11. Chương 11: Mạnh Ly, em trở về!

Hoàng Hôn Sa Trên Utopia

Chương 11: Mạnh Ly, em trở về!

Hoàng Hôn Sa Trên Utopia thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mạnh Ly bị sốt, ngay cả khi ngủ cũng chẳng thể chợp mắt. Đầu cô quay cuồng không dứt, nhưng vẫn cảm nhận được có ai đó đang lau người cho mình, từ lúc thân thể nóng hừng hực cho đến khi cơn sốt dần hạ nhiệt.
Dù vậy, giấc ngủ vẫn chẳng sâu, nửa đêm cô tỉnh dậy.
Trong phòng chỉ có ánh đèn ngủ mờ ảo, đôi mắt chưa kịp thích ứng đã nhìn thấy cảnh vật xung quanh. Nhìn lướt qua cách bài trí của khách sạn, Mạnh Ly không suy nghĩ nhiều, phản ứng đầu tiên là tưởng mình đang ở trong phòng của mình. Cô nhíu mày rên khẽ, vừa định quay người thì cánh tay ôm eo cô bỗng động đậy, như bị đánh thức, vô thức chạm vào trán cô.
Mạnh Ly giật mình, toàn thân cứng đờ, theo phản xạ nín thở, hai mắt cũng nhắm tịt.
Bởi vì, cô chợt nhận ra, lúc này cô đang nằm cùng một người đàn ông!
Cận Thời Dược nằm ở phía sau cô, hai người như hai chiếc thìa chồng lên nhau.
Anh không mặc áo, ngực săn chắc và nóng bỏng kề sát vào lưng cô, dù cô vẫn mặc áo choàng tắm nhưng nhiệt độ từ thân thể anh vẫn xuyên qua lớp vải, bao trùm lấy cô trong sự vừa mạnh mẽ vừa dịu dàng.
Giống như chính con người anh vậy.
Anh dùng mu bàn tay thăm dò trán cô, sau khi xác nhận cô không còn sốt nữa mới bỏ tay ra, nhưng không hề rút về, thay vào đó lại nhẹ nhàng đặt lên cánh tay cô.
Giống như dỗ dành một đứa trẻ, anh vuốt ve lên xuống hai lần. Rồi lại như một động tác vô tình trong cơn ngủ mê, sự thân mật đến lạ thường.
Sau đó, anh vô thức hôn lên gáy cô.
Mạnh Ly nằm yên, không dám cử động. Cô cảm nhận được đôi môi mềm mại và ấm áp của anh, tim như bị điện giật, lập tức siết chặt ngón tay.
Một lúc sau, người phía sau không có động tĩnh gì. Sau khi chắc chắn anh đã ngủ say, Mạnh Ly mới dám mở mắt ra.
Lúc này, trong đầu cô như được chiếu một thước phim tốc độ gấp bội, từng khoảnh khắc họ trải qua từ bãi biển đến tận trong phòng hiện ra trước mắt.
Thật khó tin.
Cô đã trải qua một đêm với một người đàn ông.
Mà đêm ấy, cô đã trao lần đầu tiên cho một người xa lạ.
Cô thật sự muốn moi não ra xem bên trong chứa gì!
Từ nụ hôn mất kiểm soát trên bãi biển, mọi chuyện xảy ra như một sự sắp đặt, một đi không trở lại. Dù trông có vẻ tự nhiên nhưng thực tế lại phi lý đến cùng cực.
Cô không hối hận, nhưng khi cơn nổi loạn trước đó tan biến, sự xấu hổ bủa vây lấy cô như một cơn sóng dữ dội.
Cô không biết phải đối mặt với anh như thế nào khi tỉnh dậy.
Cô không biết phải ứng xử sao sau một đêm như thế. Dù gì đi nữa, phản ứng đầu tiên của cô vẫn là bỏ chạy trước khi anh thức giấc.
Nếu không... Chỉ cần nghĩ đến ngày mai, chắc chắn sẽ là một trận tủi nhục khủng khiếp. Mà không ai khác, cô lại là người cực kỳ sợ xấu hổ.
Mạnh Ly nhấc cánh tay đang đặt trên người mình lên, đặt sang bên cạnh.
Rồi đứng dậy.
Không thể chậm trễ, không thể phát ra tiếng động, cẩn thận đến mức không thể cẩn trọng hơn.
Trong suốt quá trình ấy, Cận Thời Dược có tổng cộng ba lần "ký ức cơ bắp" tìm cô. Mạnh Ly sợ hết hồn, mỗi lần đều nhanh chóng đưa tay ra để anh chạm vào.
Sau đó, cô ngồi dậy thật nhanh, rời khỏi giường, như trải qua cả thập kỷ.
Cuối cùng thoát ra được, cô thu dọn đồ đạc trốn khỏi hiện trường như kẻ phạm tội.
Váy, giày và đồ lót của cô đều ướt sũng.
Chẳng qua là, tất cả đều đã được anh giặt sạch và treo trong phòng tắm.
Mạnh Ly đỏ mặt lấy quần lót, hai tai nóng bừng.
Bước chân trần lên thảm, cô định rời khỏi phòng thì chợt dừng lại, quay đầu nhìn sang.
Cận Thời Dược vẫn giữ nguyên tư thế nằm nghiêng, cánh tay đặt bên cạnh, chăn chỉ phủ tới eo.
Không biết ma quỷ nào xúi giục, cô tiến về phía anh. Ngồi xổm ở mép giường, nhìn anh không chớp mắt.
Khuôn mặt anh một nửa chìm trong gối, lông mi dài và dày, tạo thành bóng mờ trên sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng hồng nhạt, môi dưới có vết cắn.
Đó là tác phẩm của cô, mỗi lần cô cảm thấy đau khổ, cô đều trút hết lên người anh. Nhưng thay vì tức giận, anh lại thích thú.
Mạnh Ly nhìn anh.
Thầm nghĩ.
Anh đúng là được tạo hóa ưu ái, từng bộ phận trên cơ thể đều giống như một tác phẩm nghệ thuật, thậm chí còn xinh đẹp hơn cả phụ nữ.
Với sự đối lập này, cô cảm thấy sau này mình chắc chắn sẽ không bao giờ gặp được một người hoàn hảo như anh.
Hơi thở của anh nông, đều và nhịp nhàng. Ngực phập phồng lên xuống.
Nhìn thế này, dáng người anh thật sự hoàn mỹ.
Mọi đường nét, mọi cơ bắp đều khiến cô mê say.
Trong đầu cô lại hiện lên những hình ảnh táo bạo đánh sâu vào thị giác.
Lúc ấy, cô rời khỏi phòng tắm, loạng choạng quỳ gối trên giường, anh đứng sau cô, ở mép giường. Lòng bàn tay to nóng bỏng ôm chặt lấy eo cô, thậm chí bắp đùi cô cũng bị ép đến tê rần.
Cô như mất đi khả năng nói, chỉ có thể thở dốc rên rỉ. Không biết là nước từ phòng tắm hay nước mắt chảy dài trên mặt, cô đưa tay ra sau đẩy lung tung, chạm vào cơ bụng rắn chắc của anh, hơi thở anh trở nên gấp gáp, từng múi cơ không ngừng chuyển động.
Cô đẩy anh, nhưng anh lại tận dụng thế kéo ngược tay cô ra sau.
Cô buộc phải uốn thẳng người, cằm bị anh giữ chặt, khó khăn quay đầu hôn anh.
...
Mạnh Ly nhắm mắt lại, lắc đầu liên tục, xua đuổi những hình ảnh đáng xấu hổ khỏi tâm trí.
Cô đứng phắt dậy.
Trước khi rời đi, cô lại nhìn anh lần nữa.
Không khỏi nhớ tới từng khoảnh khắc, từng ánh mắt dịu dàng của anh khi nhìn cô, và cả sự chăm sóc chu đáo khi cô ngã bệnh.
Không biết vì sao, giống như có sợi dây siết chặt lấy ngực cô, khiến cô không thể thở nổi, vô cùng ngột ngạt.
Cô chỉ có thể thở dài.
"Tạm biệt..."
Cô thầm thốt ra hai chữ, nhưng rồi hoảng hốt nhận ra, cô thậm chí còn không biết tên anh.
Người mà cô thân mật suốt một đêm, vậy mà cô lại không biết anh là ai, ngay cả lời tạm biệt cũng không biết đang nói với ai.
Cô định chạm vào mặt anh, nhưng đến giữa chừng chợt dừng lại.
Cũng phải.
Tình một đêm vốn là trò chơi có hạn, sẽ kết thúc khi bình minh ló dạng.
Giữ bí mật, giữ khoảng cách và giữ lý trí, đó mới là điều nên làm.
Mạnh Ly lặng lẽ quay về phòng mình, trước khi đi còn không quên đắp chăn cho anh, tắt đèn ngủ.
Bây giờ chỉ mới bốn giờ sáng.
Cô vừa hết sốt, thân thể vẫn còn yếu, mới đi vài bước đã thấy chóng mặt.
Đi vệ sinh lúc này quả là cực hình.
Bởi vì, vừa ngồi lên bồn cầu, cô đã cảm thấy đau nhói. Không những thế, đi đứng cũng đều đau nhức, luôn có cảm giác như có vật gì đó ở bên trong.
Cô trườn mình xuống giường, lăn lộn kêu gào vài vòng.
Chốc sau, cô lại ngồi bật dậy.
Không đúng, chờ đã.
Cô không thể không mở ký ức thêm lần nữa, nhớ lại từng chi tiết đêm qua.
Hình như cô có nghe thấy anh gọi tên mình.
Không chỉ một lần.
Làm sao anh biết tên cô?
Chẳng nhẽ... Vừa vào trận cô đã nói cho anh biết?
Dù sao lúc đó cô cũng đồng ý gặp anh ở New York.
Nghĩ theo hướng này, cũng không phải không thể. Một hồi thất thường, cứ ngỡ như uống thuốc kích dục.
Nhưng trong lòng cô lại vô cùng bất ổn.
Cô chỉ biết tuổi của anh, còn những thứ khác hoàn toàn không biết.
Ngay tuổi tác cũng chưa chắc đã thật.
Haiz.
Mạnh Ly lại thở dài.
Chưa được bao lâu cô lại mê man ngủ thiếp đi, nhưng khi trời gần sáng, cô nhanh chóng xuống giường, thu dọn đồ đạc như kẻ trốn chạy khỏi hiện trường.
Trả phòng xong, Mạnh Ly đến khách sạn trung tâm thành phố nhận phòng, tiếp tục tham quan các điểm đến khác ở Los Angeles.
Hollywood Hills, Đại lộ Danh vọng, Viện bảo tàng, Đài thiên văn Griffith.
Cô mang theo giá đỡ và chụp rất nhiều ảnh, nhưng không bao giờ thích đăng trên Weibo, mà chỉ đăng trên Tiểu Hồng Thư.
Cô cũng không đăng bất kỳ tấm ảnh tự chụp nào, tất cả đều là ảnh phong cảnh.
Tiểu Hồng Thư chính là hốc cây và thùng rác của cô.
Ghi lại đời sống cá nhân, bao nhiêu cay đắng, trách hận, phát cuồng, muốn nói gì thì nói, chẳng lo ai nhận ra.
Chẳng qua là cô đăng quá nhiều thứ phức tạp chứa đầy năng lượng tiêu cực, nên tài khoản từ khi học đại học đến đi làm đến nay, sau ngần ấy năm chỉ có vỏn vẹn mười người hâm mộ.
Không nói ngoa, thật sự chỉ mười người.
Sau khi đăng bài, cô phát hiện mình đã mất đi một người hâm mộ.
Trở thành con số không.
Mạnh Ly nhấn vào, không nhìn thì thôi, mà khi nhìn lại khiến cô không biết nói gì cho hết.
Chỉ còn chín người hâm mộ, và hết tám người không dùng tài khoản hoặc bị cấm do vi phạm "Tiêu chuẩn cộng đồng".
May mắn thay, vẫn còn một tài khoản sống sót.
Cô có ấn tượng với tài khoản này, thường xuyên thích bài đăng của cô.
Tài khoản này giống như ảo ảnh, hình đại diện và tên đều mặc định. Người này thường xuyên nhấn thích, và cũng là người duy nhất thích cũng như bình luận dưới mỗi bài đăng. Dần dà, cô nhớ rõ đuôi tên tài khoản của đối phương.
Lần này cũng vậy, đăng bài chưa được bao lâu đã nhận được lượt thích và bình luận từ đối phương: [Gần đây thời tiết ở Los Angeles thất thường, cẩn thận kẻo cảm lạnh.]
Mạnh Ly trả lời: [Đúng thật, tối hôm qua trời đột nhiên mưa to, làm tôi phát sốt một trận. Thời tiết nước Mỹ chẳng thân thiện tí nào, tiếp đãi khách phương xa như thế đó ~]
Đối phương trả lời nhanh: [Vậy bây giờ cơ thể đã khỏe hơn chưa?]
Mạnh Ly: [Khôi phục đầy máu.]
Đối phương: [Vậy là tốt rồi, have fun.]
Mạnh Ly vô thức nhấn vào trang chủ của anh.
Phần giới thiệu và tiểu sử vẫn chưa cập nhật.
0 người theo dõi, 0 lượt thích, 1 đang theo dõi.
Chỉ theo dõi mỗi mình cô.
Hơn nữa, địa chỉ IP là ở Nam Thành.
Thực ra cô từng nghi ngờ liệu người này có biết cô trước đó hay không, cô hầu như không có bạn khác giới. Nhưng nếu phải nói về người đàn ông xung quanh cô... Quả thật có một người.
Đó chính là Lương Đan.
Nhưng nếu thật sự là anh ta, vậy mục đích của anh ta là gì? Cô không nghĩ Lương Đan sẽ làm chuyện như vậy.
Không giống phong cách của anh ta.
Có lẽ đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Dù sao, cô chưa bao giờ tiết lộ bất kỳ thông tin riêng tư nào của mình trên mạng xã hội. Không ai biết tên, tuổi, ngoại hình của cô.
Mạnh Ly không nghĩ nhiều nữa, cũng không tiếp tục trả lời bình luận.
Cô vứt điện thoại sang một bên, nhắm mắt ngủ.
Sau vài ngày nhàn nhã ở Los Angeles, cô bay tới New York.
Khi đi du lịch ở Mỹ, hầu hết mọi người đều lái xe vòng quanh phía Đông hoặc phía Tây. Tiếc là cô không có đủ khả năng như vậy, ngoài tiền bạc không cho phép thì cô cũng chẳng hứng thú với các thành phố khác ở Mỹ.
Đến Los Angeles là bởi vì mộng tưởng.
Khi đến New York, cô thầm nghĩ, nếu đã đặt chân đến Mỹ thì dù thế nào cũng phải ghé thăm "ngã tư thế giới" huyền thoại.
Nói không chừng sau này sẽ khó có dịp đến lần hai.
Cô đi dạo công viên trung tâm vào sáng sớm.
Sau đó đến quảng trường thời đại, cảm nhận "ngã tư thế giới" nhộn nhịp, ngắm cảnh đêm choáng ngợp của tòa nhà Empire State, và đến cầu Brooklyn ngắm hoàng hôn ngày cuối cùng.
Hoàng hôn ở New York khác với Los Angeles, nhưng cả hai đều rất đẹp.
Cô chụp rất nhiều ảnh.
Trời nhá nhem tối, đến khi màn đêm buông xuống, cô mới đi bộ dọc theo cây cầu hướng về Manhattan, cảnh đêm rực rỡ như mong đợi, ánh đèn chói lòa lung linh trên mặt sông.
Cô đeo tai nghe thưởng thức âm nhạc, trong khung cảnh ồn ào và đông đúc này, cô như bị tách biệt khỏi mọi náo nhiệt, chìm đắm trong thế giới riêng của mình.
Cô đã bị mất tai nghe bluetooth, sau khi xuống máy bay đến Los Angeles, cô không tìm lại được, có thể đã rơi trên máy bay. Cô mua tai nghe có dây giá rẻ ở Los Angeles, âm thanh không tồi.
Mạnh Ly vừa đi dạo vừa đăng nhật ký, kèm theo là những tấm ảnh hoàng hôn mà cô chụp hôm nay.
Cảm nghĩ: [Ngày cuối cùng ở New York, một kết thúc hoàn hảo.]
Bài đăng chưa đầy hai phút.
"Người hâm mộ chân chính" duy nhất còn sót lại của cô đã đến đúng giờ.
Lượt thích cùng bình luận không thiếu cái nào.
[Chuyến du lịch sắp kết thúc rồi nhỉ?]
Mạnh Ly nhìn thấy liền trả lời: [Đúng vậy.]
Lúc đầu cô không nhận ra có gì khác lạ, nhưng rồi chợt phát hiện
IP dưới bình luận của đối phương đã đổi thành Hoa Kỳ.
Cô hỏi theo bản năng: [Bạn cũng đến nước Mỹ sao?]
Bên kia trả lời sau vài giây: [Ừ, tôi đang ở New York.]
Mạnh Ly kinh ngạc, trùng hợp vậy sao!
Cô gõ chữ trên màn hình: [Bạn cũng đến du lịch...]
Cô còn chưa gõ xong đã nhận được câu trả lời khác từ đối phương: [Tôi cũng đang ở cầu Brooklyn, ngay lúc này.]
Mạnh Ly: "..."
Cô gần như theo phản xạ ngẩng đầu lên, nhanh chóng quan sát đám đông dày đặc xung quanh. Nhưng sau khi nhận ra hành động ngu ngốc của mình, cô lập tức thu hồi ánh mắt rồi tiếp tục bước về phía trước.
Chuyện này trùng hợp đến mức đáng sợ.
Thậm chí cô còn đột nhiên nổi da gà.
Cô cất điện thoại, không trả lời nữa.
Không cần thiết. Cũng không biết phải trả lời thế nào.
Nhỡ đối phương đề nghị đi cùng nhau thì sao? Dù là trường hợp nào, tốt hơn hết là nên cẩn thận.
Mạnh Ly ở New York khoảng hai-ba hôm, đi đến một số điểm tham quan nổi tiếng rồi dành toàn bộ thời gian còn lại chỉ để đi dạo xung quanh. Giá cả ở New York cao đến mức thái quá, đồ ăn, quần áo, nhà ở và phương tiện đi lại đều rất đắt đỏ. Cô lại không có đủ tiền để ở lâu hơn nên sau một chuyến tham quan mang tính tượng trưng, cô liền vội vã trở về Nam Thành.
Thời điểm máy bay hạ cánh xuống Nam Thành, những cảm xúc bị đè nén dần dần lan tràn, cảm giác buồn bã và mất mát bủa vây ngày càng lớn.
Cô bắt taxi về căn hộ thuê, rất gần trường học nơi cô từng làm việc. Chỉ có điều tiểu khu này khá cũ và thang máy thường xuyên bị hỏng.
Hôm nay thật trớ trêu, cô lại bắt đúng lúc thang máy bị hỏng.
Nên cô phải leo lên tầng sáu với mớ hành lý nặng nề từng bước một.
Mạnh Ly thở hổn hển. Cô đi tới trước cửa, sau đó lấy chìa khóa.
Nhưng cắm mãi vẫn không vào được ổ khóa.
Cô nhìn kỹ hơn, phát hiện ổ khóa đã bị thay đổi.
Cô gọi điện hỏi chủ nhà thì chủ nhà bảo ổ khóa trước đó bị hỏng nên mẹ cô đã giúp cô đổi nó.
Mạnh Ly siết chặt điện thoại.
Lúc trước thuê nhà, cô lấy cớ đi làm để dọn ra riêng, Lưu Ngọc Cầm hỏi chìa khóa nhà thuê, cô cũng ngoan ngoãn đưa cho. Nhưng bà ta chưa từng tới đây một lần nào, thế nên cô đã âm thầm đổi ổ khóa, không đưa chìa khóa mới cho Lưu Ngọc Cầm cũng như không nhắc tới.
Mạnh Ly đại khái có thể đoán được, nhất định là sau khi cô rời khỏi Nam Thành, Lưu Ngọc Cầm đã tới tìm cô, phát hiện cửa nhà không mở được nên tức giận cạy khóa cửa. Hiện tại còn cố ý thay bằng một ổ khóa mới, để khi cô về sẽ không có chỗ để đi.
Tác phong của Lưu Ngọc Cầm, nhẽ ra cô phải sớm tập quen mới đúng.
Mạnh Ly ngẩn người ngồi trên vali hồi lâu, cuối cùng vẫn quay về nhà.
Chuyện gì đến sẽ đến, chuyện gì phải đối mặt thì sớm muộn cũng phải đối mặt.
Bản thân vấn đề không chỉ đơn giản là nằm ở một cái ổ khóa.
Cô đứng trước cửa nhà quen thuộc, xây dựng tâm lý một lúc lâu, lặp đi lặp lại những lời mình đã chuẩn bị vô số lần trong đầu, cuối cùng lấy hết can đảm bấm chuông cửa.
Nói đến cũng thật nực cười, vậy mà cô lại không biết mật khẩu của chính căn nhà mình đã sống hơn 20 năm, muốn vào nhà còn phải bấm chuông như khách đến thăm rồi đợi chủ nhà mở cửa.
Mà khi chào đón cô, không chừng chẳng có lấy một khuôn mặt tươi cười.
Trong mắt họ, cô không phải là vị khách cần được đối đãi lịch sự.
Nhưng ngoài dự đoán, người ra mở cửa không phải Lưu Ngọc Cầm hay ba cô Mạnh Giang Quốc, mà là... Lương Đan.
Khi đối phương nhìn thấy cô, rõ ràng đã sửng sốt trong chốc lát, trên khuôn mặt hiền lành nhã nhặn hiện lên một nụ cười ngạc nhiên cùng vui vẻ: "Mạnh Ly... Em đã về rồi!"