Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển
Vòng Hai: Màn Trình Diễn 'Con Rối' và Đồng Đội Bất Ngờ
Hoàn Mỹ Vô Khuyết – Kim Cương Quyển thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vòng thi thứ hai chỉ loại năm thí sinh, tổng cộng hai mươi người sẽ tiến vào vòng kế tiếp. So với vòng sơ loại đầu tiên, lần này các tiết mục đều được thí sinh chuẩn bị kỹ lưỡng từ trang phục, đạo cụ cho đến hiệu ứng sân khấu, hứa hẹn mang đến những màn trình diễn chất lượng hơn rất nhiều.
Khi biểu diễn, tất cả thí sinh đều phải có mặt trên sân khấu, sau đó lần lượt trình diễn theo thứ tự đã bốc thăm. Vị trí của Văn Gia Ninh khá khuất, nằm sâu về phía sau sân khấu, nên nếu không cố tình chú ý, sẽ không có nhiều người để mắt đến anh.
Tuy nhiên, nhờ vào vòng sơ loại đầu tiên đã tích lũy được một lượng người hâm mộ đáng kể, góc đứng của Văn Gia Ninh thỉnh thoảng vẫn lọt vào ống kính máy quay, khiến anh không dám thả lỏng quá mức.
Tiết mục mà Văn Gia Ninh chuẩn bị cho hôm nay mang hơi hướng kịch sân khấu, đây là gợi ý từ giáo viên tư vấn âm nhạc của đài truyền hình trong quá trình luyện tập. Bởi lẽ, nếu chỉ đơn thuần ca hát, anh thực sự không có nhiều lợi thế. Vị giáo viên đó giải thích, một show biểu diễn không chỉ đòi hỏi giọng hát mà còn cần xét đến hiệu quả tổng thể, với các loại hình ca sĩ khác nhau sẽ có tiêu chí đánh giá khác nhau, như vậy cuộc thi mới trở nên hấp dẫn.
Theo đó, Văn Gia Ninh đã chọn bài hát mang tên “Con Rối”. Trong suốt màn trình diễn, anh hóa thân thành một con rối bị giật dây, vô hồn, cho đến khoảnh khắc cuối cùng thoát khỏi những sợi dây trói buộc thân thể, giải phóng linh hồn, nhưng cũng đồng thời phải trả giá bằng cả sinh mệnh.
Trong các buổi luyện tập, màn trình diễn của anh đã khiến cả giáo viên hướng dẫn biểu diễn cũng phải thán phục, nhận xét đây là một tiết mục vô cùng xuất sắc.
Văn Gia Ninh trình diễn ở vị trí thứ mười chín, buổi ghi hình đã kéo dài khá lâu, khiến mọi người đều có phần mệt mỏi.
Đèn sân khấu chợt tắt dần. Văn Gia Ninh đứng lặng ở góc sân khấu, theo tiếng nhạc cất lên, anh từ từ ngân nga câu hát đầu tiên. Nửa đầu bài hát là cái nhìn của một con rối về thế giới xung quanh – một gánh xiếc người qua kẻ lại, nơi con rối mãi mãi bị người điều khiển, linh hồn bị gò bó. Khi hát, gương mặt Văn Gia Ninh không biểu lộ cảm xúc, nhưng trong giọng hát bình thản lại ẩn chứa khát khao mãnh liệt về một thế giới chưa từng được biết đến. Ánh mắt anh vô hồn, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy anh như đang dõi về một nơi rất xa xăm.
Cao trào bài hát nằm ở khoảnh khắc con rối cố gắng thoát khỏi xiềng xích trói buộc, cảm xúc bỗng chốc bùng nổ, ánh mắt trở nên kiên định. Dù biết rõ điều chờ đợi phía sau có thể là cái chết, nó vẫn kiên quyết thoát khỏi sợi dây ràng buộc cơ thể. Cuối cùng, con rối ngã xuống đất, mất đi sinh mệnh, nhưng trong ánh mắt lại ánh lên nụ cười – một nụ cười mãn nguyện và hạnh phúc khi khép lại cuộc đời.
Ánh đèn chiếu rọi lên người anh dần tối đi, tiếng vỗ tay vang dội khắp sân khấu.
Văn Gia Ninh thở dốc, đó là do anh đã quá nhập tâm vào tiết mục. Anh đứng dậy trong bóng tối, điều chỉnh lại cảm xúc rồi đứng yên tại chỗ chờ người dẫn chương trình.
Phần nhận xét bắt đầu từ Từ Như Tĩnh. Cô ấy ngập ngừng một lát rồi nói: “Tôi chỉ có thể nói đây là một màn trình diễn rất tuyệt. Thành thật mà nói, tôi rất thích tiết mục của cậu, nhưng nó có quá nhiều yếu tố khiến tôi bị phân tâm, không thể tập trung hoàn toàn vào giọng hát của cậu.”
Vương Hồng như thường lệ vẫn dành nhiều lời khen hơn chê. Dần dà, mọi người cũng nhận ra đó có lẽ là do tính cách của cô ấy, chứ không hẳn là cô ấy thật sự yêu thích bài hát của thí sinh.
Đến lượt Lục Tiến Lãng, anh bất ngờ hỏi: “Cậu biết nhảy không?”
Văn Gia Ninh hít sâu một hơi, rồi hỏi lại: “Thầy Lục muốn hỏi về loại nhảy nào ạ?”
Người dẫn chương trình xen vào: “Ý cậu là cậu biết nhiều điệu nhảy sao?”
Văn Gia Ninh đáp: “Tôi có biết một chút jazz.”
Lục Tiến Lãng gật đầu: “Lần sau hãy nhảy một bài nhé.”
Sau đó, anh không nói thêm bất cứ điều gì.
Tại vòng thi thứ hai, Văn Gia Ninh vẫn lọt vào vòng trong. So với vòng đầu tiên, lần này việc anh được đi tiếp lại không gây nhiều tranh cãi. Tiết mục của anh quả thực rất xuất sắc, dù bài hát không quá khó, nhưng anh đã thể hiện một cách hoàn hảo, không mắc lỗi rõ ràng. So với những thí sinh bị loại, màn trình diễn của Văn Gia Ninh vẫn vượt trội hơn hẳn.
Kết thúc cuộc thi, khi quay về hậu trường, mọi người vội vàng thay đồ để về nghỉ ngơi. Khi phòng thay đồ đông đúc, Văn Gia Ninh không bao giờ chen lấn. Anh lặng lẽ ngồi chờ một lúc, đợi mọi người thay đồ gần xong, thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi thì anh mới cầm đồ bước vào thay.
Thay đồ xong, khi bước ra ngoài, phòng trang điểm đã trống không, chỉ còn nhân viên vệ sinh đang dọn dẹp.
Anh đeo ba lô đi ra, đến trước thang máy thì thấy một chiếc đang chuẩn bị đóng cửa. Anh vội vã bước nhanh đến giữ cửa lại. Cánh cửa thang máy vốn đã sắp khép lại thì từ từ mở ra. Văn Gia Ninh liền nhìn thấy Lục Tiến Lãng, Từ Như Tĩnh và An Vĩnh Khang – trong số bốn vị giám khảo lớn, chỉ thiếu Vương Hồng.
Lúc này, người tinh ý sẽ tự động rút lui để nhường họ đi trước, dĩ nhiên cũng có những người mừng rỡ chen vào để bắt chuyện.
Văn Gia Ninh thuộc kiểu người đầu tiên. Anh hơi sững người rồi lập tức lùi về sau một bước: “Mời các thầy cô đi trước ạ.”
Nhưng Lục Tiến Lãng vẫn giữ cửa, không để nó đóng lại, rõ ràng là đang chờ anh vào.
Từ Như Tĩnh cười nói: “Vào đi, không sao đâu.”
Văn Gia Ninh còn định từ chối thì Tống Đông – quản lý của Lục Tiến Lãng – lên tiếng: “Nhanh lên đi, mọi người đang chờ cậu đấy.”
Thấy khó xử, anh không từ chối nữa mà bước vào thang máy.
Trong thang máy, Lục Tiến Lãng, Từ Như Tĩnh và An Vĩnh Khang vốn đứng ở hàng trước. Văn Gia Ninh đương nhiên không thể đứng cạnh Từ Như Tĩnh, nên chỉ còn cách đứng cạnh Lục Tiến Lãng.
Khoảng cách giữa hai người rất gần. Văn Gia Ninh quay lưng về phía Lục Tiến Lãng, nhưng thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở của anh ta nhẹ nhàng chạm vào gáy mình. Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy khó chịu đến vậy, nhưng lại không có không gian để né tránh.
May mắn thay, Từ Như Tĩnh lên tiếng hỏi anh: “Cảm nghĩ của cậu thế nào khi được vào vòng trong hôm nay?”
Văn Gia Ninh nhanh chóng đáp lại một cách lễ phép: “Em rất vui ạ, cảm ơn các thầy cô.”
Từ Như Tĩnh cười nói: “Trên mạng đều đồn rằng cậu được vào là nhờ Lục Tiến Lãng, không phải nên cảm ơn anh ấy một chút sao?”
Văn Gia Ninh biết cô ấy chỉ đùa, và là một lời đùa không ác ý. Nếu anh là một tân binh trong giới giải trí, có lẽ sẽ rất cảm kích lời đùa đó, ít nhất cũng giúp anh kéo được chút quan hệ với Lục Tiến Lãng. Nhưng hiện tại, anh lại không thấy thích thú.
Anh chỉ hơi nghiêng đầu, không nhìn thẳng mặt Lục Tiến Lãng, nói: “Cảm ơn thầy Lục, em hy vọng một ngày nào đó giọng hát của mình có thể thực sự được các thầy cô công nhận.”
Không ngờ Lục Tiến Lãng lại cất lời: “Chỉ vậy thôi sao?”
Văn Gia Ninh lập tức sững sờ, quay đầu nhìn anh ta. Lục Tiến Lãng cao hơn anh nửa cái đầu, lúc này cũng hơi cúi xuống nhìn anh, trong ánh mắt không hề mang theo cảm xúc đặc biệt nào.
Từ Như Tĩnh thấy vậy liền bật cười: “Nghe thấy chưa, thầy Lục nói chưa đủ đó.”
Văn Gia Ninh nhất thời không biết nên đáp lời thế nào, đúng lúc đó, thang máy đã đến tầng trệt.
Cửa thang máy mở ra, Văn Gia Ninh lập tức bước nhanh ra ngoài. Mấy người Lục Tiến Lãng cũng nhanh chóng đi về phía cửa lớn. Không một ai còn chú ý đến anh nữa. Họ vừa đi vừa trò chuyện, có vẻ là đang rủ nhau đi ăn khuya.
Anh thở phào nhẹ nhõm, kéo dây ba lô rồi mới ra ngoài gọi xe sau khi mọi người đã rời đi hết.
Sau này nghĩ lại câu “Chỉ vậy thôi sao?” của Lục Tiến Lãng, Văn Gia Ninh vẫn không thể hiểu nổi đó là một lời đùa hay thật sự anh ta không hài lòng với cách mình bày tỏ lòng biết ơn. Nhưng dù là gì đi nữa, anh chắc chắn rằng lần đó Lục Tiến Lãng đúng là cố ý tạo cơ hội cho anh vào vòng trong, chứ không phải vì công nhận giọng hát của anh. Còn lý do là gì, Văn Gia Ninh không tài nào hiểu nổi. Anh nhận ra, mình thật sự biết quá ít về con người này.
Sau khi chọn ra hai mươi thí sinh, đài truyền hình đã hẹn gặp riêng từng người để thảo luận về việc ký hợp đồng với công ty quản lý biểu diễn của chương trình STS.
Đây là “luật ngầm” từ trước đến nay của các show tuyển chọn; nếu không ký, khả năng rất cao thí sinh sẽ bị loại ở vòng sau. Văn Gia Ninh hiểu rõ điều này.
Anh không hề do dự về việc ký hợp đồng, chỉ là công ty tên Lợi Tinh này anh chưa từng nghe qua. Dường như đây là một công ty mới, nhưng xét về khoản đầu tư vào chương trình STS thì hậu thuẫn của họ có vẻ không hề nhỏ.
Văn Gia Ninh quyết định ký, vì hiện tại anh cũng không có lựa chọn nào khác.
Hơn nữa, phía Lợi Tinh cũng thể hiện rất nhiều thiện chí, mong muốn có thể hợp tác lâu dài với anh.
Sau khi ký hợp đồng, mọi người lập tức bước vào giai đoạn chuẩn bị cho vòng thi kế tiếp. Vòng trước đã loại năm thí sinh, hiện còn lại hai mươi người. Tổ chương trình công bố vòng đấu tiếp theo sẽ chia thành mười cặp, mỗi cặp gồm hai người thi đấu – nghĩa là nếu cặp đó bị loại thì cả hai sẽ cùng rời khỏi cuộc thi.
Việc chia nhóm sẽ dựa trên hình thức bốc thăm. Toàn bộ quá trình từ bốc thăm, luyện tập cho đến thi đấu đều sẽ được ghi hình, mọi mâu thuẫn, bất đồng hay bất kỳ chuyện gì xảy ra giữa hai người cũng sẽ dần dần được phát sóng.
“Thế này thì không công bằng!” Có người lên tiếng phản đối: “Nếu đồng đội của tôi thể hiện kém, chẳng phải tôi cũng bị liên lụy sao?”
Tổng đạo diễn chỉ nói một câu: “Ai nói thế giới này là công bằng?”
Nói xong, buổi bốc thăm bắt đầu. Hơn mười máy quay được bố trí để ghi lại những biểu cảm thú vị của các thí sinh.
Thứ tự bốc thăm chia thành mười nhóm, mỗi nhóm có hai vị trí A và B – ví dụ 1A và 1B là một cặp, và cứ thế tiếp diễn.
Văn Gia Ninh đoán chắc sẽ chẳng ai muốn cùng nhóm với anh, biểu cảm của một số người sau đó chắc hẳn sẽ rất thú vị. Anh bốc trước, rút được phiếu 5B, rồi đứng sang một bên chờ đợi.
Một lát sau, Dịch Nam bỗng siết chặt tờ bốc thăm trong tay, dù cố giữ bình tĩnh nhưng vẫn không giấu nổi cảm xúc. Văn Gia Ninh nghe MC công bố: “Dịch Nam – 5A.”
Văn Gia Ninh bất giác bật cười, giơ tay vẫy chào Dịch Nam, nhưng anh ta không hề đáp lại.
Tất cả những khoảnh khắc này đều bị máy quay ghi lại.