Hoàng Hôn Sa Trên Utopia
Chương 5: Có nên hôn nhau không?
Hoàng Hôn Sa Trên Utopia thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Editor: Nơ
Mạnh Ly không hiểu tại sao mình lại đồng ý với yêu cầu của nữ đạo diễn.
Khi nữ đạo diễn đề nghị điều này, phản ứng đầu tiên của cô là từ chối. Cô vốn nhút nhát, ngại ngùng trước đám đông. Đặc biệt là trong công việc quay phim, cô càng cảm thấy lo sợ.
Nhưng cũng chính vì sự tò mò bướng bỉnh, cô lại do dự.
Trước đây, cô sống quá khuôn khổ, cuộc đời đơn điệu như nước sôi. Cô nghĩ, liệu mình có đang muốn thoát khỏi những ràng buộc cũ, thử những điều mới mẻ và tìm lại một con người khác hay không?
Lần này, cơ hội đến ngay trước mắt.
Nếu cô từ chối, bỏ lỡ mất nó, thật đáng tiếc biết bao.
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, cuối cùng Mạnh Ly cũng chấp nhận.
Điều ngoài dự đoán nhất là...
Người diễn viên nam mà nữ đạo diễn nhắc đến, cô tưởng sẽ là ngôi sao Hollywood, nhưng không ngờ lại chính là người đàn ông ở phòng 8004?!
Cô phải thừa nhận rằng khuôn mặt anh đẹp không thua gì các ngôi sao Hollywood. Nếu hợp tác cùng anh, cô chẳng những không thiệt thòi mà còn được ngắm nhìn.
NHƯNG! Đây là kịch bản gì chứ?
Ông trời đang trêu ngươi cô hay sao? Có phải chưa đủ nhục nhã hay chưa?
Sáng nay cô còn cầu mong không gặp lại anh, vậy mà tối đến không những gặp mà còn phải đóng cặp cùng anh.
Dù chỉ là diễn viên quần chúng xuất hiện trong vài cảnh, Mạnh Ly vẫn không biết nội dung quay sẽ như thế nào. Liệu có phải là một cảnh thân mật quá mức không?
Cô thầm chửi rủa trong lòng.
"Khéo thế." Cận Thời Dược đưa tay ra, nói với cô: "Mong được chỉ giáo nhiều hơn."
Giọng anh nghiêm túc nhưng không hiểu sao, vẻ mặt lại thoáng chút trêu chọc. Lông mày anh hơi nhướng lên, nhìn cô vô cùng tinh nghịch.
Mạnh Ly nhìn bàn tay Cận Thời Dược đưa về phía mình, dù trong lòng bối rối nhưng vẫn lễ phép chậm rãi nắm lấy.
Đầu ngón tay chạm vào lòng bàn tay anh.
Lòng bàn tay anh vừa nóng vừa khô.
Chỉ sau một giây, anh siết chặt ngón tay cô. Sau khi giữ khoảng hai ba giây, anh buông ra, đầu ngón tay như vô tình lướt qua lòng bàn tay cô, nhẹ nhàng như làn gió.
Thật kỳ lạ, lòng bàn tay anh ấm áp nhưng đầu ngón tay lại hơi lạnh.
Lúc này, Mạnh Ly không để tâm đến đôi bàn tay xinh đẹp ấy mà để mắt đến vết xước đỏ ở khớp ngón tay anh.
Vết thương không nghiêm trọng, nhưng cô lập tức xác nhận, sáng nay trong thang máy cô không nghe nhầm.
Anh thật sự đã vì cô mà đánh tên đàn ông da trắng đó.
Trong lòng cô dâng lên cảm xúc khó tả: có cảm động, có biết ơn, lại có thứ cô không thể định nghĩa được. Chỉ thoáng qua, nhanh đến mức không kịp nắm bắt.
Lúc này, nữ đạo diễn đang theo dõi màn hình, tiếng "Cut" vang lên, phân cảnh diễn giữa nam nữ chính diễn ra suôn sẻ.
Sau đó, nữ đạo diễn đến giải thích ngắn gọn nội dung quay phim cho hai người.
Thực ra chẳng có gì phức tạp, chỉ đơn giản là xuất hiện trước ống kính.
Nữ đạo diễn cho biết tiếp theo nam nữ chính sẽ quay cảnh chơi đùa dưới biển, cũng là cảnh cuối cùng của ngày hôm nay.
Về phần Mạnh Ly và Cận Thời Dược, họ sẽ đóng vai một đôi tình nhân vô tình gặp nhau, không yêu cầu diễn xuất, cứ tự nhiên như khi ở bên nhau. Chỉ là ống kính sẽ quay cận cảnh họ vài lần.
Nghe vậy, Mạnh Ly cảm thấy nhẹ nhõm hơn. May mà không có yêu cầu diễn xuất phức tạp.
Nam nữ chính nhanh chóng kiểm tra lời thoại và bắt đầu quay.
Mạnh Ly và Cận Thời Dược không có kịch bản, chỉ tùy ý phát huy.
Thế rồi chuyện đáng xấu hổ lại xảy ra.
Họ sóng vai đi về phía bãi biển, im lặng suốt chặng đường.
Hai người như hai khúc gỗ bị đẩy lại gần nhau, dù xung quanh ồn ào nhưng không khí giữa họ lại yên tĩnh lạ thường.
Mạnh Ly giữ chặt túi nhựa trong tay.
Ngược lại, Cận Thời Dược trông bình tĩnh lạ thường, hai tay đút túi quần. Chân anh dài nhưng tốc độ lại chậm một cách kỳ lạ.
Dù Mạnh Ly có ngốc đến đâu cũng nhận ra, anh đang đi theo tốc độ của cô.
Họ dần đi ra biển, sóng biển từng đợt dâng lên, mùi biển mằn mặn theo gió cuốn vào khoang mũi.
Nam nữ chính diễn chuyên nghiệp, không có NG, trực tiếp diễn đến cùng.
Cảnh cuối cùng kết thúc thuận lợi.
Nhóm trợ lý đưa khăn tắm, nam nữ chính mặc vào, rồi đến màn hình theo dõi xem hiệu quả.
Sau khi nữ đạo diễn hô "Cut", máy quay chuyển sang Cận Thời Dược và Mạnh Ly.
Lúc này trời đã nhá nhem. Bầu trời dần chuyển sang màu tím sẫm, hoàng hôn lấp ló trên mặt biển, tỏa ra ánh sáng cuối cùng.
Màu vàng mờ từ ngọn đèn đường đổ xuống mặt biển, phản chiếu hình dáng từng gợn sóng.
Họ đứng cạnh nhau dưới ánh đèn.
Mạnh Ly nhìn vùng biển trước mặt, Cận Thời Dược đứng bên cạnh nghiêng đầu nhìn cô. Khi cô có dấu hiệu quay đầu, anh sẽ bước trước một bước, làm như chẳng có chuyện gì mà ngó lơ đi.
Sóng biển tràn tới như muốn che mất phần trên mũi giày, Mạnh Ly vô thức lùi lại hai bước.
Sau vài giây do dự, cuối cùng cô cũng cúi xuống, dùng một tay cởi đôi giày vải, ngập ngừng bước lên mặt nước biển.
Anh đứng bên cạnh cô, theo dõi cô từ đầu đến cuối.
Cảnh tượng này đẹp đến mức khiến mọi người trước màn hình theo dõi đều nhìn không chớp mắt, mắt lộ vẻ ngạc nhiên.
Vốn dĩ nữ đạo diễn chỉ định Cận Thời Dược, không ngờ lại thông qua anh để mời Mạnh Ly. Cả hai đều trai tài gái sắc điển hình.
Những thứ đẹp đẽ luôn khiến người ta cảm thấy thoải mái. Và phải tận dụng triệt để lợi thế này.
Cảnh đẹp và người đẹp không thể lãng phí.
Vì vậy nữ đạo diễn không nhịn được bước tới đưa ra yêu cầu: "Hai bạn có thể hôn nhau được không?"
Mạnh Ly tưởng nữ đạo diễn đến thông báo buổi quay đã kết thúc, nhưng trăm triệu lần không nghĩ tới...
"Hả?"
Mạnh Ly kinh hãi đến mức suýt sặc bia: "Cái này... chẳng hay ho gì đâu..."
"Hai bạn..." Nữ đạo diễn đảo mắt giữa hai người, "Hai bạn không phải là một đôi sao?"
Cận Thời Dược không lên tiếng. Chỉ nhìn Mạnh Ly.
"Không phải!"
Mạnh Ly lập tức phủ nhận, cô theo bản năng nhìn về phía Cận Thời Dược. Rõ ràng cô đang nói thật, nhưng khi chạm phải ánh mắt sâu thẳm của anh, cô như bị bỏng không sao giải thích được, mặt nóng bừng.
Cô giả vờ bình tĩnh, quay đầu không nhìn anh, lặp lại lần nữa: "Chúng tôi không phải một đôi."
Dù có thể viện lý do cống hiến cho nghệ thuật, nhưng cô không phải diễn viên chuyên nghiệp, không cần vì vai quần chúng mà hôn môi một người đàn ông xa lạ! Dù anh có đẹp đến đâu, cô cũng không thể.
Cô vẫn còn... nụ hôn đầu tiên của mình.
Hơn nữa, cô chợt nhớ đến lời nói hôm qua mình nghe được từ điện thoại của anh... Mặc đồng phục cosplay định dụ dỗ ai hả?
Cô không biết anh có phải gay hay không, cũng không quan tâm bạn trai hay bạn gái, nhưng chắc chắn một điều rằng anh không độc thân.
Lúc này, dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cô chợt nhớ đến câu nói tình cờ nghe được từ cô tiếp viên hàng không trên máy bay: "Anh ấy có khuôn mặt điển trai như vậy, mỗi sợi tóc đều giống như có 800 bạn gái!"
Dù không biết cô trưởng tàu là người thế nào, nhưng câu nói ấy dường như rất phù hợp để miêu tả người đàn ông phòng 8004.
À không, phải là mỗi ngày thay ba người bạn gái.
Nữ đạo diễn lại hỏi: "Hai bạn... không biết nhau sao?"
Lúc ấy Cận Thời Dược đưa ra điều kiện, nữ đạo diễn còn tưởng anh muốn tạo bất ngờ cho bạn gái.
Mạnh Ly bị mắc kẹt trong câu hỏi này, không biết trả lời thế nào.
Nói là không quen biết? Hình như không đúng lắm. Dù sao giữa họ có vài chuyện kịch tính, vậy phải nói quen biết? Nhưng nghe cũng gượng ép, cô thậm chí còn không biết tên anh.
Mạnh Ly không nói nên lời, đành nhìn anh lần nữa, như muốn ném câu hỏi này cho anh trả lời.
Nhưng Cận Thời Dược vẫn không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng đó, dùng ánh mắt nghiền ngẫm nhìn cô. Hoàn toàn không có ý định tiếp chuyện.
"..."
Là định giả câm tới cùng phải không?
Được rồi, anh không nói, vậy cô cũng không nói!
Như thể rơi vào cuộc giằng co thầm lặng nào đó, Mạnh Ly cũng giữ im lặng.
Bầu không khí trở nên kỳ quặc khó hiểu.
Nữ đạo diễn đăm chiêu nhìn họ rồi chợt mỉm cười. Như thể trong nháy mắt hiểu được tâm tư của Cận Thời Dược, lợi dụng tình thế nửa đùa nửa thật nói: "Nếu không phải một đôi, sao hai bạn không thử phát triển quan hệ đi? Người Trung Quốc các bạn không phải đều tin vào duyên phận hay sao? Như này còn chưa đủ duyên ư?"
Mạnh Ly: "..."
Cận Thời Dược vốn im lặng nãy giờ chợt cong môi, nụ cười thoáng hiện.
Lúc này trời đã không còn sớm, đoàn làm phim đã kết thúc công việc. Nữ đạo diễn gấp gáp muốn rời đi, nhưng trước khi đi còn vội vàng lấy danh thiếp của mình ra đưa cho mỗi người một cái, hỏi họ có muốn vào showbiz không, nếu cân nhắc chuyện này có thể gọi điện thoại cho bà ấy bất cứ lúc nào.
Công việc quay phim ngắn ngủi đã kết thúc.
Đoàn làm phim ở đầu bên kia nhanh chóng rời khỏi bãi biển.
Xung quanh vẫn sôi động náo nhiệt, nhưng sự im lặng giữa họ lại trở về trạng thái ban đầu.
Quá khó xử.
Mạnh Ly vốn định nói lời tạm biệt với anh, nhưng trước khi tạm biệt lại nhớ đến bàn tay bị thương của anh.
Sự căng thẳng trong lúc quay phim vừa rồi chiếm hết tâm trí cô, làm cô quên béng đi mất.
Bây giờ dù thế nào cũng phải cảm ơn người ta một tiếng.
"Hôm nay cảm ơn anh nhé, cảm ơn anh đã ra mặt giúp tôi dạy dỗ tên lưu manh đó một bài học." Cô dẫn đầu kết thúc trò chơi giả câm này, thái độ chân thành nói lời cảm ơn.
Một dùi trống làm tinh thần cô trở nên hăng hái, nói rõ ràng: "Còn nữa, sáng nay... Cử chỉ đó không phải nhằm vào anh mà là nhằm vào tên lưu manh kia."
Sau đó, cô đổi chủ đề, chỉ về phía sau, tùy tiện tìm cớ: "Vậy... Tôi còn có việc phải làm, tôi đi trước nhé."
Cô mỉm cười lịch sự với anh rồi xoay người rời đi.
Nhưng vừa đi được vài bước, anh đã mở miệng với chất giọng ôn hòa: "Cứ đi như vậy sao?"
Mạnh Ly dừng bước.
Anh lại hỏi: "Thành ý cảm ơn của cô, chỉ vậy thôi à?"
Mạnh Ly xoay người lại.
Cận Thời Dược vẫn đứng tại chỗ, cao lớn thẳng tắp, hai tay đút túi quần, tư thế thong dong. Tay áo xắn đến tận khuỷu tay, phần da trắng lạnh lộ ra ngoài. Cổ tay anh thon gầy, nhưng các đường nét trên cánh tay lại không hề gầy chút nào, săn chắc và đẹp mắt, xương cổ tay nhô lên mang lại cảm giác quyến rũ không thể tả.
Cái nhìn của anh rất thẳng thắn, không chút che đậy. Khi nhìn cô, anh hơi nâng cằm lên, mỉm cười pha lẫn chất vấn.
Mạnh Ly xấu hổ vì bị trêu chọc tâm hồn.
"Vậy chúc anh..." Cô mất tự nhiên mà ho khan một tiếng, sau đó đứng thẳng lưng, gập người một cách trịnh trọng, "Người tốt cả đời bình an."
"..."
Cô vừa dứt lời, Cận Thời Dược đúng là bị chọc cười. Anh nghiêng đầu cười ra tiếng. Âm thanh trầm thấp vang lên.
Nghe có vẻ khó giấu được niềm vui.
Giây tiếp theo, anh sải bước về phía cô: "Cất thẻ người tốt của cô đi, đừng dùng nó để đuổi khéo tôi."
"Thế..."
"Muốn cảm ơn thì mời tôi một lon đi." Cận Thời Dược lại nói.
Yêu cầu này không quá đáng, nằm trong phạm vi cô có thể chấp nhận.
Câu lạc bộ nhạc Jazz mà cô đến vào chiều hôm nay không tệ nên muốn đề nghị với anh, nhưng Cận Thời Dược lại đi tới trước mặt cô, rút một bàn tay ra khỏi túi quần. Anh khom người, đưa tay vào trong túi nhựa cô đang xách, lấy ra một lon bia huơ huơ vài cái trước mặt cô: "Không phải có sẵn đây sao?"
Khi lon bia được lấy ra khỏi túi nhựa, kéo theo cả mùi hoa nhài thoang thoảng.
Anh nhìn vào, bên trong có vài nhánh hoa nhài.
Cận Thời Dược một tay đút túi quần, tay còn lại thản nhiên cầm lon bia. Sau khi uể oải ngồi xuống bãi cát, anh bỏ tay ra khỏi túi quần, dùng một tay đỡ cơ thể, ngả người ra sau, hơi ngẩng đầu nhìn cô.
Từ góc độ này nhìn xuống, Mạnh Ly có thể nhìn thấy xương quai xanh lõm sâu của anh. Sau khi anh ngẩng đầu nhìn cô, đường cổ thon dài cùng với yết hầu nhô ra đặt biệt bắt mắt. Cũng có thể thấp thoáng thấy được cơ ngực phập phồng dưới cổ áo rộng rãi.
Đôi mắt hoa đào của anh nhìn thẳng vào cô: "Ngay chỗ này đi."
Anh chống người bằng một tay, tay kia cầm lon bia, dùng khớp ngón tay dễ dàng khui nút mở.
Có tiếng "Lạch cạch" vang lên.
Mạnh Ly chứng kiến toàn bộ quá trình anh mở lon bia bằng một tay. Những ngón tay mảnh khảnh nhưng đầy uy lực, khi dùng sức, da thịt ép vào trong, đường cong càng thêm rõ ràng.
Anh cầm lon bia đã mở trên tay, lười nhác giơ về phía cô.
Khi anh mở miệng nói chuyện, yết hầu liền chuyển động lên xuống.
"Ngồi với tôi một lát được chứ?"
Mạnh Ly vô thức mím môi.
Tự nhủ bản thân đừng bị vẻ đẹp cám dỗ.
Cô hơi quay đầu tránh đi: "Anh đã lấy quà cảm ơn rồi, anh bảo tôi mời anh một lon."
"Đây." Cô chỉ vào lon bia trên tay anh.
Cận Thời Dược ngang ngược trả lon bia cho cô: "Trả lại cho cô, hiện tại tôi muốn quà cảm ơn chính là cô ngồi cùng tôi."
"..." Mạnh Ly không nói nên lời, "Này, anh đang ăn vạ tôi sao?"
Cận Thời Dược nhướng mày, vẻ mặt khá tự tin: "Có thể chứ?"
"..." Mạnh Ly nhất thời nghẹn họng, sau đó cố ý cùng anh phân cao thấp, cố gắng giành lấy thế thượng phong: "Đã khui ra rồi không thể trả lại, anh phải trả tiền!"
Cận Thời Dược cười đến run cả vai, dùng chính lời của cô hỏi vặn lại: "Cô đang ăn vạ tôi sao?"
Ngay sau đó, Mạnh Ly còn chưa kịp trả lời thì anh đã tự gật đầu, thấp giọng nói: "Có thể, cô cứ làm đi."
Bao nhiêu cũng được.
Chỉ cần em nguyện ý.