Vừa trở về kinh thành sau chiến thắng vang dội, chưa kịp tháo giáp nghỉ ngơi, ta đã bị Tân Đế gọi vào điện hỏi chuyện hôn nhân. "Thần từng có một hôn ước từ thuở nhỏ..." "Tiểu nhi tử của Thái phó? Năm ngoái hắn đã thành phò mã rồi." "Thần còn có một ánh trăng sáng trong tim..." "Chu Thị lang ư? Tháng trước hắn đã mở tiệc thôi nôi cho con trai rồi." Ta gãi mặt, bâng quơ: "Vậy... thần xin đi trấn thủ biên cương thêm vài năm nữa." Chẳng ngờ, Tân Đế bỗng đứng dậy từ long ỷ, từng bước chậm rãi đi xuống – ánh mắt sáng rực như lửa, dừng ngay trước mặt ta. Giọng nói trầm ấm vang lên, pha chút trêu chọc, nhưng lại khiến tim ta đập loạn nhịp: "Hay là... Tần Tướng quân thấy trẫm thế nào?"