gấp gáp nên anh không hỏi gì thêm, đến khi ngồi trên xe mới hỏi: “Phim gì thế?”
Hà Siêu Thụ đáp: “Pháo Hoa Tháng Mười.”
Văn Gia Ninh hơi kinh ngạc, vô thức hỏi: “Là vai nam chính à?”
Hà Siêu Thụ liếc anh một cái, nói: “Sao có thể chứ? Chỉ là vai nhỏ thôi, đừng căng thẳng.”
Thật ra, khi vừa hỏi câu đó, Văn Gia Ninh đã biết mình ngốc rồi. Lục Tiến Lãng nói phim sắp khởi quay, sao có thể đến giờ mới tuyển nam chính.
Dù chỉ là một vai nhỏ, Văn Gia Ninh cũng thấy rất vui.
Hà Siêu Thụ nói: “Dù có hơi bất ngờ, nhưng có được cơ hội này cũng không dễ dàng gì đâu. Cậu phải biết đạo diễn của Pháo Hoa Tháng Mười là Phương Duy, ông ấy nổi tiếng khó tính. Lát nữa phải thể hiện thật tốt.”
Nhưng Văn Gia Ninh lúc này không còn nghĩ đến buổi thử vai nữa. Anh lấy điện thoại ra, tìm số của Lục Tiến Lãng trong danh bạ, ngón tay đặt trên nút gọi nhưng do dự một hồi vẫn không bấm. Anh chỉ xoay điện thoại vài vòng rồi đút lại vào túi.
Địa điểm thử vai được sắp xếp tại một công ty giải trí, đây cũng là nhà đầu tư cho bộ phim Pháo Hoa Tháng Mười.
Sau khi Hà Siêu Thụ đưa Văn Gia Ninh vào phòng thử vai, anh gặp Lý Gia Trinh – cộng sự lâu năm của Phương Duy. Lý Gia Trinh là trợ lý đạo diễn kiêm phó đạo diễn cho nhiều bộ phim của Phương Duy, rất hiểu phong cách và tính khí của ông.
Ngoài Lý Gia Trinh còn có vài người trong đoàn phim, nhưng Văn Gia Ninh không quen biết lắm.
Rõ ràng Hà Siêu Thụ có quen biết với Lý Gia Trinh, lập tức tiến đến cười nói chào hỏi và giới thiệu Văn Gia Ninh.
Lý Gia Trinh vừa định nói gì đó thì Phương Duy đẩy cửa bước vào, ngồi xuống ghế và nói thẳng: “Bắt đầu đi.”
Hà Siêu Thụ lập tức im lặng.
Văn Gia Ninh không ngờ Phương Duy đích thân xuất hiện, nhưng anh cũng biết Phương Duy có sự ám ảnh gần như bệnh lý với tác phẩm của mình, nên việc ông xuất hiện ở đây cũng không có gì lạ.
Lý Gia Trinh bảo người đưa kịch bản cho Văn Gia Ninh, vừa định nói rõ vai diễn thì Phương Duy đột nhiên nói: “Không cần kịch bản, cậu thử diễn cảnh một học sinh trung học hướng nội, trầm lặng tỏ tình với cô gái mà mình thích đi.”
Không có kịch bản, không biết lời thoại, không có bạn diễn.
Hà Siêu Thụ nghĩ Phương Duy chắc không có hứng thú với Văn Gia Ninh nên lập tức thấy căng thẳng, lén liếc nhìn sắc mặt của Phương Duy.
Nhưng thật tình cờ, Văn Gia Ninh đã từng xem qua kịch bản Pháo Hoa Tháng Mười, nên chỉ cần Phương Duy nói sơ sơ là anh đã đoán ra được vai diễn này. Đó là một nam sinh cùng lớp với nữ chính, kiểu học sinh chỉ biết cắm đầu vào học, vì thầm yêu nữ chính mà lấy hết can đảm để tỏ tình, nhưng bị từ chối vì nữ chính muốn tập trung thi đại học.
Đúng là vai nhỏ, nhưng không phải vai phụ vô nghĩa.
Trong kịch bản, cảnh tỏ tình là sau giờ học buổi tối, nam sinh rủ nữ chính cùng về nhà, hai người vừa đi vừa trò chuyện. Nhưng Văn Gia Ninh không muốn diễn y chang kịch bản, càng không muốn để Phương Duy biết anh đã đọc nó. Anh muốn thể hiện theo một cách khác.
Anh đứng tại chỗ, người giữ thẳng, một tay giơ lên nắm chặt đặt cạnh vai, ngón tay cử động liên tục tỏ vẻ lo lắng.
Phương Duy ban đầu ngồi tựa vào lưng ghế, chân vắt chéo, mặt không biểu cảm. Lúc này ông khẽ ngồi thẳng lên, vì ông nhận ra động tác đó là hành động vô thức khi học sinh căng thẳng nắm lấy dây quai ba lô.
Văn Gia Ninh liên tục nghiêng đầu nhìn sang một bên, rồi lại rụt đầu lại, ngẩng đầu dựa vào tường.
Mọi người đều nhận ra anh đang đứng dựa vào một bức tường, thỉnh thoảng ló đầu ra nhìn, như đang đợi ai đó. Có lúc anh nhìn nhầm người, định gọi nhưng rồi lại thôi, lập tức rụt đầu lại.
Anh thể hiện rõ mình là một người nội tâm, nhút nhát.
Sau đó, cuối cùng người anh chờ cũng đến. Anh đè nén giọng nói gọi: “Tiểu Đình!” – cái tên anh thuận miệng gọi ra. Gọi hai tiếng mới thấy đối phương nghe được.
Anh nghiêng người, nghe người kia hỏi thì nói: “Tớ có chuyện muốn nói với cậu.”
Nữ chính tưởng tượng kia tỏ vẻ thắc mắc.
Ánh mắt anh chỉ lướt qua mặt đối phương, không dám nhìn lâu, cúi đầu nhẹ giọng hỏi: “Cậu định thi vào trường nào?”
…
“Ồ,” anh nói, “Tớ cũng muốn thử, hay là tụi mình thi cùng nhau nhé?”
…
Anh cố gắng hít thở sâu, mặt đỏ bừng, biểu cảm lúng túng khiến người xem cũng cảm thấy ngại thay, rồi nói: “Tớ thích cậu, sau khi tốt nghiệp tụi mình ở bên nhau nhé?”
Lẽ ra đến đây là sẽ bị nữ chính từ chối, nhưng vì Phương Duy chưa nói rõ diễn biến tiếp theo, nên anh tưởng tượng tình huống nữ chính mập mờ đồng ý.
Anh bỗng ngẩng đầu, mắt ánh lên niềm vui, vẫn hơi ngại ngùng nhưng sự vui sướng chiếm ưu thế: “Tớ cũng sẽ thi đậu! Chỉ cần cậu thích, thế nào cũng được!”
Phương Duy ngắt lời anh: “Đối phương từ chối cậu rồi, tiếp tục từ đoạn đó.”
Văn Gia Ninh lập tức thu lại niềm vui, mắt mở to nhìn đối phương không tồn tại kia, không ngạc nhiên nhưng đầy bối rối. Chỉ trong chớp mắt, anh cúi đầu líu ríu: “À, tớ cũng nghĩ vậy, tớ hiểu mà. Xin lỗi, tớ hơi vội. Chờ sau kỳ thi rồi nói tiếp nhé? Được… được.”
Đối phương dường như còn nói thêm gì đó.
Anh giơ tay xem đồng hồ, nói: “Tớ phải về rồi, mẹ tớ đang chờ, cậu cũng về sớm nhé.”
Nói xong, anh quay đầu chạy đi, rồi dừng lại ở góc phòng.
Lý Gia Trinh ngồi thẳng người, không nói gì, vì Phương Duy chưa có thái độ. Anh quay sang hỏi: “Đạo diễn Phương?”
Phương Duy cúi đầu nhìn lại kịch bản, liếc nhìn Văn Gia Ninh rồi nói: “Chờ kết quả đi.”
Hà Siêu Thụ lập tức đứng lên cảm ơn Phương Duy và Lý Gia Trinh, sau đó mới gọi Văn Gia Ninh rời khỏi phòng.