Cha ta là tể tướng, đứng đầu văn ban, địa vị hiển hách – dưới một người, trên vạn người. Thế nhưng, một đêm mưa gió, ta vô tình đứng ngoài thư phòng, lại nghe rõ từng lời ông thì thầm với kẻ kia: *"Chiếc ghế này… ta đã ngồi quá lâu. Ngán đến tận xương tủy rồi. Đã đến lúc thay đổi."* Với vốn hiểu biết từ hàng trăm thoại bản nghẹt thở mà ta từng đọc, ta lập tức nhận ra – phụ thân không còn cam tâm làm tể tướng nữa. Mà trên ngai vị tể tướng, chỉ còn một chỗ duy nhất… Ý nghĩ vừa lóe lên, máu trong người ta như đông lại. Chẳng lẽ… cha ta đang toan tính việc **soán ngôi hoàng đế**? Một bước đi sai – cả dòng họ sẽ bị tru di tam tộc. Nhưng nếu thành công… thì thiên hạ sẽ đổi chủ. Ta đứng giữa bóng tối, tim đập thình thịch – và lần đầu tiên, nhận ra: **Gia đình ta, có lẽ từ lâu đã chìm sâu trong âm mưu đẫm máu mà ta chẳng hề hay biết.**