Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Mối Tình Đầu Của Văn Gia Ninh
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù sao thì cũng có vài người đàn ông đứng dậy, xung quanh trở nên ồn ào hẳn, nhiều ánh mắt quay về phía này.
Lục Tiến Lãng lên tiếng trước: “Không sao.”
Văn Gia Ninh nhẹ nhàng gạt tay Ôn Lâm đang níu mình lại, nói: “Chúng tôi không sao.” Sau đó, cậu bước thẳng lên sân khấu, lần này Lục Tiến Lãng không hề ngăn cản.
Khi cậu bước lên, Quan Tiểu Thiên và Nhạc Thư vừa lúc đi xuống sân khấu. Cậu không nói lời thừa thãi, chỉ tiến đến trước mặt hai người, đưa tay ra nói: “Chúc mừng hai người.”
Quan Tiểu Thiên hơi ngập ngừng rồi mới bắt tay lại, đáp: “Cảm ơn.”
Văn Gia Ninh cũng bắt tay Nhạc Thư và gửi lời chúc mừng, sau đó cậu vượt qua họ, bước lên sân khấu, đứng trước micro nói: “Hôm nay là một ngày thật đẹp, tôi muốn hát một bài tặng bạn của tôi và tất cả mọi người ở đây. Bài hát có tên là ‘Hữu Tình Nhân’.”
Nói rồi, cậu quay đầu nhẹ nhàng gật đầu với ban nhạc.
Phản ứng tại hiện trường rất sôi nổi, Quan Tiểu Thiên hơi khó hiểu nhìn lên sân khấu, Nhạc Thư ghé tai anh thì thầm: “Bạn của anh sao?”
Quan Tiểu Thiên lắc đầu.
Văn Gia Ninh rõ ràng khác biệt so với nữ ca sĩ vừa hát trên sân khấu trước đó, thậm chí còn nổi bật hơn cả Quan Tiểu Thiên – vốn là một diễn viên kỳ cựu nhiều năm, bởi lẽ hiện tại cậu đang nổi đình nổi đám, sở hữu vô số người hâm mộ.
Dưới khán đài, có người vỗ tay, có người huýt sáo.
Văn Gia Ninh rất bình tĩnh, hai tay cầm micro, chờ đoạn dạo đầu vang lên.
‘Hữu Tình Nhân’ là một bài tình ca có giai điệu vui tươi, trong lời hát có câu “hữu tình nhân chung thành quyến thuộc”, rất phù hợp với Quan Tiểu Thiên và Nhạc Thư, những người vừa mới thành công với màn cầu hôn hôm nay.
Dù Văn Gia Ninh không nói rõ bài hát này dành cho họ, nhưng không ít người dưới sân khấu đều nghĩ như vậy.
Ngay cả Dương Văn Sùng cũng có phần ngơ ngác hỏi Lục Tiến Lãng: “Cậu ấy thân với họ lắm sao?”
Lục Tiến Lãng không trả lời.
Quan Tiểu Thiên và Nhạc Thư quay lại chỗ ngồi. Bên cạnh, Đường Diễm Trung nghiêng người hỏi: “Cậu quen Kha Tín Hàng từ khi nào vậy?”
Quan Tiểu Thiên đáp: “Mới gặp hai lần.”
Đường Diễm Trung hơi khó hiểu: “Thế anh ấy thật sự hát tặng hai người sao?”
Quan Tiểu Thiên ngập ngừng, lắc đầu: “Tôi không biết.”
Bài hát của Văn Gia Ninh đúng là dành cho Quan Tiểu Thiên, nhưng đồng thời cũng là để hát lên tình yêu không còn tương lai của chính bản thân cậu. Cả đời này, cậu chưa từng vì một mối tình nào mà đau đớn đến thế. Nếu lúc đó Lục Tiến Lãng thật sự chọn chia tay, và cậu cũng dứt khoát cắt đứt, thì có lẽ đã không rơi vào tình trạng khổ sở như hiện tại.
Bài hát kết thúc, mọi người ồn ào yêu cầu cậu hát thêm bài nữa.
Văn Gia Ninh mỉm cười lắc đầu, bước xuống sân khấu nhưng không quay lại chỗ cũ, mà rời khỏi quán bar.
Lục Tiến Lãng thấy vậy, liền đứng dậy đi theo ra ngoài.
Mấy người còn lại ở bàn trầm mặc một lúc, Dương Văn Sùng hỏi: “Cãi nhau sao?”
Lý Vinh nói: “Giờ mới nhận ra sao?”
Dương Văn Sùng nói: “Lúc nãy ra tay là tôi đã biết rồi.” Sau đó bổ sung: “Không đánh nhau nữa đấy chứ?”
Ôn Lâm lo lắng nhìn ra cửa. Cậu biết cả Lục Tiến Lãng và Văn Gia Ninh đều là người trưởng thành, lý trí, nên nói: “Cứ để họ tự giải quyết đi.”
Lúc này, Quan Tiểu Thiên mang vài chai bia tới đặt xuống bàn. Hóa ra, vì muốn ăn mừng chuyện tối nay nên anh chủ động mời toàn bộ khách trong quán bar uống bia. Dù anh không ưa gì Lý Vinh và Dương Văn Sùng, nhưng đã mời tất cả, cũng không thể bỏ sót bàn này.
Mọi người đều ngẩng đầu cảm ơn và chúc mừng màn cầu hôn thành công của anh.
Quan Tiểu Thiên mỉm cười, hỏi: “Kha Tín Hàng và Lục Tiến Lãng đâu rồi? Sao lại đi mất vậy?”
Ôn Lâm nói: “Có việc ra ngoài rồi.”
Quan Tiểu Thiên chủ động rót đầy một ly bia, giơ lên nói: “Cảm ơn, tôi kính mọi người một ly.”
Cả bàn đều đứng dậy nâng ly chạm cốc với anh.
Ly rượu này vừa uống xong, Quan Tiểu Thiên còn chưa kịp quay đi thì thấy Viên Thiên cầm ly rượu tiến lại bàn họ, Đường Diễm Trung đã cố kéo nhưng không được.
Tính cách của Viên Thiên có phần bướng bỉnh, làm việc không đúng lúc, không màng hậu quả.
Thấy cô tiến lại, Lý Vinh lên tiếng trước: “Thiên Thiên, em uống rượu rồi à?”
Viên Thiên vừa đánh giá anh, vừa để ý Ôn Lâm.
Trực giác của phụ nữ đôi khi rất chính xác, đặc biệt là khi đối mặt với người đàn ông mình còn yêu. Mặc dù lý do chia tay giữa cô và Lý Vinh không liên quan gì tới Ôn Lâm, mà người yêu hiện tại trên danh nghĩa của Lý Vinh vẫn là Khương Vịnh Phi, nhưng Viên Thiên vẫn cảm thấy giữa hai người họ có điều gì đó.
Cô cầm ly rượu, nói với Lý Vinh: “Em uống rồi, anh uống với em một ly nhé?”
Lý Vinh còn chưa kịp mở miệng thì Đường Diễm Trung và Quan Tiểu Thiên đã lên tiếng can ngăn, khuyên cô đừng uống nữa. Mọi người đều biết chuyện giữa cô và Lý Vinh là do Lý Vinh nhất quyết chia tay, còn cô thì không đồng ý.
Sau đó họ còn dây dưa một thời gian, hai người mới cắt đứt hẳn. Nhưng dường như Viên Thiên chưa bao giờ thực sự bước ra khỏi cái bóng của mối tình đó.
Quan Tiểu Thiên vốn không ưa gì cách hành xử như vậy, anh thấy Lý Vinh không đáng để cô đau lòng đến thế.
Anh ra hiệu cho Nhạc Thư đến kéo cô về.
Nhạc Thư vừa kéo tay Viên Thiên thì bị cô giật mạnh ra. Hành động này rất rõ ràng, mục đích không chỉ là tránh tay Nhạc Thư, mà còn là để rượu vang trong ly tạt thẳng vào mặt Ôn Lâm.
Viên Thiên cười lạnh: “Thật xin lỗi.”
Hành vi quá rõ ràng của cô khiến Quan Tiểu Thiên cảm thấy thật xấu hổ – rõ ràng hôm nay là một ngày vui, anh cũng thật lòng mời Lý Vinh và mọi người uống rượu, vậy mà lại bị Viên Thiên gây ra một cảnh tượng không vui như thế này.
Ôn Lâm lúc đó có phần sững sờ, mặt bị tạt đầy rượu vang, tóc mái cũng ướt nhẹp, rượu còn đang nhỏ tí tách xuống.
Dương Văn Sùng thấy Viên Thiên quá vô lý, liền mắng một tiếng: “Ây da, mẹ nó!”
Nhưng Viên Thiên đã bị Đường Diễm Trung và Nhạc Thư kéo đi. Lý Vinh chỉ lạnh lùng trừng mắt nhìn cô.
Dù Dương Văn Sùng không vừa mắt, cũng không thể đuổi theo gây sự với một cô gái.
Quan Tiểu Thiên cầm lấy khăn giấy trên bàn nhét vào tay Ôn Lâm, luôn miệng xin lỗi: “Thật xin lỗi, cô ấy uống say rồi, không còn tỉnh táo nữa.” Dù sao cũng là đi cùng nhau, anh không muốn Lý Vinh và những người khác hiểu lầm họ cùng phe với Viên Thiên, cố tình gây chuyện.
Ôn Lâm bị anh nhét khăn giấy vào tay mới tỉnh táo lại, nhận ra mọi người đều đang nhìn mình.
Quán bar vốn náo nhiệt lúc này bỗng trở nên yên tĩnh, mọi người đều đang xem “kịch hay”. Ôn Lâm lập tức thấy vô cùng xấu hổ, hoảng loạn định rời đi thì bị Lý Vinh giữ lại.
Lý Vinh lấy khăn giấy trong tay cậu lau mặt trước, sau đó cởi áo khoác của mình khoác lên vai Ôn Lâm, ôm vai cậu nói: “Đi thôi, tôi đưa cậu ra ngoài.”
Thực ra Ôn Lâm chỉ bị ướt một chút ở cổ áo, Lý Vinh choàng áo choàng cho cậu hoàn toàn không cần thiết. Nhưng không hiểu sao, cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể Lý Vinh truyền qua lớp áo, Ôn Lâm lại cảm thấy yên tâm hơn hẳn. Sự lúng túng ban đầu dường như tan biến dưới bước đi vững vàng của Lý Vinh.
Ra khỏi quán bar, Lý Vinh đưa Ôn Lâm về phòng khách tại Lam Lư.
Trước đó, Lục Tiến Lãng đã đuổi theo Văn Gia Ninh ra ngoài quán bar, thấy cậu đang đi một mình phía trước. Anh đuổi theo, kéo tay Văn Gia Ninh rồi đưa cậu ra ban công nhỏ bên hành lang.
Lục Tiến Lãng đóng cửa kính dẫn ra ban công. Không gian chật hẹp chỉ còn hai người họ, không ai có thể trốn tránh.
Văn Gia Ninh dựa lưng vào tường, nhìn Lục Tiến Lãng: “Chúng ta còn gì để nói nữa sao?”
Lục Tiến Lãng nói: “Anh không nghĩ chúng ta đã đến mức đó.”
“Đến mức nào?” Văn Gia Ninh hỏi lại, “Đến mức chia tay sao?”
“Văn Gia Ninh.” Lục Tiến Lãng thử gọi tên cậu.
Văn Gia Ninh hơi sững người, cảm giác khó nói thành lời. Bởi vì Lục Tiến Lãng chỉ gọi tên cậu chứ không phải cách gọi đầy tình cảm mà cậu từng mong chờ.
Lục Tiến Lãng nói: “Em nghĩ anh không cần thời gian để tiếp nhận sao?”
Văn Gia Ninh nhìn anh: “Anh có thể tiếp nhận không?”
Lục Tiến Lãng không trả lời.
Khóe môi Văn Gia Ninh hơi cong, nụ cười không chạm tới mắt, cậu nói: “Đã không thể tiếp nhận thì nói những lời này với tôi làm gì?”
Lục Tiến Lãng hít sâu một hơi: “Khi em vừa nhập vào cơ thể này, em cũng dễ dàng chấp nhận như vậy sao?”
Văn Gia Ninh nhìn ra xa.
Cậu thực sự không dễ chấp nhận, nhưng cậu không có lựa chọn nào khác. Còn Lục Tiến Lãng thì khác, anh có quyền lựa chọn.
Văn Gia Ninh nói: “Năm nay tôi đã ba mươi sáu rồi, nói về tuổi tác, tôi còn lớn hơn anh hai tuổi. Bao nhiêu năm lăn lộn trong giới giải trí, tôi đâu phải người mới như anh tưởng. Việc anh chọn tôi ngay từ đầu vốn đã là sai lầm.”
“Không phải.” Lục Tiến Lãng đột nhiên đưa tay ôm lấy gáy cậu, nói: “Không có gì sai cả.”
Bàn tay anh ấm áp và mạnh mẽ, áp sát gáy Văn Gia Ninh, ngón tay luồn vào tóc, thậm chí da đầu cũng cảm nhận được sức nóng ấy.
Lục Tiến Lãng nói: “Anh chưa từng hối hận về mối quan hệ này, cũng không có ý định kết thúc nó. Anh chỉ muốn em cho anh thêm một chút thời gian. Người anh quen là Văn Gia Ninh – một người lý trí và trưởng thành, Kha Tín Hàng mà anh quen cũng luôn điềm tĩnh, tại sao chuyện này chúng ta không thể bình tĩnh nói chuyện?”
Văn Gia Ninh nhìn anh. Cảm giác ấm áp từ tay Lục Tiến Lãng như lan ra khắp cơ thể, cậu dần bình tĩnh lại, khẽ nói: “Xin lỗi.”
Nghe Văn Gia Ninh nói xin lỗi, Lục Tiến Lãng đột nhiên cảm thấy đau lòng. Anh ôm chặt đầu Văn Gia Ninh vào vai mình, nói: “Đừng nói xin lỗi.”
Nhưng Văn Gia Ninh vẫn kiên quyết nói: “Xin lỗi. Là tôi yêu cầu quá cao ở anh, không thể lý trí đối mặt với chuyện này.”
Sống mấy chục năm, lần đầu tiên cậu trải qua cảm giác này, hoàn toàn không thể kiểm soát được tình cảm, chỉ có thể giao mọi quyết định cho Lục Tiến Lãng. Sự bộc phát gần như vô lý này cậu chưa từng có với ai khác. Thật ra cậu sợ hãi, cậu bất an, muốn làm gì đó nhưng lại không biết nên làm gì.
Lục Tiến Lãng vuốt ve gáy cậu.
Văn Gia Ninh nói: “Nói ra chắc anh sẽ cười tôi, anh là mối tình đầu của tôi.”
Động tác của Lục Tiến Lãng bỗng khựng lại.
Văn Gia Ninh cười tự giễu: “Nghe có ngốc không? Một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, chưa từng yêu ai, lần đầu thích một người, lại muốn được ở bên cạnh người đó.”
Lục Tiến Lãng ôm cậu càng chặt hơn, đột nhiên cảm thấy hình ảnh Văn Gia Ninh, người trước kia luôn lạnh lùng, xa cách, giờ đây trở nên sống động hơn bao giờ hết.