Hoàng Hôn Sa Trên Utopia
Chương 35: Nỗi lòng chồng vợ
Hoàng Hôn Sa Trên Utopia thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Nơ
Cận Thời Dược nghe cô nói vậy, đôi mắt đen lay động, lông mi rung nhè nhẹ.
Ngay cả hơi thở cũng trở nên nhẹ nhàng, giọng nói thoáng chút kinh ngạc và dè dặt: "Em nói thật không?"
"Sao anh lại không tin?"
Mạnh Ly hỏi ngược lại.
Lúc này, chỉ số IQ của Mạnh Ly cao đến mức kỳ lạ, cô nói thẳng vào trọng điểm: "Anh lại nghĩ chuyện này có liên quan đến Lương Đan sao?"
Cận Thời Dược không phủ nhận: "Anh nghe em nói sinh nhật cậu ta là vào tháng 10."
Chốc lát, Mạnh Ly vừa im lặng vừa bất lực. Cô cau mày, cọ trán mình vào trán anh: "Anh đúng là quá ngốc."
Theo lý thuyết, lực tác dụng qua lại, nhưng trán cô lại bị đau do va chạm, còn anh dường như chẳng hề có phản ứng gì.
Mạnh Ly che trán rồi đẩy Cận Thời Dược ra, cố tình nhăn mặt nhíu mày trách móc: "Ngốc chết đi! Thật sự quá ngốc! Không phải bình thường anh rất giỏi hay sao?"
Cô định quay đi, nhưng bị Cận Thời Dược kéo ngược trở về, thậm chí anh chẳng hề tức giận khi bị cô mắng.
Anh dùng tay xoa trán cô, rất biết điều: "Đúng, anh ngốc, là lỗi của anh."
Mạnh Ly ôm mặt anh, nói trang trọng: "Cận Thời Dược! Chính là anh! Thật sự là anh! Anh là chồng của em, ngoài anh ra còn có ai khác?"
Vừa dứt lời, cô lại thấy khóe mắt anh đỏ hoe hơn. Đôi mắt hoa đào dài hẹp rưng rưng nước, hàng mi đen ướt át, trông vô cùng đáng thương.
Tất cả xúc động trực tiếp đến trái tim cô.
"Sao anh lại khóc nữa?" Mạnh Ly cười trêu. Cô dùng ngón tay lau đi giọt nước mắt trên khóe mắt anh.
Cận Thời Dược cũng cười, sau đó nghiêng đầu áp môi vào cổ tay cô, đúng lúc hợp tình nói: "Cái này gọi là khóc vì quá hạnh phúc."
"Cẩn thận kẻo vui quá hóa buồn nhé." Mạnh Ly nói như thật.
Sắc mặt của Cận Thời Dược bỗng trở nên cứng đờ: "Em sẽ để chuyện này xảy ra lần nữa sao?"
Mạnh Ly nhớ tới hai lần trước anh khóc vì cô, nhân dịp này nói đùa: "Em xin lỗi, vì đã làm anh khóc lần ba."
Cận Thời Dược cong môi.
Thực ra, đây là lần thứ tư.
"Nhưng đàn ông trưởng thành mà thích khóc như vậy thì có lý nào không?" Mạnh Ly cười chọc ghẹo anh.
"Đây là logic gì vậy?" Cận Thời Dược cười phản bác, "Đàn ông không được phép khóc? Quá cảm tính."
Không biết Mạnh Ly nghĩ tới điều gì, cô vòng tay qua cổ anh, ngón tay xoa nhẹ lên gáy anh, nghiêng đầu cười tủm tỉm như một chú cáo nhỏ: "Thực ra... Em thích lúc anh quyến rũ hơn cơ."
Đầu ngón tay cô vừa mềm vừa mịn, vuốt ve da thịt anh một cách tinh tế. Chỉ có điều, chẳng gì có thể so sánh được với vẻ gợi cảm của cả thân thể cô.
"Chuyện này dễ thôi." Anh siết chặt bàn tay đang ôm eo cô, kéo cô lại gần hơn, "Anh muốn đi tắm, cùng nhau?"
Đuôi mắt anh phiếm hồng, trông vừa tà dâm vừa quyến rũ, mang theo nét dục vọng khó kiềm chế.
Mạnh Ly không khỏi nuốt nước bọt.
Cô không nói gì, kiễng chân lên, bàn tay ghì cổ anh, trao tặng môi mềm.
Người ta thường nói: Vợ chồng lục đục, ái ân làm hòa.
Sau khi cánh cửa này mở ra, dường như càng dễ mất kiểm soát hơn.
Gấp gáp đến nỗi cô chưa kịp đặt túi xách xuống đã bị anh dẫn vào phòng tắm. Trong lúc đôi bên cởi quần áo, túi xách rơi xuống đất nhưng không ai để ý.
May mắn, phòng tắm rộng và được thiết kế biệt lập.
Những nụ hôn liên tục đổ xuống, chiếc áo sơ mi nhăn nhúm trên người anh bị cô cọ xát phát ra âm thanh sột soạt. Cô không tốn thời gian cởi áo cho anh, bởi vài cúc áo đã bị anh làm đứt.
Khuôn ngực vạm vỡ thoáng chốc hiện ra trước mắt, vạt áo sơ mi lỏng lẻo sắp tuột khỏi vai người đàn ông. Mạnh Ly hôn môi và cằm anh, rồi đến dái tai rồi xuống yết hầu.
Bàn tay linh hoạt như sợi dây leo lần mò sau gáy, chạm vào tấm lưng tráng kiện.
Sống lưng cô dính sát vào mặt kính ngăn cách, còn hai cánh tay rắn rỏi của anh chống ở bên người cô. Cận Thời Dược cúi nửa thân trên, xương bả vai gồ ghề, hiện rõ từng múi cơ bắp cuồn cuộn.
Bỗng, cô nhìn thấy một vết xước ở mặt trong cẳng tay của anh, nơi đó vẫn còn dính máu khô.
Ngón tay Mạnh Ly nhẹ nhàng chạm vào: "Vết thương này là sao?"
Hỏi xong, cô bỗng nghĩ tới chuyện gì đó, phản ứng hơi kịch liệt: "Đừng nói anh tự làm mình bị thương đó chứ?"
Cận Thời Dược bật cười, anh nâng cánh tay lên nhìn, mặt trong cẳng tay quả thật có một vết xước, nhìn qua có vẻ khá sâu.
Chắc là do mảnh vỡ của ly rượu tối qua làm xước? Nhưng chính anh cũng không nhận ra, và cũng không cảm thấy đau.
"Anh vẫn chưa sống đủ đâu." Cận Thời Dược cười trừ, "Sao có thể."
Mạnh Ly cau mày, yêu cầu rất nghiêm túc: "Sau này không được phép như vậy nữa."
"Anh biết rồi." Cận Thời Dược không nhịn nổi mà hôn cô, giọng khàn đặc như cát sỏi: "Anh sẽ nghe lời em, cái gì cũng nghe theo em."
Cận Thời Dược rất thích cảm giác bị cô quản thúc, bởi vì điều đó có nghĩa là cô cũng quan tâm đến anh, phải không?
Cho nên, dù cô có nói gì đi chăng nữa, anh cũng sẽ nghe theo và làm theo những lời cô nói.
Anh sẵn sàng trở thành nô lệ trung thành nhất của cô.
Trái tim Mạnh Ly nhói đau từng cơn.
Sau tất cả, cô vẫn cảm thấy vô cùng có lỗi. Tất cả đều do cô nên mới khiến anh khổ sở như vậy.
Quần tây của anh vẫn chưa cởi ra, nhưng nó đã bị ướt sũng bởi vòi hoa sen phía sau.
Cô đưa tay cởi thắt lưng giúp anh.
Nụ hôn dần dần lệch khỏi quỹ đạo, cái chạm như chuồn chuồn đạp nước lướt qua yết hầu nam tính, đi xuống xương quai xanh rồi dừng lại tại lồ ngực phập phồng to lớn.
Cô vừa hôn vừa thủ thỉ: "Anh từng nói, trước kia anh thường cầm ảnh chụp của em, lần nào cũng sẽ..."
Cô ngượng ngùng không nói tiếp, bèn lấy ngón tay chỉ vào mặt và miệng của mình.
Sau đó, cô từ từ quỳ xuống, ngẩng đầu lên nhìn anh. Anh cúi đầu, phần tóc mái ướt nhẹp rơi tán loạn trước trán, có vài giọt nước không chịu nổi sức nặng, vừa khéo đáp trên mặt cô, xúc cảm làm cô run lẩy bẩy.
Mặt mũi cô đỏ đến tận mang tai, âm thanh nhỏ xíu nhưng lại vô cùng kiên định.
"Vậy... Thử xem."
Cận Thời Dược phản ứng ngay lập tức, anh nhanh chóng kéo cánh tay cô, hòng ngăn cản.
Nhưng giây tiếp theo, cổ họng anh nghẹn thắt, ngay cả hơi thở cũng trì trệ nặng nề.
Một cảm giác tê dại như bị điện giật chạy dọc khắp cơ thể. Anh hít một hơi thật sâu, lồ ngực căng cứng, mỗi một tế bào cơ bắp và dây thần kinh đều bị kéo căng hết cỡ.
Toàn bộ sức lực trên người như dần bị rút cạn, anh rùng mình, ưỡn hông dựa vào tấm kính ngăn cách. Máu huyết như nham thạch sôi sùng sục. Hai tay siết chặt thành nắm đấm, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Gần như là sắp nổ tung mà phình to đến kinh người.
Anh cúi đầu nhìn thẳng vào cảnh đẹp bên dưới, không muốn bỏ lỡ một phút giây nào.
Động tác của cô khá trúc trắc, nhưng lại cực kỳ nghiêm túc và hiếu học.
Gò má trắng trẻo của người con gái liên tục phồng ra hóp vào. Có lẽ là do lần đầu nên khó tránh khỏi tay chân luống cuống, không theo một quy luật nào cả.
Cô khó khăn ngước mắt lên nhìn, quan sát vẻ mặt của anh.
Thỉnh thoảng còn ân cần hỏi thăm một câu: "Như thế này được chứ? Có làm anh đau không?"
Người bên dưới chủ động quan tâm đến cảm xúc của anh.
Lại có giọt nước nữa rơi xuống. Không biết đó là mồ hôi của người phía trên hay nước từ vòi hoa sen.
Các đường nét trên khuôn mặt người đàn ông đều rất nhẫn nhịn, hàm răng cắn giữ môi dưới. Đôi mắt hừng hực lửa tình, nhìn cô chằm chằm không chớp mắt. Dù chỉ lẳng lặng ngắm nhìn, nhưng cô vẫn cảm nhận được dục vọng chiếm hữu mãnh liệt cũng như khao khát hung tàn trong con người anh.
Lòng bàn tay đẫm nước của anh giữ phía sau gáy cô.
Ác ma hư hỏng dần trỗi dậy, ôm đầu cô ấn mạnh vào trong, ép cô đi sâu hơn.
Nhưng tại thời điểm đạt đến cực khoái, anh lại ngừng động tác, kéo cô đứng dậy.
Mặt cô nóng phừng như sắp rỉ máu, vừa rồi bạo dạn bao nhiêu thì lúc này lại xấu hổ nhìn anh: "Anh làm gì vậy... Không phải anh muốn..."
"Đúng là anh rất muốn." Nhịp tim của Cận Thời Dược đập như trống bỏi, anh trút hết sự khó chịu vào nụ hôn, gặm nhấm tới khi môi cô trở nên đỏ hỏn ướt át, hơi thở anh đục ngầu: "Nhưng không nỡ."
Anh quả thực đã có suy nghĩ như vậy vô số lần.
Muốn giày vò cô, muốn tàn phá cô.
Nhưng khi khoảnh khắc này thực sự đến, anh lại không đành lòng.
"Nhiều như vậy là đủ rồi." Anh thở hắc.
Chỉ cần như vậy là đủ rồi.
Cô không cần phải trả giá thêm nữa.
Mạnh Ly bối rối ho khan, không nói gì mà chỉ rúc vào ngực anh. Cô mím môi, mùi vị của người đàn ông vẫn còn đọng lại trong khoang miệng, rất lâu chưa tan đi.
Điện thoại trong túi xách đột nhiên đổ chuông, nhưng nó không ảnh hưởng đến bầu không khí này chút nào.
Mạnh Ly ngoảnh mặt làm ngơ, nhưng Cận Thời Dược lại nhắc nhở: "Điện thoại của em."
"Kệ nó."
Mạnh Ly tựa lưng vào tấm kính trắng xóa do hơi nước bốc lên, thế giới trở nên quay cuồng, tốc độ ra vào bên dưới nhanh đến mức cô không nhìn rõ mặt anh.
Nào ngờ, điện thoại vẫn đổ chuông hết lần này đến lần khác.
Cận Thời Dược bật cười xấu xa: "Xem ra không thể mặc kệ được rồi."
Mạnh Ly còn chưa kịp trả lời, anh đã bế cô ra khỏi vách ngăn cách.
Túi xách của cô được đặt trên bệ rửa mặt.
Hai cơ thể khắng khít đi qua, Mạnh Ly ngồi ở trên mặt bệ, cảm giác lạnh lẽo thấu xương từ mông khiến cô run rẩy không thôi, toàn thân như mất hết sức lực mà ôm anh cứng ngắc.
Đúng là không thể mặc kệ được mà. Cô lảo đảo nghiêng người lấy điện thoại ra khỏi túi xách, tầm nhìn trước mắt đung đưa liên tục, thậm chí không thể nhìn rõ màn hình.
Đầu óc cô hỗn độn. Vẫn là Cận Thời Dược nói với cô: "Là Lương Đan."
Lương Đan gọi điện thoại đến.
Phản ứng đầu tiên của Mạnh Ly là nhíu mày.
Cái tên Lương Đan này sao cứ bám dai như đỉa vậy?
Bị chặn trên WeChat thì chuyển sang gọi qua số điện thoại.
Cô dập máy một cách dứt khoát.
Cận Thời Dược đột nhiên dùng sức thúc mạnh, cô gần như không chịu nổi mà nức nở rơi lệ, điện thoại còn chưa buông xuống đã cuống quýt bám víu vai anh.
Giây tiếp theo, cô nghe thấy anh nói: "Lương Đan vẫn chưa biết chuyện chúng ta kết hôn nhỉ?"
Khi nói ra lời này, anh không có biểu cảm gì khác.
Mạnh Ly không giấu diếm, ngoan ngoãn gật đầu.
Bây giờ không có thời gian quan tâm đến những chuyện khác, cô không muốn anh vì chuyện này mà không vui nên hỏi: "Anh muốn em nói cho anh ta biết, phải không?"
Đôi mắt Cận Thời Dược lóe sáng, nhưng vẫn bị anh kín đáo giấu đi.
Thái độ im lặng, không cần nói cũng biết.
Mạnh Ly không do dự, ngay lập tức mở điện thoại lên.
Giờ phút này, trong hoàn cảnh này, cô đã gọi lại cho Lương Đan.
Cuộc gọi mới đổ chuông được vài giây đã có người nghe máy.
"Mạnh Ly, có phải em đã kết hôn rồi không?"
Không ngờ câu đầu tiên mà anh ta nói lại là câu này.
Cô bật loa ngoài điện thoại. Ngay cả tiếng nước trong phòng tắm cũng không thể át đi giọng nói sốt ruột của Lương Đan.
Mạnh Ly có chút kinh ngạc, theo bản năng giương mắt nhìn Cận Thời Dược.
Cận Thời Dược vẫn giữ im lặng, chỉ nhìn cô nhướng mày.
Đầu óc cô đang trong trạng thái hưng phấn kịch tình nên nào có tâm trí suy nghĩ làm sao Lương Đan biết được chuyện này, cũng không có thời gian cân nhắc hậu quả. Cô chỉ muốn dùng hành động thực tế để chứng minh cho Cận Thời Dược thấy.
"Ừ, tôi kết hôn rồi."
Một tay Mạnh Ly bám vào bả vai Cận Thời Dược, tay kia cầm điện thoại đưa về phía trước, đặt ở giữa cô và anh.
Cô nâng mí mắt nhìn anh, vẻ lãnh đạm trong con ngươi được thay bằng nét quyến rũ ma mị. Cô nháy mắt tinh nghịch với Cận Thời Dược, anh dù bận rộn vẫn đáp lại cô.
Sau đó, đôi môi đỏ mọng lại gần loa điện thoại.
Nói từng chữ một:
"Tôi đang ở cùng chồng tôi."
"Làm..."
Chữ "Tình" cuối cùng chưa kịp thốt ra đã bị Cận Thời Dược giật mất điện thoại, thẳng tay cúp máy.
"Em điên rồi?"
Anh nheo mắt, nhưng cảm xúc lại đang dâng trào điên cuồng trong mắt anh.
Mạnh Ly cười khanh khách, nói vặn lại: "Là em học được từ anh."
Cơ thể nhẵn nhụi bò lên người anh như một con rắn, cánh môi kề sát vành tai, thở ra từng chữ mang theo nọc độc chết người.
Xé rách vỏ bọc của anh.
"Đó không phải là điều anh muốn sao?"
"Cận Thời Dược, anh mới chính là kẻ điên." Giọng nói của cô tràn đầy kiên định: "Ai bảo chúng ta là vợ chồng, em đây đành phải điên cùng anh."
—------
Nơ: Vợ ăn BÚn CUa mà chồng ở đây lấy hơi lên là sao 🫠