37. Chương 37: Chỉ cần tình yêu của em

Hoàng Hôn Sa Trên Utopia

Chương 37: Chỉ cần tình yêu của em

Hoàng Hôn Sa Trên Utopia thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Năng lực làm việc của Cận Thời Dược vô cùng mạnh mẽ, buổi chiều hôm ấy đã giúp Mạnh Ly hoàn tất thủ tục chuyển đổi hộ khẩu. Chuyển toàn bộ hồ sơ hộ khẩu của cô sang hộ khẩu gia đình họ Cận.
Cuối cùng, tên tuổi của cô đã không còn nằm cùng sổ hộ khẩu với gia đình Lưu Ngọc Cầm và hai anh trai nữa.
Thực ra, cô đã muốn chuyển hộ khẩu từ lâu. Cô từng lên mạng tìm hiểu qua, nếu muốn tự đăng ký hộ khẩu thì buộc phải sở hữu một căn nhà đứng tên mình.
Về chuyện mua nhà, tiền tiết kiệm của cô thậm chí chẳng đủ để đặt cọc.
Nhưng giờ đây, cô không chỉ thoát khỏi gia đình họ Mạnh, mà còn thực sự cảm nhận được sự ấm áp của một gia đình thuộc về mình.
Cô cũng thật sự hiểu được, gia đình ấm cúng và hạnh phúc là như thế nào.
Cô kết bạn WeChat với Tưởng Chiêu Anh, nhìn thấy một bức ảnh trên vòng bạn bè của cô ấy.
Bức ảnh chụp ba người, Tưởng Chiêu Anh đứng rất gần cô, thân thiết khoác vai cô.
Mạnh Ly nhìn chính mình trong bức ảnh.
Hóa ra, cô cũng có thể cười như thế. Không giả tạo, không gánh nặng, nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng.
Cô nhớ lại lần chụp ảnh gia đình với Lưu Ngọc Cầm, Mạnh Tinh và Mạnh Giang Quốc. Đó là sau khi cô tốt nghiệp cấp ba.
Mạnh Tinh đỗ vào một trường đại học danh tiếng nên phải rời Nam Thành để nhập học. Lưu Ngọc Cầm đã tổ chức tiệc mừng tốt nghiệp đại học cho Mạnh Tinh.
Ngày hôm đó, Mạnh Ly ngồi ở một góc như kẻ ngoài cuộc. Chẳng ai hỏi thăm thành tích học tập của cô, họ chỉ quan tâm cô học trường đại học nào. Cô biết, họ chỉ muốn trêu chọc cô mà thôi.
Lưu Ngọc Cầm chẳng hề bênh vực hay tự hào về cô, mà nói với người thân: "Nó có đi đâu? Chỉ học ở Nam Thành. Được vào Đại học Sư phạm Nam Thành là may lắm rồi."
Những người đó mặt ngoài giả vờ: "Học sư phạm cũng được, sau này làm cô giáo, phúc lợi tốt lắm."
Hôm ấy, Lưu Ngọc Cầm thuê cả đội nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp để chụp và quay phim Mạnh Tinh. Sau tiệc, cô ấy yêu cầu nhiếp ảnh gia chụp ảnh gia đình họ.
Mạnh Tinh diện đồ như công chúa, được mọi người vây quanh ngưỡng mộ. Lưu Ngọc Cầm mặc sườn xám, Mạnh Giang Quốc thậm chí thuê người làm tóc giả che đi cái đầu hói. Ba người đứng trên sân khấu, đó mới là gia đình thật sự. Còn cô, bị bỏ rơi ở một góc chẳng ai đoái hoài.
Cuối cùng, nhiếp ảnh gia cũng hỏi: "Còn một người nữa đâu? Sao không vào chụp luôn?"
Được người ta hỏi, Lưu Ngọc Cầm không thể né tránh, đành gọi Mạnh Ly.
Cô từ chối, Lưu Ngọc Cầm liền ghé sát miệng mắng: "Mày không biết phận mình à?"
Cô lặng lẽ đứng cạnh họ, khoảng cách vài centimet chính là bờ vực ngăn cách rõ rệt.
Cô nhìn vào ống kính với vẻ mặt vô cảm, nhiếp ảnh gia không khỏi nhắc nhở: "Cô bé đứng bên ngoài là chị hay em gái thế? Hãy thể hiện nét mặt chút đi, mỉm cười xem nào."
Cảm nhận được ánh mắt cảnh cáo của Lưu Ngọc Cầm, cô nhếch môi, cười như một con rối vô hồn.
Mà giờ đây, cô đã hai mươi sáu tuổi.
Cuối cùng, cô cũng có được tấm ảnh gia đình đầu tiên trong đời.
Nghe tưởng chừng chua xót.
Nhưng Mạnh Ly thật sự rất vui.
Rất vui.
*
Sau khi hoàn tất thủ tục chuyển đổi hộ khẩu, Cận Thời Dược chở Mạnh Ly đến ga xe lửa để cô lấy xe.
Chiếc xe cũ cô mua hồi năm thứ hai đi làm, đã dùng được vài năm.
Chạy thì vẫn êm, nhưng thỉnh thoảng cũng gặp trục trặc.
Chẳng hạn, chỉ mới đỗ xe ở bãi giữ xe nhà ga hai ba ngày, khởi động mãi vẫn không nổ máy.
Tuyệt vọng, cô đành gọi xe cứu hộ kéo đến tiệm sửa chữa.
Sau khi gọi xe cứu hộ, cô ngồi lên xe Cận Thời Dược.
Cô nói: "Có lẽ mất khoảng mười phút."
"Ừ."
Xe của Cận Thời Dược đỗ cạnh xe của cô. Anh liếc nhìn chiếc xe cũ màu trắng của cô.
Mới ngưng chạy hai ba ngày mà trên xe đã phủ đầy bụi, lốp xe cũng hơi xẹp.
Mạnh Ly nhìn theo ánh mắt của anh.
Xe của họ đứng cạnh nhau, tạo nên sự tương phản rõ rệt.
Quả thật là một trời một vực.
Nhưng lần này, Mạnh Ly không hề tự ti, cô khẽ nói: "Đây là chiếc xe đầu tiên trong đời của em, mua năm thứ hai sau khi đi làm. Dù nhỏ tuổi nhưng em đã có xe rồi nhé!"
Cô tự hào ngẩng cằm: "Giá ban đầu là hai vạn năm mươi nghìn. Em năn nỉ mãi mới được giảm năm trăm tệ. Xem như không phí công sức."
Cô vừa nói vừa xòe rộng lòng bàn tay làm động tác "số năm", rồi cảm thấy mình quá trẻ con nên cười khanh khách: "Trông nó tồi tàn vậy thôi, nhưng lái rất êm. Chẳng qua nó già rồi, hay hỏng vài lần. Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến tình cảm của em dành cho nó. Em nghĩ, khi nào nó hoàn thành sứ mệnh, em sẽ đổi một chiếc khác."
Mạnh Ly ngừng một chút rồi bổ sung: "Em tự đổi."
Quả thật, Cận Thời Dược đang nghĩ đến việc đổi xe cho cô.
Nhưng lời của cô khiến anh không biết nói thế nào. Chiếc xe này có ý nghĩa đặc biệt với cô.
Hơn nữa, cô là người có suy nghĩ và ý chí riêng. Anh không thể cứ đưa cô tất cả những gì mình nghĩ là tốt nhất.
Chỉ cần yêu cầu của cô nằm trong khả năng chấp nhận của anh, anh sẽ tôn trọng vô điều kiện.
Cận Thời Dược nghiêng người ôm eo cô, chậm rãi nói: "Ừ, trong nhà còn vài chiếc xe chưa ai dùng. Nếu một ngày nào đó xe của em gặp trục trặc, em có thể chọn một chiếc mình thích."
Mạnh Ly biết dụng ý của anh.
Anh luôn tôn trọng cô, quan tâm cô, bao dung cô và giữ gìn lòng tự trọng của cô.
Anh còn chú trọng từng chi tiết, quan tâm từ những điều nhỏ nhặt nhất.
Mỗi khoảnh khắc, cô đều có thể bị anh lay động.
Mạnh Ly cũng không từ chối, chắp hai tay trước ngực: "Vâng, cảm ơn anh nhiều lắm."
"Cảm ơn gì chứ." Cận Thời Dược gõ nhẹ trán cô, nhấn mạnh: "Anh là chồng của em, của anh cũng là của em."
"Vậy của em thì sao?" Mạnh Ly cố tình hỏi.
"Vẫn thuộc về em." Cận Thời Dược đáp.
"Cái này có vẻ không công bằng nhỉ." Mạnh Ly tỏ vẻ nghiêm túc.
Cận Thời Dược cúi đầu nhìn cô, đôi mắt đen sâu lắng, đầy dục vọng khi cười: "Anh không cần những thứ khác, chỉ cần tình yêu của em thôi."
Đôi mắt hoa đào của cô đen nhánh, sâu hun hút, đặc biệt cuốn hút khi anh cười rộ. Mạnh Ly đỏ mặt trước ánh mắt và lời nói ngọt ngào của anh. Chữ "yêu" khiến cô càng thêm ngượng ngùng, vùi mặt vào ngực anh.
Cận Thời Dược quyết tâm hỏi cho ra nhẽ, dụi cằm lên mặt cô, thì thầm bên tai: "Thế nào?"
Mạnh Ly quay mặt sang hướng khác, anh cũng theo sát phía sau, hơi nóng hầm hập phả vào tai cô: "Hửm?"
Cô như không thể chịu nổi: "Anh phiền quá à."
Ngay sau đó, cô đột nhiên ngẩng đầu, ôm chặt mặt anh, dứt khoát ngăn chặn cái miệng ấy.
Sau nhiều lần hôn, dường như cô đã được anh huấn luyện đến mức thành thạo, khéo léo quấn lấy chiếc lưỡi nóng ướt của anh. Trong lúc môi lưỡi dính vào nhau, cô còn ra lệnh: "Không được nói nữa."
Cận Thời Dược rất nghe lời cô, thật sự không nói tiếp nữa.
Anh bế cô từ ghế phụ lên đùi mình, hôn sâu hơn.
Cô không đáp lại lời "yêu" của anh, điều này quả thật khiến anh có chút tiếc nuối.
Nhưng anh tự nhủ: Không nên vội vã.
Anh đã chờ đợi chín năm. Chỉ cần cô ở bên cạnh anh.
Hơn nữa, họ đã kết hôn.
Còn rất nhiều thời gian, anh có thể chờ.
*
Chiếc xe được đưa đến tiệm sửa chữa, còn Mạnh Ly và Cận Thời Dược về thẳng nhà.
Về đến nhà đã gần sáu giờ tối.
Dì Trương đang bận rộn trong bếp chuẩn bị bữa tối.
Mạnh Ly khát nước, vừa vào nhà đã chạy ngay vào bếp tìm nước.
Nào ngờ, vừa bước qua cửa bếp đã thấy một chiếc tủ lạnh hai cửa siêu to bên cạnh tủ đựng bát.
Cô khó hiểu hỏi dì Trương: "Tủ lạnh nhà mình bị hỏng ạ?"
Đồ ăn đã chín, dì Trương tắt bếp rồi nói: "Không có, Thời Dược bảo mua thêm. Vừa mới giao tới đó cháu."
Dì Trương bưng đồ ăn ra ngoài.
Cận Thời Dược bước vào.
Mạnh Ly nhìn anh, nghi hoặc hỏi: "Anh mua thêm tủ lạnh làm gì vậy?"
Cận Thời Dược nói: "Chẳng phải lần trước em bảo tủ lạnh trong nhà không dán được mấy miếng dán gì đó của em sao? Vậy đổi sang cái khác cho em dán."
Mạnh Ly sửng sốt.
Lục lại ký ức, chắc hẳn anh nhắc đến nam châm dán tủ lạnh.
"Anh điên rồi!" Mạnh Ly kinh ngạc không nói nên lời trước hành động của anh, "Em chưa từng thấy ai mua tủ lạnh chỉ để dán nam châm lên đó."
Cận Thời Dược nhún vai, đi tới trước mặt cô, bẹo má cô, cười hừ: "Mua cũng đã mua, vậy em có dán không?"
Mạnh Ly nghiến răng: "Dán!"
Cô vội vàng lôi đống nam châm dán tủ lạnh của mình ra, đặt chúng lên bàn đảo.
Cận Thời Dược cong môi đứng gần cô, anh cầm một cái lên nhìn, sau đó cố tình chơi xấu dán lên trán cô.
Mạnh Ly "Á" một tiếng rồi hất tay anh ra.
Cô rất thích sưu tầm những món đồ dễ thương này.
Trong lúc cô đang hí hoáy dán nam châm lên tủ lạnh mới, điện thoại cô bỗng reo lên, là thông báo tin nhắn WeChat.
Âm thanh kêu hết lần này đến lần khác. Không hề nhục chí.
Chưa kể âm thanh này thật sự ám ảnh Mạnh Ly, luôn cảm thấy nó sẽ phát ra từ những người ảnh hưởng mạnh đến tâm trạng của mình.
Cận Thời Dược cũng vậy, mỗi khi điện thoại của cô reo lên, anh luôn vô thức nhìn vào nó.
Mạnh Ly lấy điện thoại ra khỏi túi quần, sau đó sực nhớ mình đã chặn Lưu Ngọc Cầm sau trận ầm ĩ sáng nay, cũng đã chặn tài khoản WeChat và số điện thoại của các thành viên trong gia đình, họ không thể liên lạc với cô.
"Là bạn đại học của em, cũng là người bạn thân thiết nhất." Cô đọc tin nhắn, nói với Cận Thời Dược.
Sợ anh suy nghĩ nhiều.
Cô còn cố ý đưa điện thoại đến trước mắt anh: "Anh xem."
Cận Thời Dược bị hành động này của cô chọc cười.
"Anh biết." Anh uể oải tựa người vào đảo bếp, bàn tay kia duỗi ra ngoéo ngón tay cô.
Mạnh Ly mở khóa điện thoại.
Người gửi tin nhắn là Phương Thiến.
Có thể nói cô ấy là bạn thân nhất cũng như duy nhất của Mạnh Ly.
Nhưng sau khi tốt nghiệp đại học, cô ấy ở lại Nam Thành, còn Phương Thiến đến Thượng Hải. Dù bận rộn với cuộc sống và ít liên lạc nhưng mối quan hệ của họ vẫn không phai nhạt.
Mạnh Ly khá bất ngờ khi Phương Thiến bất ngờ gửi một tràng tin nhắn thoại.
Mạnh Ly vừa mân mê miếng dán nam châm tủ lạnh vừa mở loa ngoài điện thoại.
Phương Thiến sinh ra đã có chất giọng hào sảng, cộng thêm cảm xúc bây giờ quá kích động nên giọng nói càng to hơn, có thể dùng hai chữ "gào rú" để hình dung.
"Mạnh Ly, tớ thông báo với cậu một chuyện. Hôm nay! Cuối cùng! Kẻ vô sản tớ đây đã đảo chính thành công!"
"Đá gã sếp độc tài ra khỏi cuộc đời! Tớ đã nộp đơn từ chức, vừa ra khỏi văn phòng đây!"
"Đáng nhẽ tớ phải học theo cậu sớm hơn. Công việc tăng ca xuyên suốt này ai thích làm cứ làm, chút tiền tăng ca đó chả thấm vào đâu."
"Người ta thường nói, lứa 2000 sẽ làm chủ cuộc chơi tại nơi làm việc. Thế hệ 9x của chúng ta cũng không thể bị tuột lại phía sau! Con mẹ nó! Sướng điên người!"
Khi nghe tin Phương Thiến từ chức, Mạnh Ly càng ngạc nhiên hơn. Cô nhanh chóng trả lời bằng tin nhắn thoại: "Vậy cậu đã tìm được công việc mới chưa? Cậu noi gương tớ thật đó à?"
Phương Thiến trực tiếp gọi điện thoại qua.
Mạnh Ly nghe máy.
Phương Thiến nói: "Tìm quái gì. Tớ hết chịu nổi mấy công việc tăng ca xuyên suốt này rồi. Tớ cũng không có ý định làm công cho người khác nữa. Tớ muốn bắt đầu công việc kinh doanh của riêng mình! Tự mình làm bà chủ!"
"Cậu định làm gì?" Mạnh Ly hỏi.
"Tự kinh doanh cái gì đó, mở quán cà phê chẳng hạn." Phương Thiến nói, "Tớ đã tìm hiểu qua, các quán cà phê trong hai năm qua có triển vọng khá tốt."
"Vẫn ở Thượng Hải?"
"Nếu tớ đã gây dựng sự nghiệp thì chắc chắn sẽ không rời xa quê hương, đương nhiên phải về Nam Thành." Phương Thiến thở dài, "Thượng Hải này tớ đã ở đủ rồi."
Lúc này, dì Trương đi vào bếp thúc giục: "Cơm nước đã chuẩn bị xong rồi, sao hai đứa còn ở đây? Ăn xong hẵng làm tiếp."
"Không gấp, cứ để cô ấy nghịch thêm chút nữa."
Cận Thời Dược im lặng từ nãy đến giờ bỗng lên tiếng, cố tình hạ giọng để giảm bớt cảm giác tồn tại của mình.
Tuy nhiên, Phương Thiến ở đầu dây bên kia vẫn nghe thấy, hoảng hốt giật mình: "Má ơi, bên cạnh cậu có đàn ông hả?"
Mạnh Ly xấu hổ, theo bản năng nhìn sang Cận Thời Dược.
Cận Thời Dược ung dung nhướng mày nhìn cô.
Mạnh Ly sờ mũi, không phủ nhận: "Ừ... Chồng tớ..."
Mạnh Ly vẫn chưa quen với cách xưng hô này, nói xong thì lỗ tai phiếm hồng một mảng.
Mà Cận Thời Dược lại vô cùng hài lòng, anh không nhịn được cong môi, vòng tay qua eo cô, hôn chụt vào môi cô mấy phát.
Mạnh Ly trừng mắt cảnh cáo trong im lặng.
Phương Thiến phản ứng rất mạnh: "Anh ấy có nghe thấy không?"
"... Có."
"Mẹ nó..." Phương Thiến sốc óc, giây sau liền nghiêm túc giới thiệu bản thân: "Em chào anh, em là bạn thân của Mạnh Ly. Anh cứ gọi em là Phương Thiến đi ạ."
"Chào em." Cận Thời Dược lịch sự đáp lại.
Sau đó anh cúi người, nói nhỏ vào tai Mạnh Ly: "Em nói chuyện với bạn em đi, anh ra ngoài trước, không quấy rầy hai em nữa."
Mạnh Ly gật đầu.
Cận Thời Dược thơm lên má cô rồi rời khỏi phòng bếp.
"Anh ấy đi rồi." Mạnh Ly nhắc nhở.
Giây tiếp theo, Phương Thiến gào thét chói tai như con chuột lang trên mạng [1]: "Trời ạ! Giọng anh ấy hay quá! Thật sự còn hay hơn cả kịch truyền thanh!"
Mạnh Ly kiêu ngạo trong lòng, nhưng ngoài mặt thì khiêm tốn: "Cũng tạm thôi."
"Cũng tạm á? Mạnh Ly, cậu đang thầm đắc chí có phải không!" Phương Thiến đi guốc trong bụng cô, oán giận trách móc, "Nói đến chuyện này, tớ vẫn chưa tính sổ với cậu đâu! Đã kết hôn còn giấu không cho tớ biết! Đáng giận! Là bạn thân nhưng tớ chỉ được hay tin khi thấy vòng bạn bè của cậu! Rốt cuộc tớ có phải là bạn thân cậu không đấy!"
"Phải mà, cậu vĩnh viễn là bạn thân tớ." Mạnh Ly đổi chủ đề, "Vậy khi nào cậu về Nam Thành?"
"Có lẽ tuần sau, tớ còn phải thu dọn đồ đạc."
Phương Thiến nghĩ đến chuyện gì đó, hỏi: "Từ chức lâu như vậy, cậu đã tìm được việc làm chưa?"
"Vẫn chưa." Nhắc đến chuyện này, Mạnh Ly ảo não phát sầu, "Không biết nên làm cái gì."
"Không tìm được thì thôi, cưới được một anh chồng giàu có và tài giỏi như thế này, cậu cần gì phải ra ngoài chịu khổ?" Phương Thiến trêu ghẹo.
Mạnh Ly nghiêm túc nói: "Đâu có được, tớ nhất định phải tìm việc làm."
Kết hôn thì sao? Cô không muốn trở thành kẻ ăn bám. Như vậy bản thân chẳng có chút giá trị nào cả.
"Rất đúng! Phụ nữ chúng ta phải tự lập tài chính!" Phương Thiến búng ngón tay, rất kiêu và mạnh mẽ, "Đàn ông chỉ là gia vị cuộc sống!"
Mạnh Ly phì cười, nghịch miếng nam châm dán tủ lạnh trên tay.
Rồi đột nhiên một nguồn sáng lóe lên trong đầu cô, cô phấn khích đến mức cao giọng: "Thiến Thiến, bằng không tớ khởi nghiệp cùng cậu, cùng nhau mở một quán cà phê?"
Kể từ ngày từ chức rồi kiếm việc làm, Mạnh Ly đã nung nấu ý định bắt đầu công việc kinh doanh của riêng mình.
Thời buổi này tìm việc làm quá khó khăn, cô không muốn tiếp tục làm giáo viên nữa chứ đừng nói đến việc sai ngành.
Mà hiện tại, Phương Thiến cũng muốn khởi nghiệp, vậy chi bằng làm cùng nhau. Vừa khéo, trước kia cô từng làm thêm ở quán cà phê nên có chút kinh nghiệm, khởi đầu sẽ nhanh hơn.
Sau khi hạ quyết tâm, Mạnh Ly bắt đầu tìm kiếm trên mạng những lời khuyên và kinh nghiệm bổ ích về việc mở quán cà phê.
Hai ngày qua, phòng sách của Cận Thời Dược gần như bị Mạnh Ly chiếm dụng.
Cô tìm kiếm thông tin cả ngày lẫn đêm, nắm bắt thị hiếu và ghi chép một cách cẩn thận.
Nói chuyện điện thoại với Phương Thiến mọi lúc mọi nơi, kể cả khi ngủ và ăn.
Cận Thời Dược khó lắm mới có được hai ngày phép, vậy mà Mạnh Ly chỉ bận thảo luận gây dựng sự nghiệp với bạn thân, hoàn toàn quên mất mình đã có chồng.
Cảm giác mất mát khi bị phớt lờ là khó tránh khỏi, nhưng Cận Thời Dược không trách cô, dù sao cô cũng đang làm điều mình thích.
Chỉ là chiều nay anh lại phải đi tiếp, hai người chẳng gần gũi được bao nhiêu. Nội tâm cực kỳ tiếc nuối, vừa không phục vừa ấm ức.
Vì vậy, sáng sớm mở mắt, người nào đó đã không nhịn nổi mà đánh thức cô vợ đang ngủ say của mình dậy.
"Anh làm gì đó..."
Mạnh Ly mơ mơ màng màng, mí mắt díu hết vào nhau, đưa tay đẩy anh hai cái, giọng nói mềm mại như bông.
Cơ thể Cận Thời Dược giống như một ngọn núi lớn đè lên người cô, không cách nào đẩy nổi.
Mặc dù buồn ngủ kinh khủng nhưng phía dưới của cô lại rất thành thật, dễ dàng bị anh khơi dậy ham muốn nguyên thủy nhất.
Đôi chân cô quấn lấy eo anh, đưa đẩy một cách mất kiểm soát.
Đang lúc hừng hực khí thế, không biết là điện thoại của ai reo lên. Đổ chuông liên tục nhiều lần.
Mạnh Ly nhắc nhở, nhưng anh chẳng buồn để ý mà lật người cô lại. Nhạc chuông càng reo càng lớn, mà người bên này càng nhấp càng sâu.
"Em lại muốn cho người khác nghe phát sóng trực tiếp à?"
Anh bỏ ngoài tai tiếng nức nở của cô, nghiêng người gặm mút cánh môi mọng nước.
Nói xong, anh giả vờ lấy điện thoại: "Không phải là không thể."
Tế bào xấu xa trong con người anh lại bắt đầu sinh sôi nảy nở.
Mạnh Ly kịp thời đè tay anh lại, kéo đến trước mặt mình, cắn vào cổ tay anh một cái.
Anh thở hổn hển, từng chữ thốt ra tục vô cùng.
"Cắn mạnh hơn chút nữa."
"Dưới này của em cũng sắp cắn đứt anh rồi."
"..."
*
Tắm rửa sạch sẽ, cơn buồn ngủ của Mạnh Ly đã hoàn toàn bay sạch, cô xuống lầu ăn sáng rồi đi vào phòng sách. Còn Cận Thời Dược lên lầu soạn đồ vào vali phi công.
Xong xuôi, Cận Thời Dược với tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường, tay còn lại kéo vali.
Người vừa gọi liên tục chính là Diệp Phàm.
Anh nhấn số gọi lại.
Diệp Phàm ngay lập tức nghe máy: "Sao mày không nghe điện thoại thế hả? Có người tự xưng là mẹ vợ của mày, ở trước công ty ăn vạ đòi gặp mày cho bằng được. Đến giờ vẫn chưa chịu đi nữa."