69. Nghi Vấn Thân Phận

Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau buổi gặp mặt nhỏ với Ôn Lâm hôm đó, Văn Gia Ninh lại bận rộn với công việc quay phim nên không gặp lại cậu ấy trong thời gian ngắn. Cậu từng gọi điện hỏi thăm, nhưng Ôn Lâm chỉ nói không sao, bảo cậu đừng lo lắng.
Cũng vào thời điểm đó, Kha Tín Phàm xuất viện.
Ngày anh xuất viện, Văn Gia Ninh tự mình lái xe đến đón. Vừa ngồi vào xe, Kha Tín Phàm đã châm thuốc hút. Văn Gia Ninh mở cửa sổ xe, không nói gì, nhưng thái độ rõ ràng không tán thành hành động đó.
Kha Tín Phàm có vẻ không để tâm, hỏi: “Khi nào thì về?”
Văn Gia Ninh đáp: “Lúc nào cũng được.”
Kha Tín Phàm im lặng một lúc rồi nói: “Vậy thì càng sớm càng tốt, ngày mai có được không?”
Văn Gia Ninh liếc nhìn anh: “Tôi sẽ sắp xếp.”
Trong phim Khổ Hạ, cảnh quay ở trường quay của Văn Gia Ninh đã gần kết thúc, sắp tới sẽ chuyển sang quay ngoại cảnh. Gần đây, Lục Tiến Lãng giảm tốc độ làm việc, dành thời gian nhiều hơn để nghiên cứu kỹ thuật quay và nâng cao kỹ năng của bản thân.
Nếu Kha Tín Phàm muốn quay về lúc này, Văn Gia Ninh hoàn toàn có thể tranh thủ thời gian. Chỉ là khi cậu xin nghỉ với Lục Tiến Lãng, anh ấy lại đề nghị đi cùng cậu.
Văn Gia Ninh có chút kinh ngạc: “Anh có thời gian à?”
Lục Tiến Lãng đang xem máy tính, ngẩng đầu nhìn cậu: “Không muốn anh đi cùng à?”
Văn Gia Ninh đi tới, đặt tay lên vai anh, mỉm cười: “Sao lại nghĩ thế?”
Lục Tiến Lãng tháo kính ra: “Từ giọng nói và biểu cảm của em mà đoán được.”
Văn Gia Ninh cúi đầu, áp mặt vào má anh, khẽ nói: “Vừa nãy anh đâu có nhìn em, sao biết được vẻ mặt?”
Lục Tiến Lãng đưa tay xoa mặt cậu: “Em không biết cảm giác gọi là tâm linh tương thông à?”
Văn Gia Ninh không nhịn được bật cười.
Lục Tiến Lãng kéo cậu ngồi lên đùi mình. Văn Gia Ninh vòng tay ôm cổ anh, quay đầu nhìn trang web anh đang xem, tưởng là tin giải trí, ai ngờ lại là nhật ký quay phim của một đạo diễn nổi tiếng.
Cậu kéo chuột xuống, hỏi: “Có học được gì không?”
Lục Tiến Lãng đáp: “Xem nhiều thì kiểu gì cũng rút ra được chút kinh nghiệm.”
Văn Gia Ninh nhìn anh một lúc, rồi cúi xuống hôn anh. Lúc đó, cậu vừa tắm xong, còn Lục Tiến Lãng thì chưa. Sau nụ hôn sâu, cậu nói: “Anh đi tắm trước đi.”
“Được.” Lục Tiến Lãng rút tay đang luồn trong áo ngủ cậu ra, bế cậu lên.
Văn Gia Ninh vội ôm chặt vai anh: “Làm gì vậy?”
Lục Tiến Lãng nói: “Tắm chung đi.”
“Em tắm rồi mà.”
“Không sao, đi cùng là được.”
Anh đặt Văn Gia Ninh ngồi lên thành bồn, mở vòi nước.
“Muốn ngâm bồn à?”
“Khó lắm mới có em đi cùng, anh muốn từ từ tận hưởng.”
Văn Gia Ninh tựa đầu vào thành bồn bằng gạch, mỉm cười nhìn anh.
Lúc chờ nước, Lục Tiến Lãng đặt tay sau lưng cậu, hỏi: “Hình như rất ít khi em kể về gia đình mình?”
Văn Gia Ninh thở dài: “Ba mẹ em thực ra rất tốt, nhưng ký ức về quá khứ phần lớn đều là chuyện không vui.”
Trong nhật ký của Kha Tín Hàng cũng hiếm khi ghi lại điều gì vui vẻ.
Nếu chính Văn Gia Ninh từng sống trong hoàn cảnh đó, có lẽ cậu cũng sẽ không có tính cách như hiện tại. Nếu không gặp được Lục Tiến Lãng, rất có thể cậu sẽ dần bị ảnh hưởng bởi sự nhạy cảm và yếu đuối của Kha Tín Hàng, đi theo một hướng hoàn toàn khác.
Đến giờ, vẫn chưa ai biết chính xác đêm hôm đó Kha Tín Hàng đã trải qua chuyện gì khiến Văn Gia Ninh có thể nhập vào thân thể này. Đôi lúc cậu tự hỏi, có phải vì không chịu nổi áp lực mà Kha Tín Hàng đã chọn cách tự sát.
Bàn tay của Lục Tiến Lãng đặt lên vai cậu, bóp nhẹ: “Nghĩ gì vậy?”
Văn Gia Ninh giật mình, lắc đầu. Lúc đó nước trong bồn cũng vừa đủ, cậu nói: “Có thể vào được rồi.”
Lục Tiến Lãng chậm rãi c** đ*.
Thân hình anh săn chắc, không quá cơ bắp, đường nét cân đối hài hòa.
Văn Gia Ninh tựa đầu nhìn anh, trong lòng nhớ lại lúc bản thân bắt đầu cảm thấy hấp dẫn bởi thân thể đàn ông là khi nào.
Lục Tiến Lãng bước vào bồn, nước dâng lên làm ướt cả gấu quần của Văn Gia Ninh.
“c** q**n ra đi.”
Văn Gia Ninh do dự một chút, cuối cùng vẫn cởi ra, để chân vào bồn.
Từ khi Lục Tiến Lãng thay hết đống q**n l*t cũ của cậu, cậu đã không còn bận tâm chuyện che giấu cơ thể nữa. Thật ra, cậu biết ơn anh, nhờ thái độ của Lục Tiến Lãng mà giờ cậu đã dần quên đi tình trạng cơ thể mình, cảm thấy chẳng khác gì người bình thường.
Lục Tiến Lãng tựa lưng vào bồn, nói: “Tiếc là ra ngoài không tiện, nếu không anh rất muốn cùng em đi xem nơi em từng sống, từng học.”
Văn Gia Ninh đáp: “Không cần đâu, em chẳng còn ký ức gì cả.”
“Không còn ký ức?”
“Thật sự đấy, ký ức về Kha Tín Hàng gần như đã biến mất.”
Lục Tiến Lãng im lặng nhìn cậu.
Văn Gia Ninh hít một hơi sâu: “Em từng tự sát, nhưng không chết. Từ khi tỉnh lại, em đã chọn cách quên đi nhiều chuyện cũ, để bản thân…”. Nói đến đây, cậu ngừng lại, cậu định nói “Để bản thân tách biệt quá khứ với hiện tại”, nhưng không hiểu sao lại thoáng qua một ý nghĩ đáng sợ khủng khiếp trong đầu khiến cậu choáng váng trong giây lát.
Trong mắt Lục Tiến Lãng, sắc mặt Văn Gia Ninh bỗng chốc trở nên trắng bệch. Anh ngồi dậy, đưa tay nắm lấy cẳng chân Văn Gia Ninh, hỏi: “Sao vậy?”
Cảm giác từ lòng bàn tay của Lục Tiến Lãng khiến Văn Gia Ninh hồi thần lại. Cậu lắc đầu, ban đầu định nói không có gì, nhưng cuối cùng lại không kìm được mà hỏi: “Trên thế giới này… có người tên là Văn Gia Ninh không?”
Nghe cậu nhắc đến Văn Gia Ninh, thật ra Lục Tiến Lãng đáng ra phải không vui, nhưng thấy sắc mặt cậu không ổn, anh không muốn chọc giận, chỉ bình tĩnh đáp: “Có, anh quen người đó, cũng từng gặp rồi.”
Văn Gia Ninh gật đầu.
Trong khoảnh khắc trước đó, cậu chợt nghĩ liệu bản thân có phải chỉ là một người đa nhân cách của Kha Tín Hàng hay không? Liệu toàn bộ nhận thức về thân phận này có phải là do Kha Tín Hàng áp đặt lên cậu? Cậu không phải là Văn Gia Ninh, mà vẫn là Kha Tín Hàng… chỉ là cậu đã tách ra và kìm hãm một nhân cách khác lại. Suy nghĩ ấy làm cậu rùng mình, như thể mọi điều không thể giải thích bỗng chốc trở nên hợp lý. Nhưng điều khiến cậu an tâm duy nhất là ký ức mà cậu mang theo với tư cách Văn Gia Ninh là thứ mà Kha Tín Hàng không hề biết, cũng không thể truyền cho cậu được.
Trên thế giới này, thực sự có một người tên là Văn Gia Ninh. Không phải là ảo giác hay một nhân cách phân liệt từ Kha Tín Hàng.
“…Tín Hàng?” Lục Tiến Lãng vẫn thấy cậu có vẻ không ổn.
Văn Gia Ninh ngẫm nghĩ về cái tên đó, đột nhiên rất muốn được Lục Tiến Lãng gọi mình là “Văn Gia Ninh”. Đây là lần đầu tiên cậu có mong muốn ấy sau một khoảng thời gian dài bên nhau.
Lục Tiến Lãng đứng lên, đặt tay dưới cằm cậu, buộc cậu nhìn mình: “Tín Hàng, em làm sao vậy?”
Văn Gia Ninh bất ngờ ôm lấy vai anh, dùng môi khóa chặt môi anh. Có những điều cậu không thể nói, vậy thì đừng để anh nghe nữa. Cậu hôn Lục Tiến Lãng thật sâu, toàn thân đã ướt sũng cũng chẳng màng.
Lục Tiến Lãng bế cậu lên, dựa vào tường, hơi nghiêng đầu để giữ khoảng cách.
Văn Gia Ninh lại cố gắng hôn tiếp, nhưng anh vẫn né tránh.
Lục Tiến Lãng hỏi: “Em rốt cuộc sao vậy? Vừa nãy vẫn ổn mà.”
Văn Gia Ninh mím môi: “Em đang thiếu… một trận l*m t*nh.”
Lục Tiến Lãng sững người, rồi bật cười bất đắc dĩ. Anh biết rõ đây là cách Văn Gia Ninh dùng để trêu ghẹo, nhưng cũng không thể phủ nhận… hiệu quả rất lớn.
Văn Gia Ninh quàng chân qua eo anh, cố ý áp sát lại: “Anh thấy sao?”
Lục Tiến Lãng không còn cách nào khác, chỉ có thể vừa hôn vừa nói: “Tùy em, muốn nói thì lúc nào cũng được.”
Lời còn chưa dứt, nụ hôn đã càng sâu hơn. Hai người không còn chừa chỗ cho lý trí, hoàn toàn chìm trong cuộc ** *n mãnh liệt. Hơi nước trong phòng tắm mù mịt, nước trong bồn cũng bị trào ra ngoài khá nhiều.
Sau đó, Lục Tiến Lãng thay nước nóng, ôm Văn Gia Ninh vào bồn lần nữa.
Văn Gia Ninh vì quá mệt nên thiếp đi trong bồn tắm, chẳng còn thời gian suy nghĩ gì nữa.
Sáng hôm sau, Lục Tiến Lãng dậy sớm nấu bữa sáng, chuẩn bị cho chuyến đi. Gần đến giờ, anh đánh thức Văn Gia Ninh: “Dậy đi, hôm nay khởi hành rồi.”
Văn Gia Ninh xoa trán đau nhức, lấy điện thoại gọi cho Kha Tín Phàm: “Hôm nay chúng ta sẽ về.”
Quê nhà Kha Tín Hàng nằm ở vùng ven ngoại ô, cách trung tâm chưa đến một giờ chạy xe. Họ có thể đi về trong ngày.
Ban đầu, Lục Tiến Lãng định để Lư Doãn An lái xe bảo mẫu chở họ đi, nhưng Văn Gia Ninh bảo không cần, cứ đi xe mình là được, không cần làm phiền Doãn An. Trước khi đi, cậu còn tra địa chỉ nghĩa trang ở phía bắc huyện, nơi ba mẹ Kha Tín Hàng an nghỉ.