Ta sinh ra một công chúa, nâng niu, yêu thương như bảo vật quý giá nhất, chăm bẵm từng ngày cho đến khi con tròn bốn tuổi. Thế mà, trong cả cung điện rộng lớn tênh, không một ai từng thấy bóng dáng đứa trẻ ấy. Không một tiếng cười, không một lời nhắc, như thể con chưa từng tồn tại. Hoàng thượng nhìn ta bằng ánh mắt thương hại, bảo ta mắc chứng điên loạn, rằng công chúa chỉ là ảo ảnh trong tâm trí ta. Ta hoang mang, tuyệt vọng, điên cuồng tìm kiếm khắp nơi – trong ngự viên, trong các điện cung, cả trong giấc mộng – nhưng vẫn chỉ gặp toàn hư không. Dần dần, ta bắt đầu tin: có lẽ, ta thật sự đã mất trí. Cho đến một ngày… trong chiếc túi thơm cũ kỹ, ta vô tình sờ thấy một mảnh vải nhỏ. Bị lem màu theo năm tháng, nhưng bốn chữ thêu nguệch ngoạc vẫn hiện rõ như máu: **"Mẫu hậu vạn phúc."** Tim ta ngừng đập. Con bé… từng ở đây. Và ai đó – đã cố xóa sạch tất cả dấu vết.