Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc
Chương 675: Hỷ Sự Ngọt Ngào
Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc thuộc thể loại Linh Dị, chương 675 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hoa Mộ Thanh nhìn hắn: “Hôm qua chẳng phải chàng đã nghe được chuyện này nên mới buồn bã như vậy sao?”
Mộ Dung Trần lại lắc đầu: “Chuyện này ta đã biết từ lâu, chỉ là hôm qua…”
Hắn hơi ngập ngừng.
Hôm qua Tô Nguyên Đức đã kể cho hắn nghe không ít chuyện cũ của Đế Cực, cùng những chuyện đã từng xảy ra giữa Dung Chỉ Qua và Tô Mộ.
Hắn không biết nếu kể lại với Hoa Mộ Thanh, liệu nàng có thể chịu đựng nổi hay không.
Ngay khi lời sắp ra khỏi miệng, thì ngoài cửa, Xuân Hà mỉm cười nói: “Vương gia, tiểu thư, xin mời hai vị sang hoa sảnh ạ? Phúc Tử đã trang điểm xong, muốn vào dập đầu tạ ơn hai vị.”
Hoa Mộ Thanh khẽ bật cười.
Mộ Dung Trần buông đũa xuống, nắm tay nàng: “Đi thôi.”
Hóa Mộ Thanh nhìn hắn, trong đáy mắt nàng vẫn còn vương vấn chút cảm xúc, nhưng nàng không muốn gặng hỏi thêm chuyện cũ.
Nàng mỉm cười nhẹ, để mặc hắn nắm tay dắt đi.
Trong hoa sảnh.
Phúc Tử mặc hỷ phục đỏ thắm, được Tố Cẩm và Xuân Hà dìu tới trước mặt Mộ Dung Trần và Hoa Mộ Thanh, rồi quỳ xuống.
Mới dập đầu một cái, nước mắt đã lã chã rơi xuống.
Xuân Hà vội nói bên cạnh: “Tân nương, khóc như thế này kẻo hỏng hết lớp trang điểm mất.”
Phúc Tử mỉm cười trong nước mắt, nghiêm túc dập đầu ba cái nhưng vẫn không đứng dậy, quỳ dưới đất nhìn Hoa Mộ Thanh, giọng run run nói: “Tiểu thư, bao nhiêu năm qua, cảm tạ người đã che chở, dạy dỗ, không ruồng bỏ nô tỳ. Phúc Tử này không có gì báo đáp, kiếp sau nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp ân tình.”
Mắt Hoa Mộ Thanh chợt nhòe đi.
Nàng nhớ về những ngày đầu tái sinh, căn viện nhỏ xập xệ đó và cả Phúc Tử khi mới vào phủ, rụt rè được phân đến hầu hạ nàng.
Bao nhiêu năm qua, cô nương gầy gò như mầm non ấy, giờ đã trở thành thiếu nữ có thể tự mình gánh vác việc lớn.
Năm đó, nửa đêm hai người cầm đèn lồng cùng nhau đi báo thù cho Phúc Tử, cảnh ấy vẫn còn hiện rõ mồn một trong tâm trí nàng.
Hóa ra, trong lúc vô tình, họ đã cùng nhau trải qua biết bao chuyện.
Hoa Mộ Thanh khẽ cười.
Nàng đứng dậy, tự mình tiến đến, nắm tay Phúc Tử, đỡ nàng dậy, dịu dàng nói: “Kiếp sau đừng làm nô tỳ nữa, nếu được đầu thai hãy làm một tiểu thư quyền quý, đừng để phải chịu khổ như kiếp này.”
Phúc Tử lập tức vừa khóc vừa cười gật đầu nói: “Vâng, nô tỳ xin nghe lời tiểu thư.”
Hoa Mộ Thanh lại bật cười.
Mộ Dung Trần ngồi trên ghế, liếc nhìn ra ngoài rồi hỏi: “Thế Quỷ Tam đâu, sao không tới cúi đầu tạ ơn?”
Hắn cũng muốn nhân tiện tỏ chút uy phong.
Quỷ Thập ở bên cạnh có chút bất đắc dĩ: “Vương gia, người ta là chú rể, tất nhiên phải từ ngoài đi vào đón tân nương, còn chỗ chúng ta đây là nhà mẹ của Phúc Tử tỷ tỷ mà.”
Mộ Dung Trần nhíu mày, vẫn có chút không hài lòng.
Hắn xoay cổ tay, lấy từ trong tay áo ra một phong thư rồi đưa qua.
Phúc Tử sững sờ.
Mộ Dung Trần nói: “Hai cửa tiệm, coi như là sính lễ mà bổn vương tặng ngươi.”
Mắt Phúc Tử mở to kinh ngạc, sau đó lại nghe Mộ Dung Trần nói thêm: “Sau này tiểu tử đó mà dám bắt nạt ngươi, cứ đến nói với bổn vương.”
Mắt Phúc Tử lại đỏ hoe, lần nữa quỳ xuống trước mặt hai người: “Tạ ơn Vương gia, tạ ơn tiểu thư.
Nô tỳ ở đây xin chúc Vương gia và tiểu thư mai sau luôn hòa thuận, trăm năm hạnh phúc, đầu bạc răng long.”
Mộ Dung Trần nghe xong thấy rất hài lòng, khóe mắt và hàng mày như bừng sáng, rạng rỡ hơn cả sắc đỏ của hỷ đường.
Hoa Mộ Thanh mỉm cười, lại cúi xuống đỡ Phúc Tử dậy.
Đúng lúc đó, ngoài sân vang lên tiếng pháo nổ giòn giã!
Thịnh Nhi từ ngoài chạy xộc vào, hô to: “Chú rể đến đón tân nương rồi!!!”
“Đoàng đoàng đoàng!”
Tiếng cười vang khắp sảnh, náo nhiệt vô cùng.
Mộ Dung Trần và Hoa Mộ Thanh sóng vai đứng dưới mái hiên hoa sảnh đỏ rực, mỉm cười nhìn nhau.
__
Trời về đêm.
Mộ Dung Trần bước vào Nguyệt Lạc Quán liền thấy Thịnh Nhi đang tựa vào người Hoa Mộ Thanh, trong tay cầm một chiếc túi gấm đỏ thẫm.
Trên bàn vương vãi những thứ từ trong túi được đổ ra.
Có những miếng vàng nhỏ hình quả bầu, nhiều hơn cả là kẹo cưới bọc giấy đỏ.
Thịnh Nhi đang bóc một viên kẹo, đưa lên miệng Hoa Mộ Thanh.
Nàng cúi đầu nhìn bé, khóe môi nở nụ cười dịu dàng và đằm thắm.
Khoảnh khắc nghiêng mặt ấy, bỗng khiến Mộ Dung Trần nhớ đến đêm năm xưa khi Thịnh Nhi vừa chào đời.
Người nữ nhân kiêu sa, cao quý ấy, cũng đã từng cúi đầu ôm đứa bé còn đỏ hỏn, nở nụ cười dịu dàng như tan chảy.
Giống quá, giống đến kỳ lạ.
Vì sao, năm xưa mình lại chưa từng chút nào nghi ngờ?
Mộ Dung Trần khẽ tự giễu cợt, vừa định bước tới thì Hoa Mộ Thanh đã nhìn thấy hắn trước, trên gương mặt thanh tú dịu dàng, bất chợt gợn lên từng tầng từng lớp sóng mắt quyến luyến.
Tựa như bông hoa hàm tiếu bỗng chốc bừng nở trong chấn động sâu thẳm đáy hồ.
Người nữ nhân trước mặt, chỉ trong khoảnh khắc, từ dịu dàng trở nên tuyệt mỹ.
Nàng quay sang hắn, nở nụ cười xinh đẹp nhất.
“Chàng về rồi?” - Nàng vẫn nhẹ giọng hỏi.
Nhưng trong đôi mắt ấy, ánh sáng bừng lên, rực rỡ và vô song tựa như châu báu lộng lẫy nhất trần gian.
Mộ Dung Trần khẽ hít một hơi thật sâu.
Thịnh Nhi đã chạy tới, cười tít mắt, giơ viên kẹo trong tay lên, kiễng chân nói: “Phụ thân, kẹo này ngon lắm, người ăn đi.”
Mộ Dung Trần mỉm cười, mắt vẫn không rời Hoa Mộ Thanh.
Hắn cúi đầu, cắn một miếng kẹo Thịnh Nhi đưa, rồi nói: “Giờ cũng không còn sớm nữa, Thịnh Nhi về nghỉ đi. Sáng mai Tôn tiên sinh còn dạy học sớm đấy.”
Nghe vậy, Thịnh Nhi lập tức xụ mặt xuống.
Cậu bé quay đầu nhìn Hoa Mộ Thanh, nàng khẽ cười nói: “Ngày mai mẫu thân sẽ ăn sáng cùng con.”
Lúc này Thịnh Nhi mới vui vẻ trở lại, đáp một tiếng rồi chạy ra ngoài.
Mộ Dung Trần đưa tay khép cửa lại, đi đến bên Hoa Mộ Thanh.
Nàng ngửi thấy mùi rượu trên người hắn, khẽ cười nói: “Hôm nay đám Quỷ Vệ của chàng vui quá nhỉ. Tiếc là đám Linh Vệ không thể tùy tiện xuất hiện, nếu không chắc cũng sẽ vui cùng chúng ta. Ta đã nhờ Linh Nhi mang cho bọn họ ít… Á!”
Chưa nói hết câu, nàng đã bị Mộ Dung Trần bất ngờ bế bổng lên!
Nàng giật mình, trước mắt tối sầm một thoáng, vội giơ tay đập nhẹ vào người hắn: “Chàng làm gì vậy? Say rồi sao?”
“Ha.”
Mộ Dung Trần khẽ cười, bế nàng đến bên giường nhẹ nhàng đặt xuống, rồi giống như Thịnh Nhi vừa nãy, tựa đầu vào hõm vai nàng.
Hoa Mộ Thanh thoáng cứng người, khẽ đẩy hắn: “Chàng làm gì vậy? Mau dậy đi.”
Nhưng Mộ Dung Trần chỉ khẽ cong môi, lắc đầu, hơi thở phảng phất mùi rượu nồng.
Hơi men ấy làm cho nàng hơi chóng mặt.
Nàng cựa quậy đôi chút, nhưng lập tức bị hắn giữ chặt lại: “Đừng động, để ta ôm nàng một lát.”
Hoa Mộ Thanh cúi mắt, liếc nhìn hắn: “Vui đến vậy sao?”
Mộ Dung Trần không đáp ngay, mãi một lúc sau mới khẽ cười: “Dĩ nhiên là vui rồi.”
“Họ là những người từ nhỏ đã đi theo ta, đều mang số kiếp cô độc, chưa từng nghĩ đến chuyện có thể lập gia thất, có người bầu bạn được như ngày hôm nay.”
Giọng hắn trầm thấp, khàn khàn, hẳn là do uống rượu.
Hắn lại thở ra một hơi, cọ mặt vào bên nàng, khẽ cười: “Kiều Kiều, tất cả là nhờ có nàng. Không chỉ ta, mà cả đám huynh đệ này, cũng nhờ nàng mà có được hy vọng để sống. Tất cả là nhờ nàng đấy.”