Học Cách Yêu Chồng - Mạc Tâm Thương
Chương 2: Những Rắc Rối của Em Râu Và Bữa Cơm Lặng Lẽ
Học Cách Yêu Chồng - Mạc Tâm Thương thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hà Thanh Hà đọc tin nhắn rồi thở dài.
Anh cả của anh có thể làm đủ mọi thứ trong sự nghiệp, nhưng đứa em út lại là kiểu người vô trách nhiệm, suốt ngày khiến người khác phải lo lắng.
Trước đây, Hà Diệc Trúc nhất định phải vào showbiz, trở thành nghệ sĩ. Dù anh đã tìm mọi cách thuyết phục em mình, nhưng cậu ta chỉ thích làm theo ý mình, ăn đủ thứ khổ, lăn lộn trong giới giải trí suốt mấy năm mà vẫn chưa có tên tuổi.
Lưu Nhứ là bạn học đại học của Hà Thanh Hà, hiện đang làm nhà sản xuất chương trình truyền hình thực tế. Cô thường xuyên quan tâm và chiếu cố cho Hà Diệc Trúc vì nể mặt anh, chỉ cần có chuyện gì là cô sẽ báo ngay cho Hà Thanh Hà.
Anh cau mày, cúi đầu hồi âm: “Làm phiền cô nhiều không?”
Lưu Nhứ nổi giận trong tin nhắn: “Không chỉ nhiều mà là rất nhiều! Tôi đi đâu tìm nghệ sĩ khác có lịch trình phù hợp để thay thế cậu ta bây giờ chứ!”
Hà Thanh Hà cảm thấy xấu hổ thay cho em mình: “Xin lỗi cô. Tôi thay mặt Tiểu Trúc xin lỗi cô. Có thể bồi thường được không?”
Lưu Nhứ hít một hơi sâu. Cô biết Hà Thanh Hà cũng không thể làm gì được với Hà Diệc Trúc, nếu không phải vì đầu óc cô bị úng nước thì cô cũng chẳng đời nào nhận lời để Hà Diệc Trúc làm MC cho chương trình của mình.
“Bồi thường thế nào? Nhà các cậu có tiền, tiền bồi thường hợp đồng với cậu ta có là gì.”
Tuy bồi thường là chuyện nhỏ, nhưng Lưu Nhứ phải gấp rút tìm khách mời mới, thời gian eo hẹp khiến cô phải chạy đôn chạy đáo.
Hà Thanh Hà an ủi: “Tiểu Trúc có bao nhiêu tiền cũng sẽ đến xin anh cả thôi. Đến lúc đó, anh sẽ thay cô dạy cho thằng bé một bài học.”
Lưu Nhứ không khỏi phàn nàn: “Nhà cậu quen nuông chiều cậu ta rồi, dạy dỗ xong vẫn sẽ vung tiền giúp cậu ta, toàn theo ý cậu ta thôi.”
Hà Thanh Hà thừa nhận Lưu Nhứ nói đúng, chỉ có thể nói: “Để tôi đi khuyên nhủ Tiểu Trúc.”
Lưu Nhứ trút giận xong, đành chấp nhận số phận: “Không cần, cậu ta căn bản không nghe ai cả.”
Lưu Nhứ biết Hà Thanh Hà không thể quản được “hỗn thế ma vương” của nhà họ Hà, trút hết phiền muộn xong liền không muốn nhắc lại chuyện này nữa, đổi chủ đề: “Hiện tại chồng chồng hai người vẫn ổn chứ?”
Lưu Nhứ là một trong số ít bạn bè của Hà Thanh Hà, biết anh kết hôn chóng vánh sau một cuộc mai mối, nên luôn lo lắng cho cuộc sống hôn nhân của anh, sợ Hà Thanh Hà sẽ bị thiệt thòi.
Hà Thanh Hà cười đáp: “Tốt lắm, vẫn như thường lệ.”
“Vậy thì tốt.” Lưu Nhứ không nhịn được nói: “Tôi cứ có cảm giác chồng cậu lạ thế nào ấy.”
Hà Thanh Hà: “Quen rồi thấy bình thường. Anh ấy vẫn vậy thôi, chúng tôi cũng như bao cặp vợ chồng khác.”
Hà Thanh Hà đã nói thế, người ngoài cũng không tiện can thiệp, nhưng Lưu Nhứ cho rằng hai chữ “bình thường” mà anh dùng để miêu tả hôn nhân của mình chẳng thích hợp chút nào.
Vợ chồng “bình thường” nào giàu có như họ chứ?
---
Sau khi liên lạc xong với Lưu Nhứ, Hà Thanh Hà nán lại công ty thêm một lúc, đến khi không còn việc gì phải làm, anh mới lên mạng đặt mua một số nguyên liệu nấu ăn, yêu cầu giao tận nhà.
Buổi chiều, anh lái xe về nhà sớm, vừa bước vào cửa đã nhận được tin nhắn đúng giờ của Phó Sâm.
Phó Sâm thông báo hắn sẽ ăn tối ở nhà, nhưng sẽ về muộn hơn mọi ngày một chút.
Hà Thanh Hà chưa bao giờ lo lắng Phó Sâm sẽ đổi ý, vì hắn luôn làm đúng những gì đã hứa.
Anh vào bếp, xắn tay áo lên, ngón tay thon dài lấy nguyên liệu nấu ăn từ trong bao ra bắt đầu sơ chế, chuẩn bị bữa tối.
Anh tập trung hết sức, tay dao vừa nhanh nhẹn vừa thành thục. Hoàng hôn theo cửa sổ phòng bếp rọi xuống những giọt nước nhỏ đọng trên thức ăn, tạo thành vầng sáng êm dịu và yên bình.
Cảnh Hà Thanh Hà lặng lẽ đứng bên bồn rửa, cúi đầu tỉ mỉ gọt cái này tỉa cái kia, cùng làn khói bếp lượn lờ quanh quẩn trong ánh nắng chiều, tựa như một bức tranh cảnh đẹp yên vui.
Chỉ tiếc khoảnh khắc đẹp như thế, nhưng lại không có người thưởng thức.
Phó gia và Hà gia đều không thiếu tiền, hoàn toàn có thể thuê đầu bếp, nhưng Hà Thanh Hà nguyện ý tự mình xuống bếp. Một mặt anh thích nghiên cứu nấu nướng, mặt khác vì nghe nói chồng vợ cùng nhau dùng bữa sẽ giúp xúc tiến tình cảm.
Hà Thanh Hà vừa nấu cơm vừa suy nghĩ, sắp đến ngày kỷ niệm ngày cưới của anh và Phó Sâm. Người nọ chú trọng nhất là lễ nghi và quy tắc, cho nên hắn sẽ không bao giờ quên ngày này.
Vì vậy, anh cần chuẩn bị một món quà.
Hà Thanh Hà không biết nên tặng quà gì cho Phó Sâm mới tốt.
Thậm chí anh còn không biết sở thích của Phó Sâm, dường như hắn chẳng có sở thích nào khác ngoài việc kiếm tiền. Dù Phó Sâm đều đặn tập thể dục vào mỗi buổi sáng, nhưng qua quá trình quan sát, Hà Thanh Hà thấy hắn chẳng ham thích việc này. Đối với Phó Sâm thì hoạt động hay nghỉ ngơi chỉ là để làm việc hiệu quả hơn, giống hệt như muốn vận hành máy móc trơn tru thì phải bảo dưỡng nó mỗi ngày vậy.
Thể thao và giải trí là dầu bôi trơn chứ không phải thứ Phó Sâm thích.
Hà Thanh Hà suy nghĩ hồi lâu cũng không nghĩ ra được nên tặng món quà nào. Phó Sâm không thiếu thứ gì, gần đây nhất hắn bộc lộ khát vọng của mình chính là lúc muốn thu mua một công ty.
Hà Thanh Hà không có khả năng tặng một cái công ty cho hắn.
Chờ bữa tối chuẩn bị xong, trong đầu Hà Thanh Hà vẫn trống rỗng, anh quyết định không nghĩ nữa, cho đồ ăn vào lồng giữ nhiệt rồi dựa vào bàn đợi Phó Sâm trở về.
Anh khoanh tay, ngơ ngác nhìn xuống sàn nhà trước mặt, mãi đến khi quản gia nhắc nhở chủ nhân đã về, anh mới đứng thẳng dậy, trên môi nở một nụ cười dịu dàng.
Phó Sâm về nhà đúng giờ như đã nói, quan niệm thời gian của người này chính xác đến từng giây. Đôi khi Hà Thanh Hà tự hỏi liệu trong cơ thể hắn có phải gắn một cái đồng hồ hay không.
Anh nhìn người đi vào, nhẹ nhàng nói: “Anh về rồi.”
Trên người Phó Sâm vẫn còn mang theo sự sắc bén trong công việc, sau khi nhìn thấy Hà Thanh Hà, hơi thở của hắn mới từ từ bình ổn lại.
Hắn cởi áo khoác và cà vạt, Hà Thanh Hà đưa tay nhận lấy quần áo của Phó Sâm, hắn dừng lại một chút rồi nói: “Em không cần làm việc này.”
Hà Thanh Hà vẫn cười: “Chỉ là nhấc tay một cái mà thôi, anh làm việc vất vả hơn.”
Anh cầm quần áo của Phó Sâm treo lên giá treo, mời hắn ngồi vào bàn ăn, tiếp theo bày đồ ăn ra, dùng một giọng điệu mềm mại đến nổi da gà nói: “Hôm nay em làm món anh thích.”
Phó Sâm nhìn chằm chằm anh: “Hôm nay em rất kỳ quái.”
Hà Thanh Hà dừng một chút, ngước mắt lên, tiếp tục mỉm cười: “Ăn nhiều một chút.”
Dung mạo của Hà Thanh Hà thật sự rất đẹp, khi cười đuôi mắt sẽ hơi rủ xuống, mang đến cho người ta cảm giác tinh khiết, hiền lành cùng dịu dàng, ai nhìn cũng thấy dễ chịu.
Phó Sâm không động đũa, một lúc sau mới đẩy kính lên: “Em không cần như vậy.”
Hà Thanh Hà chậm rãi thu hồi nụ cười trên mặt, đôi mắt cụp xuống.
Anh đã xem được một đoạn video trên mạng, người đăng bài nói mỉm cười nhiều hơn sẽ giúp thúc đẩy tình cảm vợ chồng, cũng kích thích sự thèm ăn nhiều hơn. Hà Thanh Hà rất muốn thử một chút, nhưng dường như vô tác dụng, quả nhiên những video trên mạng đều là lừa gạt người ta.
Bầu không khí trong nháy mắt lặng ngắt như tờ, hai người ngồi đối diện nhau, im lặng ăn tối, giống như bữa cơm đầu tiên kia vậy.
Sau khi kết hôn, Hà Thanh Hà mới nhận ra Phó Sâm chẳng nói lời nào trong cuộc hẹn hôm đó không phải vì có ý kiến đối với anh, mà đây vốn là phong cách thường ngày của hắn.
Lúc ăn thì không nói chuyện.
Ừ thì cũng có chỗ tốt, dễ tiêu hóa thức ăn hơn.
Nụ cười giả tạo biến mất, bàn ăn càng trở nên lạnh lẽo, may mắn là hai người không quên đang cùng ăn tối với bạn đời của mình, luôn đúng lúc gắp thêm thức ăn cho đối phương.
“Em ăn đi.”
“Anh ăn đi.”
Hai đôi đũa đan chéo trong không trung, chính xác bỏ thêm đồ ăn vào bát của nhau.
Hà Thanh Hà nhìn măng tây trong bát, thở phào nhẹ nhõm, Phó Sâm biết anh thích ăn gì. Anh ngẩng đầu nhìn thịt vịt trong bát Phó Sâm, cũng hài lòng không kém.
Anh cũng biết khẩu vị của Phó Sâm, cho thấy cả hai đều quan tâm đến nhau, là một người bạn đời đủ tư cách.
Cuối cùng, bữa cơm kết thúc trong sự buồn tẻ như thường lệ, Phó Sâm giúp Hà Thanh Hà đặt chén bát dơ vào trong bồn, chờ ngày mai người giúp việc tới dọn dẹp.
Làm xong những chuyện này, Phó Sâm vào phòng sách tiếp tục xử lý công việc, Hà Thanh Hà trở về phòng mình, từ trong ngăn kéo lấy ra sổ tay và bút máy, viết ra bí quyết mỉm cười mà mình học được từ trong video, sau đó đánh một dấu gạch chéo ở bên phải.
Các chiến lược không hiệu quả xứng đáng bị lôi ra xử chém.
Anh ghi chú một lúc, tiện tay lật giở sổ tay để xem lại những nội dung cũ thì bất chợt có người gõ cửa phòng.
Hà Thanh Hà đứng dậy mở cửa, là Phó Sâm đang đứng ở ngoài.
Phó Sâm đã tắm xong, tóc xõa xuống trước trán, gần như chạm vào gọng kính trên sống mũi, trông trẻ trung hơn nhiều so với vẻ nghiêm túc của ban ngày, cũng thiếu đi vài phần sắc bén của thương nhân.
Nhưng đôi mắt phía sau cặp kính vẫn trông thật lạnh lùng, hắn nhìn thật sâu vào Hà Thanh Hà, ánh mắt có chút u ám khó đoán.
Phó Sâm hỏi: “Hôm nay ở chỗ em hay vẫn là đến phòng anh?”
Hà Thanh Hà chớp chớp mắt, sửng sốt một lúc, sau đó mới nhớ ra đã đến ngày phải sinh hoạt vợ chồng rồi.
Nếu hai người đã kết hôn, nhất định phải làm loại chuyện đó. Hà Thanh Hà từng vô cùng lo lắng bất an, dù sao anh không có kinh nghiệm thực chiến, chưa từng ăn thịt heo mà cũng không thấy qua heo chạy.
Bình thường Phó Sâm rất lạnh nhạt, Hà Thanh Hà không thể tưởng tượng được bộ dáng của hắn sẽ trông như thế nào khi ở trên giường. Vào ngày tổ chức lễ cưới, bọn họ đều bị khách mời chuốc say, đến tối Phó Sâm ôm Hà Thanh Hà ngã vào chiếc giường êm ái, đầu óc Hà Thanh Hà vẫn còn ngu nga ngu ngơ.
Sau đó Hà Thanh Hà ăn thịt heo, thấy heo chạy, trong ấn tượng của anh thì có vẻ là vậy.
Thu hoạch lớn nhất của Hà Thanh Hà là biết được lúc lên giường Phó Sâm sẽ tháo mắt kính ra.
Phó Sâm là người chú trọng quy tắc và trình tự, làm việc gì cũng sẽ sắp xếp thời gian biểu, bao gồm cả việc “nộp thuế lương thực”, tần suất không thể quá nhiều hoặc quá ít, mỗi tuần một lần, không ham mê sinh hoạt tình dục, vừa vặn tốt cho thân thể.
Nói là một tuần một lần, kỳ thực Phó Sâm thường xuyên phải đi công tác, không thể hoàn toàn đáp ứng tần suất đã sắp xếp, loại chuyện này sau khi quá thời hạn sẽ không bù đắp được, cho nên số lần bọn họ làm thật ra cũng không nhiều.
Hà Thanh Hà thường xuyên nghi ngờ bản thân bị lãnh cảm trong chuyện chăn gối, đã chẳng được nhiệt tình mấy hơn nữa còn luôn thấy đau.
Cũng may Phó Sâm hình như cũng không quá hăng hái, một tuần chưa bao giờ yêu cầu hơn hai lần, kiên nhẫn chịu đựng rồi cũng qua đi.
Còn một việc phiền toái khác là bọn họ ngủ riêng, mỗi lần đều phải thương lượng xem nên hành sự trong phòng Hà Thanh Hà hay phòng Phó Sâm.
Hôm nay được Phó Sâm nhắc, Hà Thanh Hà mới nhớ ra ngày đó đã đến. Tuy anh không có hứng thú nhưng sẽ không từ chối, dù sao cũng là nghĩa vụ phải làm, cho nên chỉ bình thản nói: “Về bên anh đi.”
Phòng của Phó Sâm vốn là phòng ngủ chính, khi Hà Thanh Hà còn ngủ ở bên này thì căn phòng vẫn có chút sống động, giờ anh dọn ra, nơi này lập tức trở nên quạnh quẽ.
Phòng ngủ chính của biệt thự tất nhiên vẫn được thiết kế rất tốt, nhưng nó luôn khiến Hà Thanh Hà liên tưởng đến những căn phòng trong các bộ phim khoa học viễn tưởng.
Khi robot trí tuệ nhân tạo trong phim bị hư hỏng hoặc mất điện, nó sẽ nằm im trong khoang máy móc rồi đóng nắp lại, sau một đêm được nạp điện, nó sẽ có thêm một ngày tràn đầy năng lượng.
Hai người đều đã tắm rửa, thân thể sạch sẽ, lập tức tiến vào trạng thái. Khi Hà Thanh Hà bị ấn xuống, khó tránh khỏi cứng đơ cả người, sau đó lại dần thả lỏng khi cánh môi lành lạnh bao phủ lấy mình.
Phó Sâm im lặng từ đầu đến cuối, chăm chú nhìn Hà Thanh Hà, còn anh không dám phát ra âm thanh, chỉ biết cố gắng hết sức để kìm nén tiếng rên rỉ, vì thế càng thêm gian nan.
Thật vất vả mới đi tới hồi kết, Hà Thanh Hà choáng váng mặt mày, nhắm mắt để bình ổn hơi thở của mình, khi mở mắt ra lần nữa, anh phát hiện Phó Sâm đang chăm chú nhìn mình.
Hà Thanh Hà miễn cưỡng nở một nụ cười, nói: “Em trở về phòng, anh đi ngủ sớm đi.”
Vừa nói anh vừa đứng dậy rời khỏi giường, đôi chân trần đặt trên thảm, lông cừu cọ vào lòng bàn chân ngứa ngáy, Hà Thanh Hà hít một hơi thật sâu, cúi đầu tìm dép lê của mình.
Nếu tiếp tục ở lại, anh sẽ vô tình ngủ quên, ngày mai lại không dậy nổi. Phó Sâm sợ đánh thức anh nên không dậy tập thể dục, vậy sẽ làm xáo trộn lịch trình làm việc và nghỉ ngơi của hắn.
Thời gian đầu chính là như vậy, bọn họ mắc kẹt trong một vòng luẩn quẩn không giải quyết được, cho đến khi chia phòng ngủ riêng.
Phó Sâm nhìn tấm lưng mịn màng của Hà Thanh Hà, đưa tay về phía anh, muốn giữ người lại, nhưng khi đầu ngón tay sắp chạm vào cánh tay anh, Hà Thanh Hà đã đứng lên.
Hà Thanh Hà quay lại mỉm cười với Phó Sâm: “Ngày mai gặp lại.”
Phó Sâm mím môi, không có kính mắt điều hòa, mặt mày của hắn có vẻ càng thêm khó gần, hắn lấy chiếc kính ở đầu giường đeo vào, cùng Hà Thanh Hà ra khỏi phòng ngủ, đưa anh đến trước cửa phòng, khôi phục sự bình tĩnh xa cách của mình: “Ngủ ngon.”
Hà Thanh Hà nhẹ nhàng nâng khóe môi, xoay người bước vào phòng mình.
Vận động mạnh một hồi mà không quá mệt nhọc, Hà Thanh Hà trằn trọc mãi, nằm nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Bởi vì thích thức khuya nên buổi sáng anh mới chẳng rời nổi gối chăn mềm mại, Hà Thanh Hà biết đây là tật xấu, nhưng anh không sửa được.
Anh dứt khoát ngồi dậy, dựa vào đầu giường bấm điện thoại, không ngờ lại nhận được tin nhắn từ Lưu Nhứ.
Lưu Nhứ: “Quá trời quá đất, em trai cậu chạy mất, chúng tớ còn chưa tìm được MC thay thế, vậy mà bây giờ khách mời cũng chạy luôn, chúng tớ lại mất đi một nhóm khách mời.”
Hà Thanh Hà rơi một giọt lệ thương cảm cho Lưu Nhứ: “Thật quá bi thảm, cô có muốn đi thắp một nén hương không? Tôi đi với cô, mời cô một bữa, thay em tớ nhận lỗi với cô.”
Lưu Nhứ: “Tôi bận đến thắp hương cũng không có thời gian, ăn cơm cũng không có thời gian, vội vàng chạy đông chạy tây tìm người bổ sung.”
Cô bắt đầu kể khổ với Hà Thanh Hà: “Em trai cậu bể kèo cũng không sao, dù sao đi nữa chúng tớ vẫn có thể nhận được tiền bồi thường. Nhưng hai vị khách mời đó chỉ là người bình thường, người ta đã suy đi nghĩ lại nhiều lần nhưng vẫn không muốn ghi hình, chúng tớ có thể làm gì ngoài việc từ bỏ bây giờ?”
Lúc này Hà Thanh Hà có chút tò mò: “Lần này cô phụ trách loại chương trình thực tế gì thế?”
Lưu Nhứ trả lời: “Quan sát đời sống hôn nhân của vợ chồng.”
Hết chương 2.