Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Chương 45: Trò Chơi Của Lục Tiến Lãng
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lục Tiến Lãng tuyên bố đến đón người, cả phòng đầy ắp khách khứa lập tức sững sờ, không ai kịp phản ứng.
Ngay sau đó, Lục Tiến Lãng tự mình ra tay, nắm lấy cổ tay Văn Gia Ninh, buộc cậu phải buông Hy Hy ra, rồi hỏi: “Về chưa?”
Văn Gia Ninh đành bình thản đáp: “Về thôi.”
Tào Tùng Toàn vẫn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra, bối rối nhìn quanh.
Ngụy Luân là người phản ứng đầu tiên, nói: “À, là đến đón Tiểu Kha sao? Mời vào ngồi chơi một lát.”
Lục Tiến Lãng bước vào.
Cổ tay Văn Gia Ninh vẫn bị anh nắm chặt, đành phải theo vào.
Lục Tiến Lãng khách khí nói: “Tín Hàng đã định về rồi thì tôi cũng xin phép không ngồi lại nữa. Tối nay cứ để tôi thanh toán, mọi người cứ tiếp tục vui vẻ nhé, lần sau có dịp chúng ta lại tụ họp.”
Anh đã nói vậy, những người khác cũng không tiện giữ lại.
Lục Tiến Lãng lại hỏi Văn Gia Ninh: “Giờ về chứ?”
Văn Gia Ninh khẽ gật đầu, xoay người chào tạm biệt Tào Tùng Toàn và mọi người.
Cậu theo Lục Tiến Lãng rời đi, Hy Hy hơi sững người, đành quay lại phòng bao. Văn Gia Ninh biết mọi người nhất định sẽ bàn tán về mình, nhưng cũng đành chịu, cứ bàn tán thì bàn tán, cậu không quan tâm.
Lên xe rồi, Văn Gia Ninh hỏi Lục Tiến Lãng: “Sao anh biết tôi ở đây?”
Lục Tiến Lãng đáp: “Muốn biết cậu ở đâu thì có gì khó? Tôi biết tối nay cậu đi ăn với Tào Tùng Toàn, đoán ngay các cậu sẽ đến chỗ này.”
Văn Gia Ninh không biết Lục Tiến Lãng có đang tức giận không, dù sao tình huống lúc đó cũng khá nhạy cảm. Cậu nghiêng đầu hỏi: “Anh đến bắt quả tang à?”
Không ngờ Lục Tiến Lãng nói: “Ừ, kết quả thật trùng hợp, tôi bắt gặp thật. Cậu định đưa cô ấy đi đâu? Định chơi thế nào?”
Văn Gia Ninh hiểu Lục Tiến Lãng đang ám chỉ cậu không thể làm gì với cô gái đó. Mặc dù đúng là vậy, nhưng cậu vẫn thấy hơi khó chịu vì câu nói ấy, liền nói: “Nếu thật sự muốn chơi thì chẳng lẽ lại không có cách?”
Lục Tiến Lãng cười khẽ, bất ngờ đặt tay phải lên đùi Văn Gia Ninh, nói: “Chơi thế nào? Chỉ tôi đi.”
Giọng nói anh hiếm khi mang theo chút nghịch ngợm. Nói xong còn bóp nhẹ đùi Văn Gia Ninh.
Văn Gia Ninh cảm thấy có lẽ Lục Tiến Lãng đang thực sự giận, tuy trên mặt anh vẫn mang nụ cười dịu dàng, giọng nói cũng rất bình thản, nhưng người tình mà mình bao nuôi lại ôm ấp người phụ nữ khác, cho dù biết chỉ là xã giao thì cũng khó tránh khỏi bực bội.
Lục Tiến Lãng vẫn chờ câu trả lời của Văn Gia Ninh.
Văn Gia Ninh hỏi: “Anh đang giận à?”
Lục Tiến Lãng liếc nhìn cậu, nói: “Tào Tùng Toàn là kiểu người như vậy, dẫn cậu đi chơi chứng tỏ cậu được coi trọng, ở một khía cạnh nào đó thì cũng là chuyện tốt. Cậu muốn lấy lòng anh ta, tôi không thấy có gì sai.”
Văn Gia Ninh lại hỏi: “Thật sự không có vấn đề hay chỉ nói cho có?”
“Thật.” Lục Tiến Lãng nói: “Nhưng cậu đừng lảng tránh, tôi chỉ muốn biết cậu định chơi với cô gái đó thế nào thôi.”
Văn Gia Ninh chỉ thuận miệng nói ra thôi, nếu thật sự muốn chơi thì có thể nghĩ ra đủ kiểu, nhưng kiểu chơi mà không để người ta chạm vào cơ thể mình thì cậu cảm thấy hơi khó chịu. Nghe Lục Tiến Lãng hỏi tới, cậu chỉ còn cách nói: “Anh muốn chơi với tôi à?”
Không ngờ Lục Tiến Lãng lại nói: “Được thôi, hôm nay cậu muốn chơi thế nào, tôi đều chiều theo.”
Văn Gia Ninh bật cười: “Anh chơi tôi hay tôi chơi anh đây?”
Lục Tiến Lãng đáp: “Anh chỉ tôi xem cậu định chơi cô ấy thế nào.”
Văn Gia Ninh muốn chơi Lục Tiến Lãng thì tất nhiên là không thể, còn nếu Lục Tiến Lãng muốn chơi cậu, thì cậu lại phải ngoan ngoãn chịu đựng, nằm xuống vui vẻ để người ta chơi.
Thế là khi Văn Gia Ninh trần trụi ngồi trên giường đối mặt với Lục Tiến Lãng, còn Lục Tiến Lãng thì áo quần chỉnh tề đứng bên cạnh, hỏi: “Cậu định chơi thế này à?”
Văn Gia Ninh ngoan ngoãn gật đầu.
Lục Tiến Lãng đút tay vào túi quần, nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường, nói: “Ừ, đúng là một cách không tệ, chỉ nhìn thôi cũng thấy thú vị rồi. Mở chân ra một chút.”
Văn Gia Ninh liền dang chân ra.
Lục Tiến Lãng không nói gì thêm, chỉ nhìn cậu, ánh mắt anh chậm rãi lướt từ khuôn mặt xuống cổ, rồi đến ngực…
Hơi thở của Văn Gia Ninh dần trở nên gấp gáp.
Tối nay cậu vốn dĩ đã uống không ít rượu, tuy còn tỉnh táo nhưng cồn chạy trong máu khiến cơ thể nóng lên, cảm xúc dễ bùng phát.
Kiếp trước sống đến 34 tuổi cũng chưa từng nghĩ mình là đồng tính, kiếp này lại chỉ bằng ánh mắt của một người đàn ông đã khiến cậu kích động, đúng là một trải nghiệm kỳ lạ.
Ngực cậu phập phồng vì hơi thở gấp, chưa kịp Lục Tiến Lãng ra lệnh đã tự đưa tay xuống.
Lục Tiến Lãng bất ngờ nói: “Tôi bảo cậu chạm vào chưa?”
Văn Gia Ninh rút tay về, chống khuỷu tay trên giường, ngửa người ra sau, dang chân rộng hơn nữa.
Lục Tiến Lãng nói: “Đúng vậy, rất tốt.”
Sau đó anh đứng dậy, lấy một chiếc cà vạt từ tủ, bịt mắt Văn Gia Ninh…
Lúc trời sáng, Văn Gia Ninh bị đánh thức bởi những nụ hôn của Lục Tiến Lãng, người nói: “Dậy đi, lát nữa Ôn Đình Hoan sẽ đến đón cậu.”
Cậu ngồi dậy, cơ thể lảo đảo, sau đó thẫn thờ ngồi trên giường một lúc lâu.
Tối qua tuy có vẻ dữ dội, nhưng thật ra Lục Tiến Lãng vẫn rất nhẹ nhàng. Trong chuyện này, anh luôn biết giữ chừng mực, khiến người ta có cảm giác… được yêu thật lòng, dẫu là ảo giác.
Thấy cậu thẫn thờ, Lục Tiến Lãng tự mình lấy quần áo trong tủ ra để bên giường cho cậu, rồi nói: “Tôi đi làm bữa sáng cho cậu.”
Đến khi ngồi lên xe Ôn Đình Hoan đến đón, Văn Gia Ninh vẫn chưa hoàn hồn.
Ôn Đình Hoan nhìn cậu, nói: “Trông cậu như vừa trải qua đêm hoan lạc vậy.”
Văn Gia Ninh nghe vậy thật sự kéo gương xuống soi, quả nhiên thấy mình có phần nhợt nhạt.
Ôn Đình Hoan nói: “Nghe nói tối qua ảnh đế Lục trực tiếp lao đến chỗ Tào Tùng Toàn để cướp người đúng không?”
Văn Gia Ninh bất ngờ: “Chuyện đó mà chị cũng biết sao?”
Ôn Đình Hoan hừ một tiếng: “Giới này nhỏ thôi, chuyện đến tai tôi chỉ là vấn đề thời gian. Điện thoại tôi đã nhận được mấy cuộc rồi, hỏi có phải cậu với Lục Tiến Lãng đang quen nhau không.”
Văn Gia Ninh chỉ cười nhẹ.
“Còn cười.” Ôn Đình Hoan không vui: “Anh ta không định để cậu đi chơi với Tào Tùng Toàn nữa sao?”
Văn Gia Ninh xoa cái eo đau nhức: “Tôi vốn cũng không thích đi chơi với bọn họ mà.”
Ôn Đình Hoan định nói gì đó, nhưng nghĩ lại thấy không cần thiết. Cô tin Văn Gia Ninh là người hiểu rõ mọi chuyện, chỉ dặn: “Dù sao thì cậu cũng phải tự biết bảo vệ mình.”
Buổi sáng đến phim trường, Tào Tùng Toàn từ xa đã giơ tay chào Văn Gia Ninh.
Văn Gia Ninh bước tới, Tào Tùng Toàn đưa điếu thuốc, cậu cảm ơn rồi từ chối.
Tào Tùng Toàn nói: “Tối qua tôi nghe người ta nói, cậu với Lục Tiến Lãng đang quen nhau đúng không?” Nhìn Lục Tiến Lãng lo lắng đến vậy, tất nhiên Tào Tùng Toàn không nghĩ đơn giản chỉ là bao dưỡng tình nhân.
Văn Gia Ninh mỉm cười xem như ngầm thừa nhận.
Tào Tùng Toàn cũng khá thoải mái: “Vậy thì tốt rồi. Tôi còn thắc mắc không biết ai đã gọi điện cho bên chế tác giúp cậu.”
Văn Gia Ninh không biết nói gì, chỉ im lặng nghe tiếp.
Tào Tùng Toàn nói: “Tối qua có gây phiền phức cho cậu không?” Có lẽ vì hay bị vợ bắt quả tang, thấy Văn Gia Ninh bị Lục Tiến Lãng dẫn đi, ông ta lại thấy đồng cảm.
Văn Gia Ninh vội nói: “Không sao đâu, không có gì.”
Tào Tùng Toàn vỗ vai cậu: “Sau này tôi sẽ cẩn thận hơn.”
Văn Gia Ninh chưa hiểu ý gì.
Tào Tùng Toàn thì thầm: “Lần sau tìm chỗ an toàn hơn.”
Văn Gia Ninh chợt hiểu, hóa ra ông ta vẫn định rủ mình “vụng trộm” tiếp, khiến cậu dở khóc dở cười. Định mở miệng từ chối thì từ xa Ôn Đình Hoan đã gọi cậu đi trang điểm, đành phải ngắt câu chuyện, đi về phía chuyên viên trang điểm.
Trong khi Văn Gia Ninh bận rộn quay phim và lâu rồi chưa về công ty, thì bên kia, phim truyền hình của Ôn Lâm và Dịch Nam đã chính thức bắt đầu tuyên truyền. Kịch bản chuyển thể từ game cũng đã hoàn thành, ảnh tạo hình cũng được đăng tải lên mạng.
Lần này vẫn là hai nam chính, nhưng đồng thời có hai nữ chính, mối quan hệ giữa bốn người vô cùng phức tạp.
Để hỗ trợ tuyên truyền, công ty đặc biệt sắp xếp cho Ôn Lâm và Dịch Nam đến thăm phim trường của Văn Gia Ninh, còn mời cả phóng viên giải trí đến đưa tin.
Đây là lần đầu tiên Dịch Nam trực tiếp chứng kiến Văn Gia Ninh đóng phim, cảm giác hoàn toàn khác so với trên tivi. Trước đây cậu nghĩ công ty bỏ rơi cậu để nâng đỡ Văn Gia Ninh chỉ vì cậu ta nổi tiếng sau Trâm Phụng Kỳ Duyên, giờ thì cậu cảm thấy có lẽ công ty thực sự nhìn ra được tiềm năng của Văn Gia Ninh, diễn xuất của cậu ấy quả thật rất nổi bật.
Sau một cảnh quay, Văn Gia Ninh khoác áo khoác bước đến chụp ảnh chung với Ôn Lâm và Dịch Nam.
Sau đó còn tham gia một cuộc phỏng vấn ngắn.
Kết thúc phỏng vấn, ba người ngồi trò chuyện ở một góc.
Văn Gia Ninh hỏi bọn họ chuẩn bị cho phim mới thế nào rồi.
Dịch Nam không nói gì, Ôn Lâm đáp: “Cũng ổn.”
Văn Gia Ninh thấy cả hai đều có vẻ không mấy vui, biết mỗi người đều có nỗi niềm riêng, sự nghiệp không như ý.
Mọi người cùng nhau đi đến hôm nay cũng không dễ dàng gì, Văn Gia Ninh bỗng nói: “Cho tôi một vai đi, tôi đến làm khách mời một chút.”
Ôn Lâm và Dịch Nam đồng loạt quay đầu nhìn cậu.
Văn Gia Ninh cười: “Thế nào?”
Dịch Nam lấy mũi chân đá vào chân đang đi bốt cao của cậu, nói: “Khách mời vai nữ chính à?”
Văn Gia Ninh không giận, nói: “Tôi nói thật đó. Nhìn hai người, một đần một ngốc, chắc cũng chẳng nghĩ ra gì hay ho. Tôi đi nói với Trịnh Thư, bảo anh ấy tìm cho tôi một vai nhỏ.”
Ôn Lâm nói: “Được thôi, hoan nghênh cậu.”
Văn Gia Ninh khoác vai cả hai, nói: “Tỉnh táo lên anh em, sau này chúng ta sẽ là nhóm nhạc số một châu Á!”
Dịch Nam rốt cuộc không nhịn được bật cười: “Cậu bị điên à!”
Lúc này, đạo diễn gọi Văn Gia Ninh chuẩn bị quay cảnh tiếp theo.
Cậu vội vã chạy qua, cởi áo khoác rồi để stylist chỉnh sửa lại một chút, sau đó đi trao đổi với Tào Tùng Toàn về cảnh quay tiếp theo.