4. Lời thề như trăng đáy nước

Hoàng Phu Bệnh Kiều Yêu Ta Đến Điên Cuồng

Lời thề như trăng đáy nước

Hoàng Phu Bệnh Kiều Yêu Ta Đến Điên Cuồng thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lòng người dễ đổi, lời thề xưa giờ đã biến thành hoa trong gương, trăng dưới nước. Kẻ từng nói yêu ta nhất bây giờ cũng đã quay lưng.
“Chẳng thèm cho ta ăn chân giò, còn dám nói yêu ta?”
Tôi trợn mắt nhìn Bùi Dụ sai người mang đĩa chân giò thơm ngon đi mất, tức nhưng không dám lên tiếng.
Chàng ngồi xuống mép giường, nâng đầu tôi đặt lên đùi, tay xoa bụng tôi, trách móc dịu dàng: “Vợ chủ lúc nào cũng tham ăn, cứ ăn uống không biết tiết chế, lát nữa lại ôm bụng kêu đau đó.”
Tôi biết mình thua lý, chỉ hừ hừ vài tiếng không dám cãi.
Dạo gần đây, Bùi Dụ cao thêm hẳn một cái đầu, bàn tay cũng thon dài hơn trước. Tôi cầm lấy bàn tay chàng, so với tay mình. Trời ơi,
*ngón tay thon dài như hành bóc
, đúng là ngón tay, còn tay tôi... chỉ đáng gọi là móng heo.
Bùi Dụ cười khẽ, thu tay lại, đan ngón tay vào tay tôi, cúi xuống hôn trán tôi, đôi mắt đẹp chớp chớp như muốn hút hồn tôi. Chàng hạ giọng hỏi:
“Hôm nay vợ chủ ăn cơm với Nhược Tố à? Hai người nói chuyện gì?”
Câu hỏi khiến tôi thấy bất an, nhưng vì mê mẩn sắc đẹp chàng, tôi chẳng buồn đứng dậy. Mơ màng đáp:
“Tôi nghe nói ngoài phố có quán điểm tâm mới, tiện đường ghé thử. Đúng lúc đi ngang qua Hương Hương Lâu, Nhược Tố đang ngồi trên lầu hai, gọi tôi lên uống trà. Tôi nói không có tiền, không đi. Hắn bảo sẽ mời tôi ăn, tôi hỏi ăn ở đâu?”
Bùi Dụ sờ từ mặt xuống cổ tôi, “ừm” một tiếng.
Cảm thấy nhột, tôi rụt cổ: “Chúng tôi ngồi đối diện, xa lắm, chẳng nói gì nhiều. Lại có Mộc Hoàn theo bên cạnh, chàng không tin thì hỏi cô ấy đi.”
Mộc Hoàn là vệ sĩ Bùi Dụ cử đến bảo vệ tôi (dù tôi thấy chẳng cần thiết lắm), nhưng tấm lòng chàng tôi vẫn ghi nhớ.
Mộc Hoàn bên tôi lầm lì ít nói, nhưng đến chỗ Bùi Dụ thì miệng không ngừng, chuyện nhỏ như hạt vừng của tôi cũng bị mách hết. Giống như giám sát hơn là bảo vệ.
Tôi biết nhưng chẳng để tâm, miễn là có ích là được. Tính tôi vốn qua loa, đâu phải ngày một ngày hai. Cũng vì thế mà trong phủ đồn rằng tôi bị hoàng phu bắt nắm trong lòng bàn tay. Nghe xong tôi chỉ muốn bác ngay.
Sao lại nói bậy!
Rõ ràng trong phủ tôi mới là người quyết định! Tôi bảo Bùi Dụ cho tôi ăn nho, ai dám đưa quýt?
Thế mới lợi hại chứ!
“Nhưng mà tôi muốn nghe chính miệng vợ chủ nói cơ~” Bùi Dụ kéo dài giọng, vừa nũng nịu vừa dụ dỗ, cọ cọ má vào mặt tôi. Khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại như đậu hũ kề sát, đôi môi đỏ hồng trông thật khiến người ta muốn hôn.
Tôi liền “chụt” một cái, chép môi đáp: “Hắn hỏi tôi dạo này sống thế nào, rồi còn hỏi chàng. Hắn bảo ở lại Hương Hương Lâu buồn chán lắm, ghen tị với chàng, muốn kết giao bằng hữu và đến thăm chàng, nhưng vì thân phận cao quý nên không dám.”
Bùi Dụ trầm ngâm nhìn tôi, trong lòng bàn tay vẫn vân vê một lọn tóc tôi, nhẹ giọng hỏi: “Vậy... vợ chủ đã trả lời thế nào?”
“Tôi bảo cả hai chúng tôi đều ổn. Nếu hắn buồn chán thì ra ngoài đi dạo, không thì mua truyện giải trí. Hắn không dám đến cũng chẳng sao, lần sau tôi dẫn chàng đến Hương Hương Lâu, ba chúng ta có thể cùng chơi bài. Dạy hắn xong, sau này hắn có thể chơi cùng người khác.”
“Rồi tôi còn giới thiệu cho hắn mấy cuốn truyện, nhưng hắn có vẻ không thích lắm, sau đó cũng chẳng nói gì thêm.”
Bùi Dụ phì cười, chu môi hôn tôi một cái, cười híp mắt: “Vợ chủ thật đáng yêu.”
Chắc trên đời này chỉ có chàng thấy tôi đáng yêu thôi.
Thiếu niên đẹp như tiên giáng trần, chỉ tiếc mắt nhìn có chút... vấn đề.
————————
Nói ra chắc các người không tin, dù cưới nhau lâu vậy, tôi và Bùi Dụ vẫn chưa trải đêm tân hôn.
Không phải chàng không muốn, chàng rất muốn, tôi biết rõ điều đó.
Vấn đề chính là tôi. Chàng cưới tôi khi tôi mới mười lăm tuổi, tôi là người theo chủ nghĩa xã hội thuần túy, thật sự không thể nếm trải chuyện ân ái được, nên tôi hứa với chàng đợi trưởng thành rồi mới khám phá triết học cuộc đời.
Lúc đầu Bùi Dụ vì chuyện này mà giận tôi một trận, bởi đêm tân hôn tôi say giấc ngay khi gối đầu lên gối, hơn nữa chẳng quen có người bên cạnh, nửa đêm đã đạp chàng rơi xuống giường.
Chàng lay tôi dậy, mắt rưng rưng hỏi có phải tôi không thích chàng không, nếu không thì sao lại không chạm vào chàng?
Tôi đang ngủ ngon lành, đành bò dậy giảng giải cho chàng một tiết sinh lý học, nói rằng chàng còn nhỏ, chưa phát triển toàn diện, đợi lớn rồi hãy tính.
Thấy tôi không ghét chàng, Bùi Dụ vui vẻ hẳn lên, dang tay ôm chặt tôi. Tôi giãy giụa một chút, chàng liền ấm ức hỏi ôm thôi cũng không được sao?
Tôi: Haizz, thôi được rồi.
Mỹ nam bé bỏng thì có tâm tư xấu xa gì chứ? Chàng chỉ muốn hôn hôn, ôm ôm, cọ cọ vào người tôi thôi mà.
Người đẹp kề bên, hôn hít cọ cọ mà vẫn giữ tâm lặng như nước, nói thật, tôi cũng bội phục chính mình.
Đêm đó, tôi có cảm giác như bị một con trăn nóng hổi quấn chặt từng vòng, khiến tôi chẳng thể ngủ ngon. Bùi Dụ còn không chịu yên, hại tôi phải đọc bảng cửu chương trong đầu hết lần này đến lần khác.
... Đúng là một tiểu yêu tinh biết hành người!
Tiểu yêu tinh lại ngủ ngon vô cùng, hôm sau tinh thần phơi phới, sắc mặt hồng hào. Ngược lại tôi thì uể oải héo hon, đến mức nghi ngờ chàng lén hút tinh khí của tôi.
Nhưng mà, cưới ‘lão bà’ đúng là chuyện tốt.
Trước đây tôi rất nghèo, trong phủ nhiều miệng ăn lại chỉ trông chờ vào bổng lộc ít ỏi. Từng nghĩ đến chuyện bán luôn phủ Hoàng nữ để thuê một tiểu viện sống tạm, nhưng chưa kịp làm thì đã bị Nữ hoàng bắt vào cung mắng té tát.
Phủ Hoàng nữ không thể động đến, phải để lại giữ thể diện, thế nên tôi xoay sở mọi cách, đem mấy thứ như hòn non bộ, cá chép, ngói lợp trong phủ bán sạch. Rồi cả người hầu nữa, chẳng trông chờ tôi sẽ nuôi họ.
Tôi không giống Cửu Hoàng nữ ban đầu, chỉ biết đánh bóng thể diện, sĩ diện hão, nợ nần chồng chất đến đầu cũng không ngẩng nổi.
Lúc mới đến, tôi không tin nàng ta lại không có một xu dính túi, thế là tôi bò lăn tìm suốt mấy ngày, cuối cùng tìm thấy một cái hộp dưới gầm giường. Mở ra thấy toàn giấy trắng, tôi mừng húm tưởng nhặt được ngân phiếu, ai ngờ... Ban Giới mặt không biểu cảm nói đó là giấy nợ.
Đồ Cửu Hoàng nữ chết tiệt!
Tôi còn phải bán sắt vụn mà trả nợ thay nàng ta!
Các người hỏi Ban Giới là ai à?
Nàng là thị tùng duy nhất của tôi, khi tôi trèo tường vào phủ Bùi, chính nàng đã đỡ tôi một tay.
Sau khi tôi đuổi hết người khác, trong phủ chỉ còn lại một bà cụ trông cửa, một ông lão nấu ăn, cùng con gái họ – Ban Giới, làm thị tùng cho tôi. Ba người này trước đây đều không được Cửu Hoàng nữ xem trọng, nhưng tôi thấy dùng họ thì yên tâm hơn.
Bốn chúng tôi sống chắt chiu qua ngày, ít ra cũng không đến mức phải
*ăn gió Tây Bắc.
Chỉ là viện trong phủ không ai chăm sóc nên cỏ dại mọc um tùm, tôi và Ban Giới đành còng lưng ra nhổ cỏ.
Các người hỏi sao tôi là Vương gia mà lại nghèo khổ đến thế?
Chuyện này chỉ có người trong cuộc mới hiểu!
Các hoàng tỷ khác đều có việc triều chính hoặc tự kiếm thêm việc, nhân cơ hội đút túi riêng, lại có kẻ dưới nịnh nọt biếu xén, thế nên chẳng lo chuyện ăn uống.
Còn tôi sao? Một là không biết làm quan, hai là chẳng thể đảm nhận việc riêng, ba là không ai thèm để ý, thế nên lâm vào cảnh đáng thương.
Đừng nghĩ làm Hoàng nữ sung sướng lắm, nhìn tôi đây là rõ. Cùng đường quá, tôi còn phải viết truyện kiếm sống, Ban Giới nhìn tôi mà cảm thán: “Điện hạ vất vả rồi.”
Nhưng từ khi Bùi Dụ gả qua đây, tôi cuối cùng cũng thoát khỏi cái danh hộ nghèo, bước vào cuộc sống sung túc!
Chàng mang theo một hàng dài sính lễ, nhìn như con rắn tham ăn tiến vào phủ, đến mức tôi muốn treo băng rôn quanh phủ Hoàng nữ: Hoan nghênh cán bộ xóa đói giảm nghèo đến chơi!
Không chỉ đẹp, Bùi Dụ còn biết may vá, quán xuyến, buôn bán.
Dưới chàng có mấy cửa hàng liền, tiền vào như nước, còn thường xuyên cho tôi tiền tiêu vặt, nhiều hơn hẳn bổng lộc của Nữ hoàng. Nhưng tôi chẳng tiêu hết bao nhiêu, chỉ thỉnh thoảng mua chút đồ ăn vặt, hoặc mua mấy món đồ nho nhỏ mang về cho chàng.
Bùi Dụ vui lắm, không những cho tôi thêm tiền tiêu, mà còn hôn tôi một cái.
Nói ra hơi ngượng, nhưng thân hình chàng thật sự rất đẹp.
Ngày nào cũng ôm một mỹ nam quốc sắc thiên hương ngủ chung, dù chàng luôn ôm chặt tôi, nhưng phải nói thật, tôi vẫn rất hưởng thụ.
Chỉ là mấy ngày đầu tôi không quen, có đề nghị ngủ riêng. Nhưng vừa nói được một nửa, Bùi Dụ đã lập tức xụ mặt.
Lúc chàng mặt không biểu cảm trông cũng khá dọa người, tôi bị dọa sợ một chút.
Rồi chàng chu môi, hỏi tại sao. Tôi bảo chật chội quá, chàng không nói gì, chỉ ôm eo tôi rầu rĩ.
Hôm sau, khi tôi đi chầu về, phát hiện chiếc giường cũ đã bị thay bằng một chiếc lớn hơn.
Lớn cỡ nào? Đại khái ngang với giường của Hoàng đế, đủ để ngủ chung với mấy phi tần.
Bùi Dụ kéo tôi lại, vẻ mặt đầy mong chờ, còn nói đã lót thêm nhiều đệm mềm.
Trước đó tôi đã phàn nàn giường quá cứng.
Chàng bảo tôi thử xem có thích không, tôi đáp thích, còn lăn một vòng trên giường. Chàng cũng học theo tôi mà lăn hai vòng, sau đó ôm lấy mặt tôi mà chụt hai cái, mỗi bên một cái.
Sự xa hoa này không chỉ mình tôi được hưởng.
Hai ngày trước, Ban Giới còn rưng rưng nước mắt chạy tới nói: “May mà điện hạ gặp vận cứt chó mới cưới được Bùi tiểu công tử! Ngài ấy đến, bạc cũng đến, từ nay nô tỳ cũng không cần phải ra hồ hái sen để ăn sống qua ngày nữa!”
A di đà Phật, tôi bạc đãi nàng ấy rồi.
Tôi vung tay hào phóng, bảo nàng không chỉ không cần ăn sen nữa, mà đến sính lễ cưới lang quân sau này tôi cũng lo hết. Nàng muốn cưới bao nhiêu người thì cưới bấy nhiêu, trái ôm phải ấp không còn là mộng tưởng!
Thế mà vừa nghe tôi nói xong, Ban Giới – người đang nắm tay tôi nước mắt rưng rưng – bỗng giật mình, mặt mày tái mét, lắp bắp gọi ra sau lưng tôi:
“Hoàng... Hoàng phu.”
Bùi Dụ nhẹ giọng “ừ” một tiếng, bảo nàng lui xuống. Kẻ phản chủ kia lập tức chuồn mất, bỏ lại tôi một mình đối mặt với tình cảnh nguy hiểm.
“Muốn cưới bao nhiêu liền cưới bấy nhiêu? Trái ôm phải ấp không còn là mộng tưởng?”
Chưa kịp quay đầu lại, Bùi Dụ đã ôm lấy tôi từ phía sau, vừa nói vừa cắn tai tôi, còn chậm rãi lấy khăn ra lau tay cho tôi, giọng giận dỗi:
“Không cho phép nàng chạm vào người khác, nữ tử cũng không được.”
Bùi Dụ chỗ nào cũng tốt, chỉ có điều quản tôi quá kỹ. Nhưng cũng không sao, ai bảo chàng vừa đẹp vừa biết làm nũng cơ chứ?
Tôi không có tiền đồ mà ngã vào vòng tay thơm ngào ngạt của mỹ nam, còn tranh thủ cọ cọ chàng, lẩm bẩm:
“Ta đâu có nói ta muốn đâu, ta nói nàng ấy mà.”
Bùi Dụ đổi cắn thành hôn, chầm chậm quấn quýt.
Tôi hơi đỏ mặt, hỏi chàng: “Chàng có phải đang muốn... cái kia không?”
Bùi Dụ hừ hừ. Giọng chàng còn dễ nghe hơn tôi, hay đến nỗi chân tôi mềm nhũn.
“Không... không được, đã nói là phải đợi chàng đến năm mười tám tuổi rồi.”
Bùi Dụ chu môi, hôn vành tai tôi:
“Biết rồi.”
... Không, tôi cảm thấy chàng hoàn toàn không biết.
————
*Ngón tay như hành bóc
(
葱削玉指
):
cách nói ẩn dụ trong văn học Trung Quốc chỉ ngón tay thon dài, trắng trẻo, mịn màng, giống vỏ hành lá bóc ra – mềm mại và sáng bóng.
Ăn gió Tây Bắc
thành ngữ tiếng Việt, hình ảnh ẩn dụ chỉ cảnh nghèo khổ, thiếu thốn đến mức không có gì ăn, chỉ còn hứng gió mà sống.