Hoàng Tẩu
Chương 11: Ngọc tan!
Hoàng Tẩu thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trăm nghìn hờn, tất thảy mối hận suốt đời này đều đổ dồn lên một người.
Khi trời còn chưa sáng, Hoa Ly tỉnh dậy từ trong giấc mộng, tiếng sột soạt vọng lên bên ngoài màn the. Người đàn ông cùng nằm trên giường với nàng đã định đứng dậy.
Trong cung điện mờ ảo vọng ra tiếng người, giọng trầm thấp. Bỗng chốc, tấm màn lụa vén sang một bên, Nguyên Đình nhìn thấy nàng đã tỉnh giấc, hơi ngạc nhiên. Trên gương mặt tuấn tú của hắn hiện lên nụ cười: "Sao đã thức rồi? Trẫm phải triều bái rồi, nàng cứ ngủ tiếp đi, ngoan ngoãn chút."
Hắn ngồi sát mép giường, một thân mũ áo đế vương vô cùng uy nghiêm. Khi hắn đưa tay ra, Hoa Ly theo bản năng ngoảnh mặt sang bên, để lại chiếc má trắng bệch khiến hắn sờ trượt.
"Hôm nay trẫm không trói nàng, nàng có thể tự do đi lại trong cung. Chỉ cần về sớm một chút là được."
Mấy ngày qua, hắn liên tục trói tay chân nàng. Hôm nay hắn đành buông tha. Dù cung cấm này rộng rãi, nhưng Hoa Ly dù có thêm cánh cũng khó lòng thoát khỏi đây, thà để nàng tự do một thời gian.
"Ăn uống cẩn thận, nhũ mẫu nói nàng tới tháng, không được ham ăn đồ lạnh."
Hoa Ly nhớ rõ, hồi nhỏ nàng thích ăn kem ngọt lạnh nhất. Mỗi khi trời nóng, nàng ăn không biết chán, đêm đến thường bị đau bụng. Sau khi nàng vào cung làm phi tần của Tề Vương, rất nhiều lần thuộc hạ vào cung đều nhắc tới chuyện nàng tới tháng lại ăn đồ lạnh. Nguyên Đình nhớ rất rõ nên cẩn thận dặn dò.
Từ đầu đến cuối, Hoa Ly không nói một lời. Nguyên Đình cũng không tức giận, ngược lại còn cười rất dịu dàng, vén sợi tóc trên gò má nàng, cúi xuống nhẹ nhàng hôn lên trán nàng. Khung cảnh ấy hắn từng mơ tưởng đến nghìn lần rồi.
"Trẫm đi đây."
Thứ hắn có chính là thời gian níu kéo nàng, chốc lát hắn cũng không vội.
Trong cung điện đốt hương an thần, mùi hương ngọc trà nhẹ nhàng lan tỏa. Đó là mùi hương Hoa Ly yêu thích nhất. Chiếc kiệu đã rời đi, nàng lại không thể ngủ tiếp được nữa. Môi nàng mím chặt, bật ra tiếng nức nở. Nàng đang khóc, khóc vì nén nỗi đau, khóc vì thống khổ.
Kể từ ngày Nguyên Thiện qua đời, cho đến thời khắc này, nàng đều ngơ ngẩn như người mất hồn. Tất cả đều như giấc mộng, nhưng mỗi lần nàng hy vọng mở mắt ra, lại đối mặt với tuyệt vọng.
Hắn thật sự để nàng một mình, rời đi rồi.
Nỗi thương đau tận xương tủy, nàng khóc nức nở, từng giọt nước mắt rơi xuống liên tiếp. Nàng cắn chặt răng để không phát ra tiếng. Tình yêu dành cho Nguyên Thiện, lòng hận thù dành cho Nguyên Đình, tất thảy đều trở thành nỗi đau không thể chịu đựng nổi.
"Huhuhu…."
Nguyên Đình hoàn toàn điên cuồng rồi, dù có chết, nàng cũng không thể thoát khỏi hắn.
………….
"Hôm nay cứ ngồi ngẩn ngơ trong cung như thế? A Ly không thấy chán à? Trẫm nên về sớm ở bên cạnh nàng mới phải."
Cạnh cửa sổ khắc hoa sen mở hé, Hoa Ly ngồi trên ghế nhìn ra ngoài thất thần. Trời đã chạng vạng, áng mây phía chân trời đỏ rực, bầu trời như nhuốm một màu đỏ nhàn nhạt. Gương mặt tái nhợt của nàng càng trở nên yếu đuối.
Nguyên Đình ngồi xuống bên cạnh nàng, tiện thể ôm nàng vào lòng. Hắn ôm chặt thân thể cứng ngắc của nàng, đeo lên cổ tay nàng một chiếc vòng ngọc. Viên ngọc đỏ như máu lắc lư trên cổ tay trắng nõn của nàng, vô cùng xinh đẹp.
"Biết là A Ly đeo lên sẽ rất đẹp mà, thích không?"
Hoa Ly vô cùng ghét sự tiếp xúc gần gũi của hắn, ép mình chuyển ánh mắt nhìn ra bên ngoài. Tất cả mọi thứ của hắn nàng đều không thích.
"A Ly không nói, hẳn là thích rồi. Vòng tay này là do mẫu hậu để lại…"
Hắn còn chưa dứt lời, Hoa Ly bỗng nhiên có hành động, tháo chiếc vòng ngọc vừa đeo xuống, dùng hết sức mạnh ném về phía không có thảm lông. Tiếng ngọc vỡ giòn tan phá vỡ sự tĩnh lặng trong cung.
Bàn tay dịu dàng đang đặt ở eo nàng đột nhiên siết chặt. Hoa Ly cảm thấy đau nhói. Trên gương mặt xinh đẹp không biểu lộ cảm xúc bỗng hiện lên nụ cười kì dị, như thể đang trừng mắt thách thức Nguyên Đình đang phẫn nộ.
"Thích ư? Tất cả mọi thứ của ngươi ta đều ghét! Người và vật đều như vậy, thật đáng ghê tởm!!"
Ánh mắt hung dữ như dao của nàng đâm thẳng vào tim Nguyên Đình. Hắn sững người, từng nhịp đập trong lồng ngực đều là nỗi đau phẫn nộ tận cùng. Mấy ngày nay, đây là lần đầu tiên hắn thấy nàng cười, nhưng nụ cười ấy lại đáng sợ đến như thế.
"Ghê tởm…"
Hắn cảm thấy mình vẫn chưa điên đến tận cùng, mới nghĩ tới việc dâng hết sự dịu dàng của mình cho nàng.
Vai diễn này, hắn đã không thể diễn tiếp được nữa.
Hắn đột nhiên đứng dậy, ôm nàng quẳng lên nền gạch. Trên gương mặt u ám hiện lên nụ cười đầy sát khí. Nghe thấy tiếng nàng kêu đau, tim hắn như bị thứ gì đó xé nát.
Nền gạch lạnh lẽo bóng loáng, điều này không khỏi khiến Hoa Ly nhớ lại sự khủng bố của ngày hôm đó. Trên giường linh, hắn cũng đè nàng như vậy. Nàng sợ hãi muốn trốn thoát, nhưng lại bị hắn đè lên một chân. Một trận đau nhức ập tới, nàng bất chấp tất cả hét lên: "Ta hận ngươi, ta hận ngươi!"
Những mảnh ngọc vỡ tan tành ngay bên cạnh nàng, đỏ như máu.
Hắn đè xuống, y phục trong cung mới bị hắn xé rách, lụa mỏng bay tứ tung. Tất cả bỗng quay trở lại ngày hôm đó, hắn há miệng cắn vào cổ tuyết trắng của nàng, hơi thở nặng nề gấp gáp.
"Nghe nói có những chuyện càng làm nhiều thì càng trở thành thói quen. A Ly nếu đã ghê tởm trẫm, trẫm đương nhiên muốn nghĩ cách để nàng quen dần. Dù sao… chúng ta…"