Học Sinh Giỏi, Mèo Nhỏ Của Cậu Lại Làm Nũng Rồi!!!
Chương 31: Tôi chợt nhận ra mình thích Giang Dịch
Học Sinh Giỏi, Mèo Nhỏ Của Cậu Lại Làm Nũng Rồi!!! thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tạ Thời Vân vừa trở về ký túc xá, nhìn thấy Kha Nhiên đang mê mải chơi game, bàn phím cơ gõ liên hồi như sắp vỡ tung, âm thanh vang khắp căn phòng.
Cậu quay đầu lại, miệng ngậm một điếu thuốc: "Về rồi à, anh Thời."
"Ừ." Tâm trạng của Tạ Thời Vân nặng nề, đặt vali xuống rồi ngồi phịch lên ghế chơi game.
Không khí tràn ngập mùi thuốc lá khiến anh nhíu mày.
"Kha Nhiên." Tạ Thời Vân hỏi, "Hút thuốc có giải tỏa được phiền muộn không?"
"Giải tỏa phiền muộn…" Kha Nhiên chững lại, quay đầu nhìn: "Sao thế tổ tông? Có chuyện gì vậy?"
"Không có gì." Tạ Thời Vân đưa tay sờ tóc, thở dài một hơi.
"Vậy sao?" Kha Nhiên dứt khoát bỏ bàn phím và chuột sang một bên, nghiêng người về phía Tạ Thời Vân: "Không phải cậu về nhà chúc thọ bà nội sao? Sao giờ buồn bã thế? Ngoài ra, sao lại đeo khẩu trang… bị cảm à?"
Tạ Thời Vân quay mặt đi.
Môi anh vẫn còn tê tê, phảng phất hương hoa quế quen thuộc của Giang Dịch.
"Kha Nhiên." Sau một lúc im lặng, Tạ Thời Vân hỏi bình tĩnh: "Cậu đã từng yêu ai chưa?"
"Hả?" Kha Nhiên giật mình, rồi nói: "Ờ… thầm thích Fanny* ba năm ấy chứ?"
*Fanny là tướng trong Mobile Legends
Tạ Thời Vân lập tức quay mặt đi, quyết định không tiếp tục cuộc trò chuyện.
"Ê ê ê!!! Tổ tông, tôi nghiêm túc mà!
Kha Nhiên lập tức giữ chặt tay vịn ghế của Tạ Thời Vân, vẻ mặt háo hức: "Mặc dù tôi chưa từng yêu thật, nhưng tôi rất giỏi! Tôi là quân sư mai mối cho Trần Tu Ninh đấy, còn là fan ruột của phim máu chó! Không ăn thịt lợn cũng thấy lợn chạy!
"Cậu cứ nói đi, để tôi giải đáp.
"…" Tạ Thời Vân nhìn khuôn mặt "không đáng tin" của cậu ta, cuối cùng vẫn không nhịn được thở dài.
"Thật ra… cũng không hẳn là có thắc mắc gì.
"Vậy thì…"
Giọng Tạ Thời Vân rất bình tĩnh, như đang nói về thời tiết: "Tôi chợt nhận ra mình thích Giang Dịch."
"…" Kha Nhiên suýt nữa cắn trúng lưỡi.
"Tổ tông ơi." Cậu ta nghi ngờ tai mình: "Giang Dịch? Cậu có mái tóc đỏ, trước là đại ca trường trung học số 3, nửa tháng trước còn chơi game với tụi mình phải không?"
"Ừ." Tạ Thời Vân cúi mắt, đôi mắt kiên định như khẳng định mình hoàn toàn nghiêm túc.
"Cậu ấy là alpha đích thực chứ? Không phải loại ngụy trang thành alpha nhưng thực ra là omega chứ?"
"Là alpha." Tạ Thời Vân trả lời rất dứt khoát.
Kha Nhiên như bị sét đánh, không ngồi thẳng nổi: "Không thể nào, Tạ Thời Vân, sao trước giờ tôi không phát hiện cậu có khẩu vị như thế chứ… Người cần chạy phải là Giang Dịch mới đúng chứ không phải cậu?!
Tạ Thời Vân ngập ngừng một chút, rồi nói: "Tôi cảm thấy… có lẽ cậu ấy cũng thích tôi."
"Đúng là đàn ông tự yêu mình." Kha Nhiên cười khẩy.
"Tôi thấy Giang Dịch là kiểu trai thẳng chính hiệu, mẫu học sinh gương mẫu, còn chơi Leona mà còn cong nổi không?!
"…" Tạ Thời Vân lại thở dài.
Kha Nhiên vốn ghét nhất thấy anh có vẻ chán nản thế này, bèn nhăn mặt an ủi: "Thôi đi, tôi đùa thôi. Thật ra nhìn cậu ấy… cũng không hẳn giống A thẳng 100%. Không thì cậu kiếm cớ hỏi thử xem sao?"
"Đúng không?"
"Hỏi thử một chút?" Tạ Thời Vân cúi mắt, "Cơ mà tôi cảm thấy… cậu ấy đang theo đuổi tôi. Tôi nghĩ nên để cậu ấy từ từ theo đuổi."
"Theo đuổi cái đầu cậu à…"
Kha Nhiên cảm thấy chắc Tạ Thời Vân bị cảm đến mê sảng rồi, chả trách sao còn đeo khẩu trang.
"Tôi thấy thế này… hai người đều là alpha, hay cứ thẳng thắn với nhau cho xong. Nếu một bên hiểu lầm thì cũng còn kịp dừng lại, đúng không?"
"Kịp dừng lại…" Tạ Thời Vân mím chặt môi.
Đâu phải anh muốn dừng, anh chỉ muốn theo đuổi cảm xúc trong lòng, muốn có một kết thúc với Giang Dịch.
"Hoặc là như này," Kha Nhiên hối hả nghiêng người tới gần, ngẩng mặt nhìn anh: "Cậu cũng chủ động theo đuổi cậu ấy thử xem? Cậu nói cảm thấy cậu ấy đang theo đuổi mình, thì cậu cũng nên có phản ứng lại chút chứ?"
"Ừm…" Lông mi Tạ Thời Vân khẽ rung.
Anh thấy lời của Kha Nhiên cũng có lý.
"Thế thì thế này đi." Kha Nhiên càng nói càng hăng: "Sáng mai cậu chủ động gọi điện cho cậu ấy."
"Ừ." Tạ Thời Vân gật đầu, dù thực ra anh vốn đã định làm vậy.
—————
Tạ Thời Vân cả đêm không ngủ.
Hễ nhắm mắt lại là hình ảnh khuôn mặt đỏ ửng, khóe mắt long lanh ngấn lệ của Giang Dịch lại hiện ra.
Làm sao ngủ nổi…
Anh nằm cứng đờ trên giường đến tám giờ sáng mà Giang Dịch vẫn chưa nhắn tin gì.
Chắc là chưa dậy…?
"Kha Nhiên." Tạ Thời Vân trở mình ngồi dậy, "Hôm nay không có tiết đúng không?"
"Đúng rồi." Từ sáng sớm Kha Nhiên đã dậy chơi game, ngậm một cây kẹo mút, tóc còn chưa khô.
"Ừ." Tạ Thời Vân nhanh chóng rửa mặt, thay một chiếc áo khoác từ trong tủ. Tủ quần áo vốn đầy ắp, nhưng giờ vì để vài bộ bên chỗ Giang Dịch nên trống ra một khoảng.
"Tôi ra ngoài chút." Tạ Thời Vân không trả lời, cứ thế bước ra khỏi phòng.
Cuối thu, buổi sáng ở Đế Đô đầy sương mù, con đường nhỏ cỏ mọc um tùm dẫn đến tòa ký túc xá số sáu mờ ảo không rõ.
Tạ Thời Vân bước vào thang máy. Bên trong có vài người vừa mua đồ ăn sáng về phòng.
Khi đến tầng mười hai, anh bước ra ngoài.
Sau đó trong thang máy mới có tiếng bàn tán râm ran: "Ê! Tạ Thời Vân không phải ở tòa ký túc xá số ba à?"
"Không rõ nữa… mà tầng mười hai hình như là khu ký túc xá cá nhân nhỉ?"
"Tôi nhớ ra rồi… hình như là một người bên khoa Mỹ thuật."
"Ờ… tôi cũng nghĩ vậy…"
"Má ơi! Đừng nói tin đồn trên diễn đàn là thật chứ?"
…
Tạ Thời Vân đứng trước cửa phòng Giang Dịch.
Khe cửa nhỏ lộ ra ánh sáng, chứng tỏ Giang Dịch đã dậy. Nhưng dậy rồi mà vẫn chưa nhắn gì cho anh.
"…" Tạ Thời Vân lưỡng lự một hồi, cuối cùng vẫn giơ tay gõ cửa.
"Cộc cộc."
"Đợi xíu…! Đang đánh răng…" Lại là tiếng dép quen thuộc. Giang Dịch còn ngậm bàn chải đánh răng, vừa mở cửa nhìn thấy Tạ Thời Vân thì suýt nữa đánh rơi bàn chải.
"Sao… sao cậu đến sớm vậy?" Giang Dịch hơi sững người, chậm rãi kéo cửa ra.
"Không chào đón à?" Tạ Thời Vân cúi mắt, "Tôi thấy cậu ngạc nhiên lắm."
"Không có…" Giang Dịch quay người vào phòng tắm, để lại một cái bóng gầy gò: "Tôi mới đặt đồ ăn sáng, tưởng người giao đồ, không ngờ là cậu."
"Ồ." Tạ Thời Vân ngồi xuống ghế sofa, ngẩng đầu nhìn gáy Giang Dịch, miếng dán tuyến thể đã được cậu ấy thay rồi.
Vết sưng tấy ở tuyến thể cũng đã xẹp xuống.
"Ăn sáng chưa?" Giang Dịch đánh răng xong, lững thững đi ra.
Ghế sofa chỉ vừa đủ một người, cậu đứng nép bên mép, trông hết sức không tự nhiên.
"Chưa." Được đáp lại, Giang Dịch nhất thời không biết nói gì tiếp.
Tạ Thời Vân vẫn nhìn cậu chằm chằm, ánh mắt không hề né tránh.
"Ờm… cái đó…" Giang Dịch ngập ngừng.
"Cậu còn nhớ chuyện tối qua không?" Tạ Thời Vân hỏi thẳng.
Trái tim Giang Dịch chấn động, lập tức ngẩng lên đối mặt với ánh nhìn của anh.