51. Chương 51: Em rất thích anh

Học Sinh Giỏi, Mèo Nhỏ Của Cậu Lại Làm Nũng Rồi!!! thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Vậy là em thích anh có đúng không?” Tạ Thời Vân hỏi.
Giang Dịch cắn môi, khóe mắt ửng đỏ, ngẫm nghĩ rất lâu rồi dứt khoát gật đầu: “Ừm… Rất, rất thích.”
Nói xong, cậu ngẩng đầu lên, lén quan sát sắc mặt Tạ Thời Vân.
Anh vẫn mỉm cười như thường ngày, dịu dàng, ấm áp. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, anh đưa tay lên, dừng lại trên mái tóc cậu: “Tai đâu rồi?”
“À, để em thả nó ra.” Giang Dịch đứng yên tại chỗ, để đôi tai dựng thẳng lên, ngoan ngoãn để Tạ Thời Vân vuốt.
Tạ Thời Vân khẽ cười, thu tay lại: “Mèo con… như thế này giống đang nịnh nọt quá rồi đấy.”
“Ò…” Giang Dịch nuốt nước bọt, tròn mắt nhìn anh: “Vậy anh có đồng ý lời tỏ tình của em không? Em đã tặng hoa cho anh rồi, Tạ Thời Vân, anh cũng nhận hoa rồi mà, Liễu Trừng bảo vậy là phải yêu nhau.”
Tạ Thời Vân cầm lấy bông hồng phấn héo rũ trên tay, trêu chọc: “Giang Dịch, anh rẻ thế cơ à? Chỉ đáng giá một đóa hoa màu hồng phấn, còn là hoa người khác cho em?”
“…” Giang Dịch tức tối định giật lại: “Không đồng ý thì trả lại cho em!”
“Tsk.” Tạ Thời Vân giữ chặt em lại: “Đã tặng anh rồi thì không có chuyện lấy lại đâu.”
“Anh không chịu đồng ý còn gì!” Giang Dịch trừng mắt oán trách, kiểu nhận hoa không nhận lời này rõ ràng là đang chơi xấu.
“Em chẳng bảo lần sau sẽ tặng anh cả bó hoa to sao?” Tạ Thời Vân khẽ nhướn mày. “Đợi em tặng một bó thì anh mới đồng ý.”
“…” Giang Dịch đỏ bừng cả mặt, vội vàng kéo tay anh: “Giờ em đi mua luôn cho anh! Em thấy bên kia đường có tiệm hoa!”
“Vội gì thế? Sợ anh chạy trốn chắc?” Tạ Thời Vân thuận tay nhấc em lên đè xuống sofa.
Giang Dịch bị anh khống chế cả hai tay, chỉ có thể trừng mắt nhìn anh.
“Muốn về nhà anh ăn Tết không, hửm?” Tạ Thời Vân hỏi.
Giang Dịch thở hổn hển vài cái, miệng vẫn cứng nhưng cuối cùng cũng bật ra một tiếng “ừm”.
“Vậy lát nữa thu dọn đồ, anh đưa em về?”
“Lát nữa à?” Giang Dịch dừng động tác.
Thấy em cuối cùng cũng không vùng vằng nữa, Tạ Thời Vân mới thả tay ra, ngồi dậy chỉnh lại áo quần bị em làm rối tung.
“Nếu không kịp thì mai về sớm cũng được.”
“Chắc là kịp, em cũng không có nhiều đồ.” Giang Dịch đáp.
Không phải em khiêm tốn, mà đúng là hành lý của em rất ít.
Vài bộ quần áo, bàn phím với chuột, còn lại là vài món Tạ Thời Vân không tưởng tượng nổi cũng được nhét vào vali.
May là gần đây Tạ Thời Vân đã mua cho em kha khá đồ dùng sinh hoạt, nên giờ đi đâu cũng tiện.
Giang Dịch vừa chống tay định ngồi dậy, thì lại bị Tạ Thời Vân ấn ngược trở lại.
“Ưm…?”
Em bị đè xuống gối sofa, tóc xõa rơi vào kẽ nệm.
Ngón tay Tạ Thời Vân len lỏi vào tóc em, anh cúi người, khoảng cách giữa hai người gần như chạm môi.
Giang Dịch nhìn hàng mi dày của anh cụp xuống, chóp mũi gần sát nhau, hơi thở hai người quẩn quanh, khiến hơi thở cũng vô thức nhanh hơn.
“…”
Giang Dịch vừa định quay mặt đi, đã bị anh giữ cằm.
“Làm… làm gì thế…” Giang Dịch nhíu mày, hơi phản kháng, “Chúng ta còn chưa xác nhận quan hệ, anh không được đến gần thế…”
“Thế à? Trước giờ cũng ở gần thế này mà.” Tạ Thời Vân mặt dày đáp.
“Trước đây… trước đây cũng không được như vậy.”
“Ồ.”
Tạ Thời Vân ngoài miệng đáp vậy, nhưng tay vẫn chẳng có ý định rời đi, hành động còn thong thả hơn.
Dù đã ngủ chung gần nửa tháng, Giang Dịch vẫn chưa quen nổi kiểu thân mật gần gũi này.
Chỉ dám nhìn anh vài giây, rồi em luống cuống dịch người ra xa, như muốn tránh né.
“Thả em ra.”
Tạ Thời Vân rũ mắt, nói ngắn gọn: “Tai.”
“Cho anh sờ tai rồi thì anh sẽ thả em ra?” Giang Dịch nghi ngờ.
“Có thể.”
“Ò…”
Giang Dịch cụp mắt, chậm rãi để tai mèo hiện ra.
Dạo này lúc tắm, em còn cẩn thận bôi cả dầu dưỡng lên tai, nên lông tai mượt mà óng ánh, nhìn là biết được chăm sóc rất kỹ.
Em lim dim mắt, chờ Tạ Thời Vân có hành động tiếp theo.
“Giang Dịch.” Anh chưa chạm vào tai em ngay.
Em mở mắt nhìn anh.
Tạ Thời Vân chống tay dưới cằm, khẽ cong môi: “Có chuyện muốn hỏi em từ lâu rồi.”
“Hử? Chuyện gì vậy?”
“Cái game yêu đương ấy, em chơi đến đâu rồi?” Tạ Thời Vân hỏi.
“…” Giang Dịch đỏ bừng cả mặt, lập tức né ánh mắt trêu chọc của anh: “Anh có thể đừng hỏi mấy câu phá hỏng bầu không khí thế này được không…”
“Thế à?” Tạ Thời Vân chẳng mảy may để tâm, “Anh thấy hợp không khí lắm mà.”
“Ảo giác của anh thôi.”
Tạ Thời Vân vuốt ve tai em, ngón tay cái mơn trơn phần thịt mềm bên trong.
Giang Dịch nhột quá, cứ né người liên tục, cuối cùng ôm lấy tay anh cầu xin: “Em nói, em nói! Đừng cù tai em nữa…”
“Hử?” Tạ Thời Vân nhìn em.
“Thật ra dạo này em không chơi nhiều…” Giang Dịch thở dài nhận thua, “Anh cũng thấy rồi đó, em đúng là không có thiên phú ở mảng này, chơi mãi mới lên được mức thân mật là bao mươi, gà quá…”
“Không sao đâu.” Tạ Thời Vân khẽ hôn lên chóp tai em, giọng trầm thấp mang theo ý cười. “Mức độ thân mật của em trong lòng anh đã đạt điểm tối đa rồi.”
Giang Dịch lập tức đỏ bừng cả mặt, như quả cà chua chín mọng: “Không được hôn tai em…!!!”
“Anh hôn rồi đấy.” Tạ Thời Vân mặt không biến sắc trả lời.
“……”
Trong lòng Giang Dịch đã âm thầm chửi anh là tên lưu manh không biết bao nhiêu lần, nhưng ngoài mặt vẫn ngoan ngoãn im lặng.
Đúng là kiểu giả vờ ngoan đã khắc sâu vào DNA.
“Thả em ra.” Giang Dịch nghiêm túc đòi lại công bằng, “Lúc nãy anh nói sờ tai xong sẽ thả, bây giờ lại còn hôn em một cái nữa.”
“Vậy à?” Tạ Thời Vân nhướng mí mắt, nhẹ nhàng đáp, “Anh nói là ‘có thể’ thả, đâu có hứa chắc chắn là sẽ thả.”
“Tạ Thời Vân!”
Giang Dịch trợn mắt, trông như sắp bị ức hiếp đến bật khóc.
“Anh trước giờ… trước giờ còn chưa nói thích em mà đã hôn rồi, lại còn gạt em là quên chìa khóa ở nhà, rõ ràng hôm qua em thấy nó nằm ngay trên kệ sách trong phòng anh!! Vậy mà giờ anh còn không chịu chấp nhận lời tỏ tình của em… Anh đúng là… đúng là bắt nạt người ta!”
“Ra là vậy.” Tạ Thời Vân chẳng có chút áy náy nào, bình tĩnh vén tóc mái trước trán Giang Dịch, ngữ khí dịu dàng vô sỉ: “Vậy thì để anh bù lại một chút.”
“Anh rất thích em, mèo con.”
“……”
Cơn giận của Giang Dịch gần như tan biến phân nửa, nhưng lòng tự trọng lại không cho phép em dễ dàng chấp nhận, liền hất tay anh ra: “Ai… ai cần anh đền bù! Không nhận!”
“Hiện giờ anh hôn em, em có nhận không?” Tạ Thời Vân nghiêng đầu hỏi.
Giang Dịch khựng lại.
Em sững người, quên cả việc mình vừa mới giận.
“Chúng ta… không phải chưa chính thức bên nhau sao? Hôn… hôn như thế có được không?”
“Ngốc.”
Tạ Thời Vân chỉ thốt ra một từ.
Ngay sau đó, anh vòng tay ra sau đầu Giang Dịch, nhẹ nhàng giữ lấy gáy em, rồi cúi người… hôn xuống.