Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc
Chương 84: Đêm Tối Sâu Lắng
Hoạn Phi Có Hỷ: Cửu Thiên Tuế Cướp Sắc thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Đi đi, tiếp tục theo dõi. Nếu có chuyện gì thú vị nữa, hãy đến báo cho ta.” – Mộ Dung Trần mỉm cười nói.
Ám vệ đáp lời, lập tức lui xuống.
Mộ Dung Trần cúi đầu, uống mấy ngụm rượu, bỗng cảm thấy không còn thú vị bằng lúc nãy khi nghe tiểu nha đầu ấy bày mưu tính kế ở Hoa phủ.
Hắn chăm chú nhìn ly rượu trong tay, ánh sáng đêm lấp lánh sóng sánh trong chén rượu, rồi đột nhiên nhếch môi cười, xách theo vò rượu, phóng mình từ mái ngói vàng kim nhảy xuống.
Chiếc trường bào màu tím rộng lớn tung bay phía sau lưng, như một đóa sen kiêu ngạo ngút trời bung nở giữa đêm đen.
Hắn như yêu mị đẹp nhất giữa đêm tối, dùng chất độc quyến rũ nhất của mình, để dụ dỗ cô nương bé nhỏ nơi trần thế mờ mịt kia.
Dùng độc để xâm nhập thân thể, dùng độc để khơi dậy tình cảm.
__
Hoa Mộ Thanh vừa luyện xong nội công tâm pháp, đang chuẩn bị đi ngủ thì bỗng nghe trên cửa sổ vang lên một tiếng động.
Nàng lập tức đưa tay định rút con dao găm mà lần trước đã dặn Xuân Hà lén mua giấu dưới gối.
Nhưng chưa kịp chạm tới, đôi mắt nàng đã bị một bàn tay từ phía sau bịt lại.
Ngay sau đó, vang lên một giọng nói lạnh nhạt, thờ ơ đến vô tình, mang theo ý cười trêu ghẹo:
“Đoán xem ta là ai?”
“… Trẻ con thật.”
Hòa Mộ Thanh khẽ giật giật mí mắt. Người kia mang theo mùi hương thanh mát lạnh lẽo, lòng bàn tay lạnh buốt dán lên làn da ấm áp của nàng, khiến nàng khẽ rùng mình.
Nàng từ tốn gỡ tay hắn ra, rút con dao găm từ dưới gối lên.
Giọng nói không mang theo cảm xúc: “Điện hạ, giờ này đột nhiên đến chơi, đúng là đã khuya lắm rồi. Phòng khuê nữ, trong mắt ngài chẳng lẽ lại là nơi có thể tự tiện ra vào sao?”
Giọng nói kia nghe dường như có chút giận dỗi.
Mộ Dung Trần nhướng mày, thu tay lại, đầu ngón tay khẽ lướt qua bên tai nàng.
Vai Hoa Mộ Thanh cứng đờ, ngay khoảnh khắc sau đó, vành tai nàng đỏ lên, cả khuôn mặt cũng nhuộm một tầng ửng hồng mờ nhạt.
Ánh đèn đầu giường được màn lụa mỏng bao phủ, tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, dịu dàng và ấm áp.
Mộ Dung Trần cúi đầu xuống, vừa lúc Hoa Mộ Thanh quay mặt lại.
Hai ánh mắt chạm nhau.
Trong đầu hắn bỗng hiện lên một câu “Ngắm mỹ nhân dưới đèn”, không còn hình ảnh nào phù hợp hơn khung cảnh hiện tại.
Đôi mày cong vút hơi nhướng lên, hắn khẽ cong môi, mỉm cười: “Phòng khuê nữ? Tiểu nha đầu giờ lại ra vẻ đoan trang trước mặt ta rồi sao?”
Hoa Mộ Thanh lườm hắn một cái, đưa tay định kéo áo khoác phủ lên người, dù sao nàng cũng chỉ mặc mỗi nội y.
Dù trước mặt Mộ Dung Trần, đến cả cảnh tắm cũng từng bị hắn nhìn thấy… nhưng nàng… vẫn không thể nào thản nhiên như vậy được.
Chỉ là, tay nàng còn chưa chạm được vào áo khoác thì Mộ Dung Trần đã nhanh hơn một bước, nhảy xuống giường, tiện tay lấy từ giá áo một chiếc áo choàng bằng gấm thêu trăm hoa bướm bay, rồi ném thẳng về phía nàng.
“Khoác cái này vào.”
Hoa Mộ Thanh bị chiếc áo choàng phủ kín cả đầu, che kín cả mặt mũi.
Nàng trợn mắt, vừa đưa tay định kéo chiếc áo choàng ra khỏi đầu thì bất ngờ, một đôi tay từ phía sau vòng qua eo nàng, siết chặt, rồi cả người nàng bị bế bổng lên.
“Ngài làm cái gì vậy!”
Hoa Mộ Thanh kêu lên đầy tức tối từ trong lớp áo choàng, giãy giụa vài cái.
Mộ Dung Trần bật cười khẽ, ghé sát môi, thì thầm qua lớp áo: “Đừng quậy. Có chỗ hay ho, dẫn ngươi đi xem một chút.”
Hoa Mộ Thanh nghe vậy, quả nhiên không vùng vẫy nữa. Quả nhiên nàng đoán không sai, hôm nay chẳng phải xoa bóp kinh mạch gì cả, người này đột nhiên đến đây, chắc chắn là có chuyện muốn nói.
Thế là nàng ngoan ngoãn nằm gọn trong lòng Mộ Dung Trần, để mặc hắn bế lên, tung người phóng qua màn đêm.
Bên tai không nghe thấy gió thổi, nhưng dưới chân lại cảm nhận được làn gió se lạnh của đêm xuân lướt qua lớp tất chưa kịp cởi.
Gió lướt qua đầu ngón chân, nàng vô thức co khẽ các ngón chân lại.
Mộ Dung Trần cúi đầu, thấy hành động nhỏ bé ấy, ánh mắt khẽ dừng lại nơi mu bàn chân mảnh mai của nàng, khóe môi cong cong.
Không biết đã qua bao lâu, Hoa Mộ Thanh cảm thấy cuối cùng cũng đã dừng lại.
Nhưng hắn vẫn chưa buông nàng xuống.
Lại chờ thêm một lát nữa, nàng mới được thả xuống, nhưng khi đôi chân nàng chạm đất, lại không hề cảm thấy lạnh lẽo như tưởng tượng, mà lại giẫm lên thứ gì đó rất mềm mại.
Hoa Mộ Thanh vén áo choàng ra, cúi đầu nhìn xuống, là một đôi giày thêu lan vàng mới tinh.
Nàng hơi sững người, rồi ngẩng đầu lên.
Mộ Dung Trần nhìn nàng khoác chiếc áo choàng thêu bướm hoa, ngây ngốc ngẩng đầu nhìn mình, trông chẳng khác gì một tiểu thú vừa chui ra từ trong hoa, hoàn toàn không nhận ra rằng ngay cả vẻ thuần khiết hồn nhiên như thế cũng đã là một món báu vật khiến thiên hạ phải tranh đoạt.
Hắn nghiêng ánh mắt đi nơi khác, thản nhiên nói: “Ám vệ đưa đến. Ban đêm lạnh, ngươi là nữ tử, không nên để chân bị nhiễm lạnh.”
Hoa Mộ Thanh chớp mắt, rồi bất chợt nở nụ cười, cúi người xỏ giày vào.
Sau đó chỉnh lại áo choàng cho gọn gàng, lúc này mới bắt đầu nhìn quanh bốn phía, nàng mới nhận ra mình đang đứng tại… Đăng Tiên Lâu, tòa lầu cao nhất kinh thành.
Nàng khẽ ngẩn người.
Nơi này, năm xưa là nơi Đỗ Thiếu Lăng xây riêng cho nàng sau khi vừa lên ngôi.
Nói là muốn cùng nàng làm một đôi uyên ương thần tiên, thực ra chỉ là để dỗ dành nàng vui vẻ, lợi dụng nàng, cùng với Lâm Lang Các và quân đội Tống gia để củng cố giang sơn của hắn mà thôi.
Tòa Đăng Tiên Lâu này, trừ lần đầu tiên được dẫn đến ngắm qua trong chớp nhoáng, nàng chưa từng quay lại lần thứ hai.
Về sau nghe nói Mộ Dung Trần đã xin lấy lại tòa lầu này, còn cho người sửa chữa quy mô lớn một lượt, nhưng dùng vào việc gì thì chẳng ai biết rõ.
Hiện tại, Hoa Mộ Thanh đang đứng ngay trên tầng cao nhất của Đăng Tiên Lâu.
Đưa mắt nhìn quanh, nàng mới phát hiện, nơi này đã khác xa so với cảnh tượng nàng từng thấy ở kiếp trước.
Năm xưa, nơi đây trải thảm đỏ, tường quét hồ tiêu đỏ thẫm, khắp nơi bày biện những vật phẩm quý giá hiếm thấy. Từ dưới lên trên, mỗi tầng đều là một phòng riêng, nói là để ở thì chi bằng nói đó là phòng trưng bày những báu vật.
Xa hoa đến mức phù phiếm, hoàn toàn không có chút thực dụng nào.
Nhưng giờ đây, toàn bộ Đăng Tiên Lâu, trừ khung kiến trúc chính vẫn được giữ nguyên, từ tầng một đến tầng tám đều bị khoét rỗng, chỉ còn lại khung sườn và vài cột trụ chống đỡ.
Từ dưới nhìn lên, đến cả thang cũng không có!
Nếu không phải Mộ Dung Trần võ công cao cường, e rằng muốn bay lên đến đây cũng khó!
Tầng thứ chín thì được mở rộng gấp đôi, xây thành một gian nhà gỗ rộng lớn. Vị trí hiện tại Hoa Mộ Thanh đang đứng chính là phần hiên phía trước ngôi nhà gỗ, tạo thành một khoảng không gian thoáng đãng.
Xung quanh không có lan can, khiến người ta có chút cảm giác nguy hiểm vì đang lơ lửng giữa không trung.
Ở một góc, có một viên dạ minh châu to bằng nắm tay đang phát ra ánh sáng mờ ảo.
Gió từ bốn phía thổi tới, lùa vào mái tóc của Hoa Mộ Thanh.
Nàng nheo mắt, khẽ hít một hơi, mỉm cười: “Thật dễ chịu. Quả nhiên, Cửu Thiên Tuế Điện hạ quả nhiên là người biết hưởng thụ nhất thiên hạ này đấy.”
Câu này không rõ là lời khen hay lời mỉa.
Chỉ là nhìn vẻ mặt nàng, lại giống như thật sự rất thích thú.
Vẻ tươi tắn nơi hàng mày khóe mắt ấy, khiến Mộ Dung Trần trong khoảnh khắc ngỡ như nữ nhân đó đang đứng ngay đây.
Hắn mỉm cười rồi thở dài.
Hắn cụp mắt, khẽ cười giễu một tiếng, rồi ngồi bệt xuống đất, lấy ra chén rượu vẫn còn chưa uống hết từ trong hoàng cung lúc nãy, lười biếng nói: “Tiểu nha đầu, lại đây uống rượu với Bổn Đốc.”
Hoa Mộ Thanh đang cười thì động tác bỗng khựng lại, nàng nghi ngờ nhìn về phía Mộ Dung Trần: “Cửu Thiên Tuế Điện hạ, ngài đưa ta đến tận đây lúc nửa đêm, chẳng lẽ chỉ để uống rượu với ngài thôi sao?”
Cái giọng này, sao nghe như nàng đang trách hắn chẳng khác nào một tên sơn tặc chặn đường cưỡng ép nữ nhi nhà lành vậy.
Mộ Dung Trần liếc nàng một cái: “Còn không mau lại đây.”