79. Mẹ Lục Tiến Lãng ghé thăm

Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển

Mẹ Lục Tiến Lãng ghé thăm

Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hôm sau, Văn Gia Ninh tranh thủ trở về công ty Lợi Tinh.
Ôn Đình Hoan đi cùng cậu. Tiếng giày cao gót của cô gõ lộc cộc vang vọng trên hành lang công ty.
Đi được nửa đường, họ bất ngờ thấy Khương Vịnh Phi bước ra từ một căn phòng, phía sau là bảy, tám người, trong đó có cả Chu Trạch Tân.
Văn Gia Ninh khẽ hỏi Ôn Đình Hoan: “Giờ Chu Trạch Tân đã đi theo Khương Vịnh Phi rồi sao?”
Ôn Đình Hoan vốn chẳng ưa gì Khương Vịnh Phi, cô hạ giọng nói: “Đúng vậy, chạy đi làm tay sai cho bà hoàng rồi.”
Dù Khương Vịnh Phi thường ngày tỏ ra thân thiện, nhưng điều đó cũng không thể thay đổi cách nhìn của Ôn Đình Hoan về cô ta. Không biết từ lúc nào, cô nàng bắt đầu gọi Khương Vịnh Phi sau lưng là “bà hoàng”.
Khương Vịnh Phi là “nữ hoàng” của Lợi Tinh. Việc cô ta được mời về ngay từ khi công ty thành lập đã là một sự thật ngầm thừa nhận.
Thế nhưng giờ đây, Ôn Đình Hoan vỗ vai Văn Gia Ninh, hạ giọng nói: “Cậu có cơ hội trở thành bà hoàng đời tiếp theo đấy, cố lên! Đẩy cô ta vào lãnh cung!”
Văn Gia Ninh khẽ đáp: “Đừng nói bậy nữa.”
Nói rồi, cậu mỉm cười chào Khương Vịnh Phi: “Chào chị Phi.”
Trước nay, Khương Vịnh Phi đối với nhóm của Văn Gia Ninh vẫn giữ phép lịch sự, nhưng cũng chỉ là xã giao. Thế mà giờ đây, vừa thấy cậu, cô ta liền cười niềm nở lại gần, như thể hai người rất thân thiết, rồi nói: “Dạo này thế nào? Nghe nói phim mới của đạo diễn Lục đã quay xong rồi?”
Bây giờ trong giới, bất kể quen hay không quen, cứ thấy Lục Tiến Lãng là mọi người đều gọi “đạo diễn Lục”. Một số là để tỏ sự tôn trọng, số khác thì chỉ là trêu chọc.
Văn Gia Ninh cười đáp: “Phim đã quay xong rồi, tôi định nghỉ ngơi một thời gian.”
Khương Vịnh Phi khoác tay cậu: “Tôi chuẩn bị tổ chức concert cuối năm, cậu có hứng thú làm khách mời đặc biệt không?”
Văn Gia Ninh nghe vậy liền lập tức gật đầu: “Tất nhiên rồi, đó là vinh hạnh của tôi. Để chị Đình Hoan sắp xếp giúp, đến lúc đó nhất định tôi sẽ đến ủng hộ chị.”
Khương Vịnh Phi cười tươi: “Vậy là cậu đã hứa rồi nhé!”
Nói rồi, cô ta vẫy tay chào, sau đó dẫn theo cả đoàn trợ lý và nhân viên rời đi.
Ôn Đình Hoan hỏi Văn Gia Ninh: “Cậu thật sự sẽ đi sao?”
Văn Gia Ninh đáp: “Cô ấy có mời thật đâu, chị căng thẳng làm gì?”
Trở về, trước tiên cậu đến gặp Trịnh Thư. Trong phòng họp nhỏ, Bạch Thắng Triết cũng có mặt, nhưng những gì anh ta nói chỉ mang tính xã giao, nào là cảm ơn Gia Ninh đã vất vả, công ty nhất định sẽ đưa ra kế hoạch phát triển tốt hơn, yên tâm làm việc, v.v...
Ngay cả Trịnh Thư cũng ngày càng khách sáo hơn với Văn Gia Ninh; bây giờ, mọi việc sắp xếp công việc đều phải hỏi ý kiến cậu trước.
Hiện tại có một thương hiệu thể thao quốc tế nổi tiếng vừa gia nhập thị trường trong nước, muốn mời Văn Gia Ninh làm người đại diện. Trịnh Thư thấy rất phù hợp: Thương hiệu cao cấp, hình ảnh trẻ trung. Nhưng trước khi quyết định, anh phải xin ý kiến của cả Gia Ninh và Bạch Thắng Triết.
Ngoài quảng cáo, lịch trình sắp tới của Gia Ninh khá trống.
Trịnh Thư từng nghĩ đến việc để cậu đóng thêm một bộ phim truyền hình để củng cố độ nổi tiếng, nhưng lại bị Bạch Thắng Triết bác bỏ. Thực ra không phải do Bạch Thắng Triết không đồng ý, mà là do Lục Tiến Lãng không đồng ý.
Lục Tiến Lãng muốn Văn Gia Ninh nghỉ ngơi một thời gian, vừa để chuẩn bị cho công tác tuyên truyền của bộ phim, vừa để tìm một kịch bản điện ảnh phù hợp cho cậu.
Hơn nữa, sau khi biết thân phận thật của Gia Ninh, thái độ của Lục Tiến Lãng đã có chút thay đổi vi diệu. Anh tin tưởng vào con mắt và năng lực của Văn Gia Ninh, thậm chí không thua kém gì mình, nên yên tâm để Gia Ninh tự quyết định công việc.
Lợi Tinh coi trọng Văn Gia Ninh như vậy, Bạch Thắng Triết việc gì cũng tự mình can thiệp, chuyện này chắc chắn không thể giấu được Khương Vịnh Phi. Nhưng cô ta nghĩ gì thì chẳng ai biết.
Sau khi sắp xếp xong công việc cho Văn Gia Ninh, Bạch Thắng Triết rời đi trước, sau đó Trịnh Thư mới gọi Ôn Lâm và Dịch Nam vào.
Với ca khúc chủ đề phim Khổ Hạ, Văn Gia Ninh chắc chắn sẽ tham gia hát, đây là điều không bàn cãi. Người còn lại thì đang được cân nhắc giữa Ôn Lâm và Dịch Nam, bởi vì Lợi Tinh – với tư cách là nhà đầu tư phim – muốn ưu tiên tài nguyên cho nghệ sĩ của công ty.
Dịch Nam hiện tại không còn quá mặn mà với việc ca hát. Cậu mới kết thúc một bộ phim truyền hình, dự kiến sẽ phát sóng cuối năm nay. Bộ phim này chưa chiếu đã hot vì được chuyển thể từ tiểu thuyết mạng nổi tiếng, tạo hình của Dịch Nam vừa tung ra đã nhận về rất nhiều lời khen.
Cùng với độ nổi tiếng ngày một tăng, Dịch Nam cảm thấy vị trí trong gia đình mình cũng vững vàng hơn. Giờ đây, cậu ta đặt mục tiêu là Văn Gia Ninh: Những gì Văn Gia Ninh làm được, cậu ta cũng sẽ làm được. Một ngày nào đó, cậu ta cũng muốn đứng trên bục nhận giải Kim Tượng, cầm lấy tượng vàng của riêng mình.
Ôn Lâm thì khác. Cậu ta cho rằng mục tiêu ấy quá xa vời, chi bằng tập trung vào cơ hội trước mắt. Ví dụ như cơ hội được hát ca khúc chủ đề phim lần này. Phim của cậu cũng sẽ ra mắt cuối năm, nhưng là phim kinh phí thấp, lại thuộc thể loại kén người xem, nên cho đến giờ vẫn chưa nhận được nhiều kỳ vọng.
Sau đó, khi Trịnh Thư nói Lục Tiến Lãng mời Thẩm Dương Hi làm nhạc sĩ sản xuất ca khúc chủ đề, Ôn Lâm lập tức tập trung chú ý.
Văn Gia Ninh nhận ra sự thay đổi biểu cảm của Ôn Lâm.
Trịnh Thư nói: “Có thể Lục Tiến Lãng và Thẩm Dương Hi sẽ đích thân đến Lợi Tinh gặp các cậu.”
Nghe vậy, cả Dịch Nam và Ôn Lâm đồng loạt quay sang nhìn Văn Gia Ninh.
Văn Gia Ninh cảm thấy buồn cười. Cậu có phải Lục Tiến Lãng đâu mà nhìn cậu làm gì.
Ra khỏi phòng họp, có khá nhiều nghệ sĩ mới và nhân viên trẻ trong công ty đang chờ Văn Gia Ninh để xin chữ ký và chụp hình cùng.
Cậu lần lượt đáp ứng từng người, vừa ngẩng đầu lên thì thấy Giản Tuấn đang đi ngang hành lang.
Giản Tuấn vừa thấy Văn Gia Ninh lập tức dừng bước, quay người bước nhanh vào nhà vệ sinh. Đêm hôm đó cậu ta uống say, hầu như chẳng nhớ gì, nhưng trớ trêu thay lại nhớ rõ cảnh mình tỉnh lại trên xe và… sờ ngực Văn Gia Ninh.
Cậu vào nhà vệ sinh, thấy cả vành tai mình cũng đỏ bừng, đành trốn vào phòng nhỏ, định chờ Văn Gia Ninh đi rồi mới ra.
Văn Gia Ninh thì đã quên chuyện đó từ lâu, lúc này đang chụp ảnh cùng một cô gái trẻ. Ngẩng đầu nhìn lại thì Giản Tuấn đã biến mất.
Trưa hôm đó, cậu ăn cơm cùng Dịch Nam và Ôn Lâm, chiều về đến nhà đã gần 4 rưỡi.
Lục Tiến Lãng dạo này rất bận, chưa về. Văn Gia Ninh vừa mở cửa vừa nghĩ sẽ nấu bữa tối cho anh, nhưng không rõ trong tủ lạnh còn nguyên liệu gì.
Nhưng ngay khi mở cửa, cậu lập tức đứng hình, không ngờ lúc này lại có người trong nhà, mà người này lại là mẹ của Lục Tiến Lãng.
Bà cụ nhà họ Lục vừa mới tới, đang đi một vòng quanh nhà rồi bước ra phòng khách, vừa hay thấy Văn Gia Ninh mở cửa đứng ngẩn ngơ.
Văn Gia Ninh phản ứng cũng nhanh, trong đầu cân nhắc nên gọi là “bà Lục” hay “dì”, cuối cùng chọn cách gọi mà bà cụ thích nhất:
“Tiểu Hà?”
Hai chữ ấy như chạm vào nỗi lòng của bà, khiến bà xúc động: “Vương gia, con còn nhớ ta sao?”
Văn Gia Ninh thấy bà cụ có vẻ muốn diễn một vở ngôn tình cẩu huyết với mình, liền nhanh chóng cắt ngang, nhìn quanh hỏi: “Tiến Lãng về rồi ạ?”
Bà cụ có chút ngượng ngùng: “Chưa, là ta bảo Doãn An đưa chìa khóa. Ban đầu thằng bé còn không chịu.”
Nhưng sau đó, Doãn An cũng đồng ý và gọi điện thông báo cho Lục Tiến Lãng ngay lập tức.
Văn Gia Ninh cũng đoán được đại khái nguyên nhân. Cậu bước vào nhà, bỗng thấy hơi hồi hộp.
Cậu và Lục Tiến Lãng bên nhau lâu như vậy, nếu là trước kia thì cậu không nghĩ nhiều, nhưng giờ họ muốn đi đường dài với nhau, thì nhất định phải được gia đình chấp nhận.
Thực ra Lục Tiến Lãng cũng đã tính chuyện đưa cậu về ăn cơm từ lâu, chỉ là anh quá bận, mà anh cả lại đi công tác, nên chưa sắp xếp được.
Không ngờ bà cụ lại chủ động đến tìm.
Văn Gia Ninh nhẹ nhàng đóng cửa, vừa bước vào nhà vừa nghĩ xem nên nói gì, làm gì để bà không ghét mình.
Nhưng rõ ràng là cậu lo quá rồi, bà cụ thích cậu còn không kịp, chẳng mảy may bận tâm đến chuyện giữa hai người. Bà vẫy tay gọi cậu đến ngồi bên ghế sofa.
Văn Gia Ninh hơi ngập ngừng, nhưng vẫn gọi một tiếng “Tiểu Hà”, rồi hỏi: “Hôm nay dì đến chơi ạ?”
Bà cụ đáp: “Ta muốn đến thăm con.” Rồi vội vàng sửa lại: “Thăm hai đứa.”
“Dì tự đi ạ?” Văn Gia Ninh hỏi.
Bà cụ lắc đầu: “Có tài xế nhà đưa ta đến.”
Văn Gia Ninh đứng dậy: “Để con pha trà cho bác.”
Cậu vào bếp, bà cụ cũng theo sau, đứng ở cửa nhìn khiến cậu có chút mất tự nhiên.
Văn Gia Ninh lấy trà từ tủ, hít sâu một hơi, tự nhủ: Đây là cơ hội. Anh cả của Lục Tiến Lãng chắc chắn sẽ không đồng ý, nhưng nếu được mẹ anh ấy chấp thuận, thì đã là một lợi thế lớn. Mà Lục Tiến Lãng từng nói, ba anh em đều rất hiếu thảo với mẹ.
Vừa đun nước, vừa chuẩn bị trà, cậu quay lại nói với bà cụ: “Tối nay dì ở lại ăn cơm nhé?”
Bà cụ liền vui vẻ gật đầu: “Tốt quá.” Sau đó hỏi lại: “Con nấu sao?”
Văn Gia Ninh hơi khựng lại. Tay nghề nấu nướng của cậu cũng bình thường thôi, nấu vài món cho Lục Tiến Lãng ăn thì được, chứ mời người lớn thì… cậu vốn định đợi Lục Tiến Lãng về rồi đặt món.
Nhưng thấy ánh mắt mong đợi của bà cụ, cậu không nỡ từ chối, đành cười nói: “Vâng, con nấu.”
Bà cụ càng thêm hài lòng. Bà thấy cậu trai trẻ này ngoài việc không sinh con được, thì cái gì cũng tốt. Ngay cả vợ cũ của Lục Tiến Tân còn chẳng biết nấu ăn, vậy mà cậu trai này lại chủ động đòi nấu cho bà ăn.
Văn Gia Ninh nhìn đồng hồ, đã gần 5 giờ, cậu phải bắt đầu chuẩn bị.
Cậu pha trà cho bà cụ rồi đi mở tủ lạnh, thấy ngoài vài món rau đơn giản thì chỉ còn sườn và một con cá.
Bà cụ như một đứa trẻ, cậu mở tủ lạnh bà cũng đi theo.
Văn Gia Ninh không nỡ chỉ làm trứng xào cà chua để qua chuyện, đành cắn răng lấy cả cá và sườn ra.
Cá còn tươi, nhưng sườn thì đã đông lạnh.
Chúng là nguyên liệu do Lục Tiến Lãng bảo Lư Doãn An mua, định tự tay nấu cho Văn Gia Ninh ăn. Nhưng Văn Gia Ninh chưa từng đụng vào, lúc này hoàn toàn không biết nên bắt đầu từ đâu.
Bà cụ tuy không giỏi nấu ăn nhưng cũng hay vào bếp trò chuyện với giúp việc, lúc này nhắc: “Sườn không cần rã đông trước sao?”
Văn Gia Ninh chợt nhớ ra, vội vàng cho sườn vào lò vi sóng rã đông.
Quay đầu lại thấy bà cụ vẫn đứng đó nhìn mình, cậu đành nói: “Tiểu Hà, lát nữa khói dầu nhiều, dì ra phòng khách xem tivi đi.”
Bà cụ cười nói: “Ta chỉ muốn nhìn con thôi.”
Văn Gia Ninh bó tay, lấy cớ đi vệ sinh để trốn vào phòng, gọi điện cầu cứu Lục Tiến Lãng, sau đó mở điện thoại lên mạng tra công thức nấu ăn.