15. Chương 15: Nàng mãi là của trẫm!

Hoàng Tẩu

Chương 15: Nàng mãi là của trẫm!

Hoàng Tẩu thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tấm màn lụa buông xuống che phủ hơn nửa giường long phượng đang chao đảo. Hai thân thể gắn bó chặt lấy nhau, nam nhân thở gấp không ngừng, dục vọng bốc lửa, nữ nhân bị đè xuống, tiếng rên thì thào khó nhọc.
“A… Đừng…”
Những va chạm mạnh mẽ, nhanh chóng khiến lục phủ ngũ tạng của Hoa Ly chao đảo. Đùi ngọc nõn trắng nõn của nàng bị nam nhân ép lên vai, nơi ấy bị hắn tùy ý khám phá, dòng dâm thủy trắng đục tuôn trào không ngừng.
Nguyên Đình vẫn chưa thỏa lòng, dục hỏa cuồng nhiệt cùng dục vọng chiếm hữu khiến hắn hành động theo bản năng. Nụ hôn âu yếm của hắn lan khắp mọi ngóc ngách trên thân thể nàng, để lại những dấu hiệu đỏ hồng trên da trắng nõn, khiến hắn mới hài lòng.
“A Ly sao có thể không cần chứ? Tất cả thuộc về trẫm, đều dành cho nàng. Giống như bây giờ, tất cả chỉ có thể là của nàng. Ừm~~~ Nàng là của trẫm, mãi mãi là của trẫm.”
Tiếng khóc yếu ớt của A Ly ngắt quãng, trong sự lắc lư mạnh mẽ khi hắn tiến sâu vào, nàng chỉ nhìn thấy nam nhân vẫn phủ lên người mình, không hề che giấu sự nham hiểm khiến nàng kinh hãi. Ngón tay nõn trắng run rẩy nắm lấy bờ vai hắn, vẫn như cũ, chẳng thể chống cự được.
“Huhuhu! Buông ta ra! Nguyên Đình! Đủ rồi, đủ rồi mà……….”
Giữa hai đùi va chạm nhau, cậu nhỏ lấp đầy ngọn lửa, không ngừng phát ra những âm thanh dâm mị thẹn thùng. Tiếng nước bắn tóe, đôi chân nõn nõn gác lên vai hắn lúc ẩn lúc hiện. Khi hắn đẩy mạnh tốc độ, tiếng than của nàng yếu dần đi.
Hắn liếm đôi má nhợt nhạt của nàng cho tới khi chúng ửng hồng, hơi thở gấp gáp của Nguyên Đình từng chút một phả lên da nàng. Đầu lưỡi hắn là những giọt nước mắt nóng bỏng, cũng là mồ hôi của nàng. Mặn và ngọt đều thấm vào miệng hắn, khi hắn thẳng lưng đâm sâu vào huyệt nhi, hắn cũng đưa lưỡi lấp đầy miệng nàng. Hắn hôn nàng sâu sắc như thế, mạnh mẽ khám phá.
“Huhuhu….” Hoa Ly trừng mắt, đôi mắt đã ngập nước, bên trong là sự tuyệt vọng cùng mê loạn vô cùng.
Cảm giác bị lấp đầy, đâm chọc khiến nàng muốn bay lên, ngứa ngáy khó chịu, nơi nhạy cảm nhất trong ngọn lửa tưởng chừng như sắp bị xé rách. Nàng điên cuồng giãy dụa, muốn hét lên nhưng hắn không cho nàng chút cơ hội nào. Hắn ép chặt nàng, xương hông mạnh mẽ ập tới, nước trong hoa nguyệt không ngừng tiết ra, huyệt thịt không ngừng co rút.
Trong sự kịch liệt ấy, đôi mắt thâm sâu của hắn càng ngày càng mãnh liệt, tình cảm dừng lại trên khuôn mặt nàng. Ngọn lửa sắp bùng lên dường như muốn bao phủ chặt lấy nàng ngay lập tức.
Cho tới khi cảm nhận được vị máu giữa răng môi đang dần tan ra, hắn mới rời khỏi môi nàng. Sợi chỉ bạc nối liền hai cánh môi dài ra rồi đứt đoạn. Hắn cười trầm thấp: “Trẫm thích nàng gọi tên ta như thế, không đủ, không đủ, trẫm muốn tiến vào trong miệng nhỏ của A Ly khiến nàng khóc ra tiếng mới thôi.”
Hoa kính chật hẹp sâu kín ẩm ướt trơn mềm vô cùng, cậu nhỏ nhanh chóng tăng tốc độ ma sát, đâm tới tận cùng, hướng tới nơi sâu nhất. Cả quá trình đều là sự mê say thấm sâu tận xương tủy.
Trướng quá, sâu quá rồi…
Quy đầu to lớn hung hăng thâm nhập vào trong hoa tâm. Hoa Ly bị kích thích quá lớn khiến cánh môi sưng đỏ, chỉ có thể phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt. Mái tóc đã ướt đẫm mồ hôi. Dung nhan khuynh thành bị dục vọng nhuốm đầy, vào thời khắc này thật sự đẹp tới mức rung động lòng người.
“A Ly thở thật gấp…”
Nàng hít thở gấp gáp, hắn lại càng phát điên mà thao nàng. Âm thanh tiếng nước khi thịt bổng va chạm mạnh mẽ vào trong hoa nguyệt càng ngày càng dâm mị.
Bất kì ai cũng chẳng thể cứu được nàng.
Thái hậu? Hoa gia? Ai có ý đồ cướp nàng đi khỏi hắn, hắn sẽ khiến đám người đó đến cả chết cũng không thể giải thoát.
“Aaaaaaaaaaaaaaaa………..”
…………………….
Đêm khuya thanh vắng, Hoa Ly bỗng dưng mở đôi mắt đã sưng đỏ ra, một lát thất thần nhìn bảo thạch trên trần nhà. Nàng cảm thấy chán chường khó chịu, tấm mành lụa mỏng manh như sương khói hoảng hốt.
Âm thầm quay đầu, khuôn mặt ngủ say của Nguyên Đình gần ngay bên cạnh. Sợ là đã ngủ say rồi. Tay hắn vẫn bá đạo đặt trên eo nàng.
Đôi mắt đã mất đi tiêu cự của Hoa Ly dần dần sáng rõ. Cùng nhau chung giường chung gối, hắn không chút phòng bị như thế. Nàng nhẹ nhàng di chuyển cánh tay hắn, rồi gắng gượng cơ thể đau nhức ngồi dậy.
Trên cơ thể nõn nõn với đường cong xinh đẹp lại có vô vàn dấu tích mà hắn lưu lại. Kích mắt như thế, giống như một viên ngọc bị khiếm khuyết, chẳng thể hoàn hảo được nữa.
Nàng dẫm chân trần trên đất, sự lạnh lẽo nhanh chóng thấm vào người nàng. Nàng đi thong thả, mỗi bước đều khiến nỗi đau giữa hai chân tăng thêm. Hoan ái kịch liệt không chỉ khiến nàng đau đớn, còn để lại trong người nàng nhiều thứ khác.
Huyệt nhi mấp máy, tinh dịch trắng đục bên trong và thứ chất nhầy không ngừng chảy xuống đôi chân ửng đỏ của nàng. Nàng vẫn không dừng lại, tìm được thứ mình muốn liền nhanh chóng xoay người.
Trong đại điện yên tĩnh vô cùng, nơi này tràn ngập hương vị tình dục. Đây chính là thứ mà A Ly chán ghét nhất.
Trong ngực thiếu đi hương thơm của nữ nhân, Nguyên Đình trong mộng cũng không khỏi nhíu mày, bàn tay to lớn bất giác sờ soạng tìm tòi xung quanh, miệng cũng vội vàng nỉ non: “A Ly, A Ly……”
Hàn quang đột nhiên lóe sáng, trong khoảnh khắc hắn mở mắt, kim trâm trong tay Hoa Ly đã sẵn sàng.