Hoàng Tẩu
Chương 8: Mở đôi chân nàng ra, chiếm lấy nàng hung hãn!
Hoàng Tẩu thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mọi người trong tẩm điện lần lượt rời đi. Sau bức rèm ánh sáng lấp lánh kỳ lạ, chỉ còn lại một nam nhân uy nghi mặc long bào và một nữ nhân trần trụi. Hắn ôm nàng vào lòng, khiến hai đầu gối nàng quỳ trên giường. Bàn tay to của hắn vuốt ve cổ trắng ngần, hai ngón tay dần xâm nhập vào hoa huyệt của nàng, kích thích khẩu huyệt đã sưng lên. Hắn móc lấy nhiệt dịch mà mình từng để lại bên trong đó.
“Lấy ra, ngươi lấy ra đi aaaa.”
Hương thơm tràn ngập không gian, nhanh chóng thoảng thêm chút dâm mị lạ lùng. Mái tóc đen dài của nữ nhân như dòng suối chảy trong lòng hắn. Hoa Ly cúi đầu cắn loạn vào ngực hắn, vừa khóc vừa như rên rỉ. Hắn cúi xuống ngậm lấy vành tai nàng, đôi mắt hơi khép lại ngập tràn dục hỏa.
“Không biết từ bao giờ, chỉ cần nhìn thấy A Ly, Trẫm liền có cảm giác. Cảm giác ấy sao mà không thể kìm nén được, chỉ muốn cởi sạch nàng, mở đôi chân nàng ra, chiếm lấy nàng hung hãn.”
Nguyên Đình cười trầm thấp, cổ tay dùng sức quấy nhiễu nơi nhạy cảm của nàng, một tay dính đầy mật dịch của nàng, còn có cả tinh dịch hắn bắn vào. Sau khi mang nàng về cung, hắn chỉ cần tới Minh Hoa cung là không buông tha nàng. Giống như tất cả sự kiềm chế dồn nén bao nhiêu năm nay đều phải trút hết cho nàng vậy.
Mật huyệt bị ngón tay khuấy động run lên, Hoa Ly không phân biệt được là đau đớn hay khoái lạc, cơ thể đẹp đẽ trong lòng hắn run rẩy kịch liệt, nhưng không thể thoát khỏi sự khống chế của hắn.
“Nguyên Đình, ngươi là tên điên, tốt nhất ngươi giết ta đi aaaaaaa!”
Cổ tay bị trói về phía sau, nàng ra sức đẩy cánh tay đang làm loạn của hắn, nhưng lại khiến Nguyên Đình càng dùng sức đảo lộng. Hai ngón tay đè ép thịt huyệt nhạy cảm, ra sức cắm vào phát ra tiếng nước dâm đãng. Hoa kính bị hắn dâm loạn mấy ngày liền giờ chỉ cần nhẹ nhàng khiêu khích liền xấu hổ. Hoa Ly vô cùng hận bản thân mình như thế này, hận không thể kéo hắn chết cùng.
“Giết chết nàng?” Nguyên Đình bỗng rút ra ngón tay, bàn tay ướt đẫm vỗ mấy cái vào mông trắng đang vểnh lên của Hoa Ly, hắn cười nham hiểm: “Trẫm không nỡ giết nàng, A Ly tốt nhất cũng đừng nghĩ tới chuyện ngốc nghếch đó, nghĩ tới người nhà nàng đi. Nghe nói chị dâu nàng đã có thai rồi, không muốn cô ấy sống tiếp để sinh đứa bé đó ra sao?”
Hắn có lợi thế khống chế nàng, chẳng có ai hiểu được mọi thứ về nàng như hắn. Chỉ cần một câu nói, hắn có thể khiến nàng sinh tử khó cầu.
Hoa Ly kinh hoàng ngẩng đầu lên, đôi mắt ngập nước đều là căm hận và tuyệt vọng.
Nguyên Đình đè chặt gáy nàng, ôm nàng vào lòng, ngón tay xuyên qua mái tóc dài của nàng, dịu dàng vuốt ve: “Hận đi, chung quy A Ly cũng không thể rời xa ta được đâu.”
Nàng như mật ngọt, lại như thạch tín, ngay cả khi chỉ có hận không có yêu, hắn cũng cam tâm tình nguyện chịu đựng.
Cởi bỏ dây trói giữa hai chân của Hoa Ly, mảnh vải gấm dài rơi một nửa xuống đất, Nguyên Đình nhẹ nhàng ôm nàng nhấc lên, tách ra hai chân dài của nàng, ngón tay trắng nõn vén long bào lên, quần kéo xuống một nửa, dương trụ to lớn khí thế hừng hực cắm sâu vào trong cơ thể nàng.
“Aaaaa.”
Hoa Ly căn bản đã cắn chặt răng không muốn phát ra tiếng, nhưng lại không chống lại được sự mạnh mẽ khiến người khác sợ hãi của hắn. Đôi mắt ngập nước, nàng kêu lên đau thương vô cùng. Hắn nắm lấy eo nàng thẳng lưng đâm vào trong, chỉ phút chốc dâm thủy đã tràn ra ngoài, tiếng nức nở nghẹn ngào của nàng liền biến thành tiếng rên rỉ kiều mị.
Các loài hoa bên ngoài cửa sổ đang đúng độ nở rộ đẹp nhất, hồ nước trong veo chim kêu ríu rít, tất cả đều đẹp đẽ lạ thường.
Quân sinh ta chưa sinh, ta sinh quân đã già.
Thái tử đã hai mươi tuổi nhưng vẫn không chịu chọn thái tử phi. Thần và dân tất nhiên sẽ vì chuyện này mà viết rất nhiều văn chương. Năm nay Hoa Ly chỉ mới mười hai tuổi, nghe nói Văn Đế bảo Hoàng Hậu chiêu mấy quý nữ nhập cung lựa chọn, nàng liền trốn sau tấm màn che, nhìn nhóm quý nữ xinh đẹp kiều diễm kia. Nếu như không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, vợ tương lai của Nguyên Thiện nhất định là trong số đó.
Nàng và hắn, sợ là không còn khả năng nữa rồi.
Hoa Ly khóc tới nỗi khăn tay ướt đẫm, ngồi dưới đất ôm hai chân, không dám phát ra âm thanh nào. Nơi này là hoàng cung, nàng không dám khiến cho bất kỳ ai biết được, nơi núi giả ẩn chiếu ánh hoàng hôn, không biết từ bao giờ đã có thể một người.
“Khóc thật là xấu.”
Một tiếng hừ lạnh lùng đó khiến Hoa Ly kinh hãi ngẩng đầu lên, nấc một cái nhìn người đang tới gần. Thiếu niên mặc áo mãng bào* dường như đang cười nhạo nàng. Hắn ngồi xuống trước mặt nàng, nhìn chằm chằm khuôn mặt khóc đến đỏ lên của nàng. Khi nàng còn đang kinh ngạc thì hắn đã dùng tay nâng lên khuôn mặt trắng nõn của nàng rồi.
*Lễ phục của quan thời nhà Thanh.
“Trốn ở đây khóc cái gì chứ, ai bắt nạt muội rồi? Chẳng lẽ là bởi vì Hoàng huynh muốn chọn thái tử phi ư?” Câu cuối cùng vừa nói ra, trong đôi mắt đẹp đẽ của hắn mơ hồ ẩn chứa ý cười vui vẻ.
Hoa Ly xoa đôi chân đau nhức, phồng má lên, đánh vào tay hắn: “Ta khóc là chuyện của ta, không cần ngươi quản.”
Nguyên Đình sờ sờ bàn tay bị đánh đau mới dịu giọng: “Được rồi, muội khóc của muội, ta không quản muội. Có điều, tốt nhất muội đừng cử động.”
“Tại sao không được cử động?” Hoa Ly trừng mắt lên, lông mi rất dài còn có nước mắt đọng lại chưa tan, nhìn Nguyên Đình với vẻ tức giận.