**"Chờ Hoàng Đế Chết—Và Tình Yêu Chớp Nhoáng"**
Ngôi thứ nhất, câu chuyện như một cơn gió thoảng—ngắn gọn nhưng đầy rung động. **Linh Hy**, vị Phó Vân Khanh đài các, từng ước mình chỉ là hư vô giữa chốn cung đình phồn hoa. Nhưng khi **Hoàng Đế**—một ông già bệnh tật, độc đoán và tàn nhẫn—ngự trị trên ngai vàng, mọi thứ trở nên cam go: muốn sống, phải chờ ông chết. Chỉ khi ấy, tự do mới đến, và cũng chỉ khi ấy, cô mới có thể cầm lấy **Tình Yêu**—một thứ gì đó mong manh, nhưng cháy bỏng không kém.
Bởi **Hoàng Hậu** của ông ta—những ngón tay lạnh lẽo, ánh mắt sắc như dao—sẵn sàng nhúng tay vào máu cho dù chỉ là một cái nhìn thoáng qua.
**Thông điệp:** Tình yêu không chờ đợi, nhưng đôi khi, phải chờ đợi mới biết nó đáng giá đến nhường nào.
*(Ngôi thứ nhất, nhẹ nhàng, nhưng đầy lửa.)*
Truyện Đề Cử






