Năm tôi vừa tròn năm tuổi, A nương bắt đầu dạy chúng tôi thêu thùa. A tỷ tôi, tài hoa hơn người, kim chỉ trong tay nàng như có phép thuật. Một chiếc khăn tay qua tay A tỷ, cánh bướm thêu trên đó sống động đến mức tưởng chừng muốn vỗ cánh bay đi. Còn tôi? Kim trong tay tôi, lại biến thành một khối sắt vụn vô tri. Thêu ra cái gì, A nương phải nhìn thật lâu, rồi mới dè dặt hỏi: “Miên Nhi, con thêu cái này… có phải là… củ gừng?” Tôi gật đầu lia lịa, bởi trong mắt tôi, đó đích thị là một củ gừng! A tỷ che miệng cười duyên, khóe mắt cong cong tựa vầng trăng non vắt ngang trời. A nương khẽ thở dài, xoa đầu tôi: “Miên Nhi của ta, sau này chỉ cần không đến nỗi đói chết, ấy đã là phúc rồi.” Ngay lúc đó, tôi biết, A nương thật sự hiểu tôi. An ổn mà chẳng đến nỗi đói, ấy mới là phúc lớn nhất trần đời. Sau này, tôi và A tỷ cùng nhau nhập cung. Kỳ thực, nơi đó vốn không dành cho kẻ như tôi. A tỷ là đích nữ chính thống của Định Quốc Công phủ, tài sắc vẹn toàn, số mệnh đã định sẽ bước vào cung cấm, làm rạng danh gia tộc. Còn tôi? Bất quá, tôi chỉ là một cái bóng, một người bầu bạn để A tỷ đỡ cô quạnh nơi thâm cung. A phụ nói: “Hai tỷ muội có nhau, rốt cuộc cũng có chỗ nương tựa.” Tôi biết, người chỉ lo A tỷ một mình sẽ buồn tẻ mà thôi. Ngày nhập cung, giữa muôn vàn lời giáo huấn nghiêm khắc về quy tắc cung đình, tai tôi ù đi, nửa chữ quy tắc cũng chẳng lọt nổi. Trong đầu tôi, chỉ vương vấn duy nhất một suy nghĩ: Liệu bánh hoa quế trong Ngự thiện phòng có ngọt thơm hơn bánh ở phủ ta không?