Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc
Chương 667: Niềm Vui Chuyện Cũ
Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc thuộc thể loại Linh Dị, chương 667 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nàng nhìn sang Mộ Dung Trần, hỏi: “Vì sao lại nhắc đến Đăng Tiên Lâu? Cái đó… sau này là thuộc về chàng rồi đúng không?”
Mộ Dung Trần khẽ cười, gật đầu: “Ừm, nàng còn nhớ, có một đêm ta từng đưa nàng lên Đăng Tiên Lâu không?”
Tất nhiên là nhớ rồi!
Hoa Mộ Thanh nghiêng đầu: “Nhớ thì nhớ… nhưng hình như sau đó ta say rượu thì phải?”
Mộ Dung Trần hơi liếc nhìn nàng, ánh mắt mang theo vài phần trêu chọc: “Sau đó thì… nàng không nhớ gì à?”
Hoa Mộ Thanh chớp mắt: “Chẳng lẽ… lúc đó ta say rồi làm gì đó sao?”
Kiếp trước tửu lượng nàng rất tốt, cơ thể cũng khỏe mạnh chưa từng say bao giờ.
Kiếp này thì chỉ uống một chén đã gục, lại còn dễ nổi cơn điên khi say, đa số nàng đều không nhớ gì, may mà hầu hết đều xảy ra trước mặt Mộ Dung Trần nên nàng cũng không quá bận tâm.
Mộ Dung Trần bật cười: “Không chỉ làm rồi, mà còn làm ta mở rộng tầm mắt đấy.”
Hoa Mộ Thanh lập tức thấy bất an: “Ta… ta đã làm gì?”
Mộ Dung Trần cúi mắt nhìn nàng, nhớ lại đêm hôm đó.
Tiểu cô nương say rồi, ôm chặt lấy mặt hắn mà hôn, còn nói muốn hắn làm diện thủ!
Muốn nuôi hắn, cho hắn ăn ngon mặc đẹp, còn hứa sẽ bảo vệ hắn!
Đó là lần đầu tiên trong đời hắn, có người đứng trước mặt hắn, nói muốn bảo vệ hắn.
Dù… chỉ là lời một cô nương say rượu.
Nhưng sau này, cô nương ấy đã thực sự làm được.
Bên hắn, che chở hắn, một lòng một dạ vì hắn mà từ bỏ cả những vinh hoa phú quý ẩn giấu nhất thế gian này.
Thấy Mộ Dung Trần không nói gì, Hoa Mộ Thanh lại véo véo hắn: “Rốt cuộc đêm đó ta đã làm gì hả?”
Mộ Dung Trần bật cười, kéo nàng vào lòng, bế lên rồi bất ngờ nhảy từ trên đài cao xuống.
Cảm giác hụt chân đột ngột khiến Hoa Mộ Thanh hoa mắt chóng mặt!
Đến khi hoàn hồn, nàng đã bị Mộ Dung Trần ôm về trên giường lớn trong phòng rồi.
Nàng níu lấy vạt áo hắn, mặt vừa đỏ vừa giận: “Chàng… chàng phát điên gì thế hả?”
Mộ Dung Trần khẽ cười, cúi xuống hôn nhẹ lên trán nàng, rồi ghé bên tai thì thầm: “Nàng chính là tâm ma của ta. Không điên không dại, sao ta có thể vượt qua bao kiếp nạn mà gặp lại nàng ở đời này?”
Hoa Mộ Thanh cắn môi: “Đừng nói bậy.”
“Ta đâu có nói bậy.”
Giọng hắn rất thấp, phả hơi nóng bên tai nàng, vừa nóng vừa ngứa.
Hoa Mộ Thanh mềm nhũn người, khẽ vung tay vỗ hắn một cái.
Bàn tay lập tức bị hắn nắm lấy.
“Kiều Kiều…”
Hắn lại hôn nhẹ lên đầu ngón tay nàng, thì thầm: “Tiểu Hoa Nhi của ta, ta…”
Nhưng chữ phía sau… lại nhẹ đến mức gần như tan vào hơi thở.
Hoa Mộ Thanh còn chưa kịp nghe rõ, thì đã bị hắn kéo vào làn mây nổi trôi tận đáy biển sương mù.
Dẫu thế gian có mang đến muôn vàn đau khổ giày vò, chỉ cần một nét son kiều diễm trên môi nàng, cũng đủ để ta xông pha, băng qua gai góc, mở ra con đường đẫm máu, chỉ để bước về phía nàng!
__
Sáng hôm sau.
Sau khi thức dậy, Hoa Mộ Thanh liền thấy Mộ Dung Trần thần thái rạng rỡ đang luyện kiếm trong sân.
Nghĩ tới chuyện đêm qua, tuy hắn tỏ ra thương xót nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà “giày vò” nàng hai lần, mặt nàng lại bất giác nóng lên.
Đang định giả vờ bình thản bước đến.
Mộ Dung Trần đã phát hiện ra, ánh mắt khẽ lướt qua eo nàng lập tức khiến nàng đỏ mặt, hận không thể trừng mắt lườm hắn một cái!
Mộ Dung Trần khẽ cong khóe môi, kiếm hoa vẽ một vòng rồi ngoắc tay gọi: “Lại đây, Kiều Kiều, đến tập cùng ta mấy chiêu.”
Hoa Mộ Thanh lập tức trừng mắt: “Ta đã mất hết nội lực, giờ chỉ là một tiểu nữ tử yếu đuối chẳng trói nổi con gà đấy, Vương gia ơi!”
Mộ Dung Trần thấy nàng giận đến phồng má cũng buồn cười, bước mấy bước đến, nắm lấy tay nàng kéo ra giữa sân: “Vậy ta sẽ dạy nàng. Xem thử chiêu này, còn nhớ không?”
Nói xong, hắn bất ngờ vòng tay ra sau lưng nàng, bao lấy tay nàng, dẫn dắt cho nàng cầm kiếm cùng nhau chậm rãi múa.
Thế này mà cũng gọi là luyện kiếm sao!
Hoa Mộ Thanh lập tức đỏ bừng cả mặt!
Muốn đẩy hắn ra, nhưng lại không nỡ phá hỏng hứng thú hiếm hoi của hắn.
Thế là nàng đành thuận theo chiêu thức, múa theo hắn.
Rồi chợt phát hiện, bộ kiếm pháp này… chính là bộ mà năm xưa nàng tự nghĩ ra để luyện khi rảnh rỗi.
Kiếm pháp ấy chủ yếu để đẹp mắt, tên gọi là “Bách Hoa Tranh Diễm”.
Chiêu thức cầu kỳ hoa lệ.
Còn chiêu hắn đang dẫn nàng múa, chính là thức đầu tiên trong đó, Mẫu Đơn Tranh Xuân!
Tâm nàng khẽ rung động.
Năm đó, bộ kiếm pháp này nàng chỉ ngẫu nhiên múa thử vài lần ở Phượng Loan Đài, vì chiêu thức phức tạp đến mức nàng còn chẳng mấy thích luyện. Ấy vậy mà Mộ Dung Trần lại nhớ rõ ràng đến thế?
Đủ thấy, năm xưa hắn đối với nàng tình sâu đến nhường nào.
Thứ gì liên quan đến nàng, hắn cũng đều ghi nhớ tận đáy lòng.
Trong lòng càng thêm mềm mại.
Nàng lại chủ động giơ kiếm lên, dẫn theo tay hắn vừa múa vừa khẽ nói: “Chiêu thứ hai, Đào Vũ Mạn Thiên.”
Mộ Dung Trần đứng phía sau, đuôi mắt khẽ nhướng.
Theo nàng, cổ tay khẽ xoay, mũi kiếm đột ngột vung lên giữa không trung!
Vô số kiếm ảnh hiện ra rào rào trong không khí!
Hai người cùng lúc xoay tròn, tựa như đang múa kiếm giữa trận mưa hoa kiếm, tay trong tay khiêu vũ!
Đẹp đến cực điểm! Kiều diễm đến tột cùng!
Quỷ Lục bước vào sân, đập vào mắt chính là cảnh tượng thần tiên trong làn sương sớm, hai người cùng múa trường kiếm, đẹp đến nao lòng.
Hắn hơi khựng bước một chút.
Nhưng vẫn tiến thêm hai bước, cúi người nói: “Vương gia, tiểu thư.”
Hai người cùng dừng lại, Mộ Dung Trần nhìn thoáng qua Hoa Mộ Thanh đang hơi thở dồn dập, nhận lấy kiếm, quay mặt hỏi: “Có chuyện gì?”
Quỷ Lục cúi đầu bẩm: “Từ phía Lý Đức Hải vừa truyền tin đến.”
Ngừng lại giây lát rồi mới nói tiếp: “Hoàng đế định trong buổi thiết triều sáng nay sẽ ban chỉ hôn cho ngài.”
Hoa Mộ Thanh đang điều hòa hơi thở, nghe vậy, lông mày khẽ động.
Còn Mộ Dung Trần thì hơi nheo mắt lại, khí chất vốn dịu dàng, triền miên bỗng chốc trở nên lạnh lẽo đến mức khiến người ta rùng mình, cười khẩy: “Ông ta quả thật không chịu để yên.”
Rồi hỏi tiếp: “Là ý của một mình ông ta sao?”
Quỷ Lục đáp: “Trước mắt chỉ tra được… có liên quan đến người bên Kim Phượng Cung kia.”
Mộ Dung Trần cười lạnh: “Ta biết ngay ả nữ nhân đó không nén nổi những mưu tính trong lòng. Hừ, thôi cũng được, ả đã ra tay còn hơn là để ta phải ngồi chờ thời cơ. Hôm nay trở về thành.”
Quỷ Lục cúi đầu: “Vâng.”
Hoa Mộ Thanh xoay người bước vào phòng.
Mộ Dung Trần lập tức túm lấy tay nàng: “Sao vậy? Giận rồi à?”
Hoa Mộ Thanh quay đầu lại: “Chẳng phải chúng ta phải về thành sao? Ta vào thu dọn.”
Mộ Dung Trần nhìn kỹ nàng: “Thật sự không giận?”
Hoa Mộ Thanh bật cười, nghĩ một chút rồi nói: “Tất nhiên cũng hơi khó chịu nhưng bực thì bực người khác, không phải chàng.”
Mộ Dung Trần lúc này mới yên tâm, cúi xuống hôn nhẹ lên má nàng: “Ừ, nàng ngoan thế này lại khiến ta có hơi… không yên lòng đấy.”
Hoa Mộ Thanh khẽ vỗ hắn một cái rồi xoay người đi vào phòng.
Vừa vào trong, nét mặt nàng chậm rãi trầm xuống.
Hoàng đế nếu muốn ban hôn, sao không ban chiếu chỉ sớm hay muộn mà cứ phải đúng lúc Mộ Dung Trần trở lại Long Đô? Rõ ràng có ẩn ý.
Nếu ban chiếu chỉ sớm, lúc Mộ Dung Trần còn không có mặt ở Long Đô, hắn muốn chống lại cũng khó mà làm được gì.
Vậy mà bây giờ lại cố tình ép thánh chỉ xuống đầu hắn!
Tại sao?
Còn nữa, người được ban hôn cùng hắn… lại là ai?
……