Học Sinh Giỏi, Mèo Nhỏ Của Cậu Lại Làm Nũng Rồi!!!
Chương 9: Tôi Thương Tai Mèo Đen
Học Sinh Giỏi, Mèo Nhỏ Của Cậu Lại Làm Nũng Rồi!!! thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mấy ngày sau, lịch học của Giang Dịch khá lỏng lẻo, tuy không nhiều giờ học nhưng cũng không có nhiều thời gian cho hoạt động giải trí.
Sau những ngày vất vả, cuối cùng cũng đến thứ Sáu, bước vào kỳ nghỉ cuối tuần.
Giang Dịch cầm bát cơm và ly trà sữa, quẹt thẻ rồi bước vào thang máy.
Bỗng nhiên, một thông báo từ nhóm Wechat vang lên—đó là Tạ Thời Vân đã thêm cậu vào nhóm.
“Đế đô 3F+1…?”
Tên nhóm gì thế này?
Trong lúc Giang Dịch còn đang thắc mắc, Kha Nhiên đã gửi liên tục bảy tám tin nhắn, đủ để thấy sự nhiệt tình của hắn.
Kha Nhiên: Hoan nghênh đùi vàng gia nhập nhóm Đế đô 3F của chúng ta!
Kha Nhiên: [Hoa hồng] [Hoa hồng]
Kha Nhiên: Đại ca đại ca, hoan nghênh anh, chờ gió chờ mưa chờ anh! Sự quan tâm của tôi đúng là không uổng công, người chủ trì sẽ mang anh đi xem kịch!
Giang Dịch: “…”
Trong đoạn chat xuất hiện một biểu tượng khác—hình đại diện của Trần Tu Ninh, một chú mèo Ragdoll, thoạt nhìn như một người già.
Kha Nhiên: Trần Tu Ninh, mày gửi dấu chấm hỏi là ý gì? Nếu mày có ý kiến thì mày rời nhóm đi, từ lâu tao đã thấy nhan sắc của mày không xứng với cái nhóm này rồi.
Trần Tu Ninh: .
Trần Tu Ninh: Tao chỉ muốn hỏi đây là ai?
Nửa phút sau, không một ai trong nhóm lên tiếng.
Giang Dịch cảm thấy bồn chồn, cắn móng tay, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.
Làm sao để tự giới thiệu bản thân đây…? Sẽ không bị lúng túng chứ?
Nếu tự mình giới thiệu mà không ai biết mình, chẳng phải sẽ rất mất mặt sao?
Tạ Thời Vân: @yi
“?”
Tim Giang Dịch như ngừng đập một nhịp.
Hai giây sau.
Giang Dịch: Tôi là Giang Dịch… Xin chào, rất vui được gặp mọi người.
Giang Dịch: [Yêu thích] [Yêu thích]
Cứ như một cửa hàng bán mặt nạ và kính áp tròng đang quảng cáo.
Trần Tu Ninh: Rất vui được gặp cậu, tên cậu như sấm bên tai, haha.
Trần Tu Ninh: [Vỗ tay] [Vỗ tay] [Vỗ tay]
Kha Nhiên: [Mạnh mẽ] [Mạnh mẽ] [Mạnh mẽ]
Trần Tu Ninh: [Bom] [Bom]
Tạ Thời Vân: Bình thường lại đi.
Tạ Thời Vân: Đừng dọa đến người ta.
Giang Dịch thở dài, quả thật có hơi dọa người.
Kha Nhiên: Hay là cậu kéo thêm người bạn lần trước chơi game cùng chúng ta vào đi? Vừa lúc góp đủ năm người.
Là Liễu Trừng à…
Giang Dịch cau mày.
Liễu Trừng không biết giữ mồm giữ miệng, lỡ như thêm cậu ta vào thì không biết sẽ gây ra chuyện gì nữa.
Hai bóng đèn ở hành lang bị hỏng, Giang Dịch lấy đèn pin đi đến cửa phòng, quét vân tay mở khóa.
Ký túc xá đại học A là bốn người một phòng hoặc hai người một phòng, nhưng Giang Dịch không quen sống chung với người khác, nên cậu thuê trọ ở một mình.
Phòng trọ diện tích tương đương phòng bốn người, khuyết điểm là ở tầng cao, mạng yếu, hay bị cúp điện.
Trong phòng chỉ có một cái bàn đọc sách và bàn nhỏ đầu giường, tất cả đều bằng gỗ màu trắng.
Trên bàn có nhiều loại thuốc với nhãn mác khác nhau, còn có vài loại thuốc ức chế đặc biệt.
Giang Dịch bỏ đồ xuống, cởi áo khoác thay đồ mặc ở nhà, mới phát hiện Tạ Thời Vân gửi cho cậu mấy tin nhắn riêng.
Tạ Thời Vân: Nếu không muốn thì cứ mặc kệ Kha Nhiên.
Tạ Thời Vân: Lát nữa cậu ta cũng sẽ quên.
Giang Dịch mím môi dưới.
Tuy không muốn, nhưng không phải lúc nào nói không muốn là được…
– Tôi sẵn lòng mà.
– Chẳng qua là phải đợi tôi kết bạn lại với cậu ta, cần một chút thời gian.
Tạ Thời Vân: Cậu ta chọc cậu giận à?
Giang Dịch cắn môi dưới, đôi mắt màu hổ phách trong sáng dịu dàng rung động nhẹ, hai tay cầm điện thoại nằm trên gối, ánh sáng điện thoại chiếu sáng nửa khuôn mặt cậu.
– Ừm.
– Tối hôm qua cậu ta chọc tôi.
Hình như Tạ Thời Vân đang bận, không kịp trả lời.
Trên giường, Giang Dịch lăn qua lăn lại thay đổi tư thế, nhưng vẫn không thấy tin nhắn của Tạ Thời Vân.
Cậu nằm ngửa, nhìn cái đèn treo màu vàng ấm áp trên trần nhà.
Nếu là người khác khiến cậu chờ đợi như vậy, cậu sẽ không nói hai lời và trực tiếp cho vào danh sách đen, tuyệt đối không dung túng lần nào nữa.
Nhưng nếu người đó là Tạ Thời Vân…
Sao lại là anh ấy?
Giang Dịch lật người, vùi mặt vào gối.
Không biết từ lúc nào, lỗ tai màu đen đã thò ra từ trong mái tóc, thỉnh thoảng rung rung, chùm lông đen ở lỗ tai lơ lửng trong không trung, làm rối tung mái tóc đỏ.
Nó cho thấy chủ nhân của đôi tai đang rất phiền não.
“Tinh tinh.”
Lỗ tai chợt ngừng lại.
Giang Dịch lập tức cầm lấy điện thoại di động.
Lần này Tạ Thời Vân gửi tới một tin nhắn thoại bảy giây.
Giang Dịch nuốt nước miếng, để sát tai mở nghe.
Đầu bên kia có tiếng gió, như thể đang ở sân thượng hoặc ban công hành lang.
Giọng nói Tạ Thời Vân ấm áp, có chút thở dốc, hòa làm một với màn đêm.
Anh nhẹ nhàng cười hai tiếng, mới trêu ghẹo nói: “Đúng thật, có lẽ cậu rất dễ bị chọc giận nha.”
“!”
Giang Dịch vội vàng ném điện thoại lên nệm, cả khuôn mặt đỏ bừng.
Xong rồi xong rồi…
Tại sao mặt cậu vừa nóng, tim cũng đập nhanh vậy chứ?
Mặc dù đây không phải lần đầu nghe Tạ Thời Vân nói mấy lời như vậy, nhưng Giang Dịch vẫn không thể chống đỡ nổi sức hút của anh.
Đắm chìm trong cảm giác lâng lâng khoảng mấy giây, đột nhiên có vài thông báo phá vỡ tình cảnh.
Lông mày Giang Dịch nhíu lại, vừa mở điện thoại nhìn một cái, quả nhiên là tên Liễu Trừng phá vỡ cảnh đẹp.
Liễu Trừng: Ông nội ơi, hết giận chưa?
Liễu Trừng: Hết giận rồi thì đồng ý thêm bạn đi.
Giang Dịch đấu tranh một chút, cuối cùng mới xóa hắn khỏi danh sách đen.
Liễu Trừng: Bảo bối Dịch, tính tình của mày càng ngày càng lớn.
Liễu Trừng: Bây giờ mà nói một câu mày không hài lòng là hủy kết bạn.
Liễu Trừng: Mày là đại tiểu thư à?
– ?
Chỉ vừa thấy dấu chấm hỏi, Liễu Trừng bị cảm giác áp bức sợ tới nổi phải rụt về.
Liễu Trừng: Đùa thôi, đại thiếu gia của tôi.
Liễu Trừng: Nói với mày chuyện này, Hạ Tuấn Văn trở về thủ đô rồi, gần đây mày cẩn thận một chút.
Tầm mắt Giang Dịch dừng trên dòng chữ, biểu tình không có gì biến hóa, đầu ngón tay nhẹ gõ vài chữ trên màn hình.
– Tao không sợ hắn ta.
Liễu Trừng: Ông nội ơi, tao biết là mày không sợ.
Liễu Trừng: Nhưng hắn ta thích chơi mấy trò bẩn, mày không phải là không biết, cẩn thận một chút vẫn hơn, đặc biệt là hiện tại tao cũng không ở cạnh mày.
– Tao biết.
Liễu Trừng: Còn chuyện lỗ tai của mày, tối hôm qua ba của mày nhắn cho tao, bảo mày đến bệnh viện kiểm tra lại.
Liễu Trừng: Đã hơn hai tháng rồi, mày chưa đến bệnh viện một lần nào sao? Đại thiếu gia.
Liễu Trừng: Tao biết mày với hắn ta không hợp nhau, nhưng vấn đề thân thể cũng không thể đùa được.
Liễu Trừng: Nghe không đấy?
Liễu Trừng: Giang Dịch, mày đừng có giả chết.
Giang Dịch không trả lời, động tác ngừng lại, vén chăn rụt cả người vào trong.
“Ting tinh.”
“Tinh ting.”
Thông báo điện thoại liên tục vang lên bảy tám lần.
Giang Dịch híp mắt, vẻ mặt không vui đưa tay cầm lấy điện thoại di động, không ngờ rằng không phải tin nhắn của Liễu Trừng, mà là tin nhắn từ nhóm trò chuyện.
Hai người Kha Nhiên và Trần Tu Ninh trò chuyện khí thế ngất trời.
Trần Tu Ninh: Ngày hôm đó sao anh Thời mới uống được nửa đã đi rồi?
Kha Nhiên: Không phải nhà nó có việc à? Mặc kệ đi.
Kha Nhiên: Hôm trước cậu ta còn nói thích lỗ tai mèo màu đen, mày có biết mèo nào có tai màu đen không?
Trần Tu Ninh: Có nhiều lắm.
Trần Tu Ninh: Mèo Xiêm, Maine Coon, một số giống mèo Ragdoll, còn có mèo mướp nữa.
Kha Nhiên: Tao bầu một phiếu cho mèo Ragdoll.
Kha Nhiên: Cực kỳ dễ thương!! Maine Coon thì thôi… Bộ dạng có hơi hung dữ.
Giang Dịch nhíu nhíu lông mày, nửa khuôn mặt vùi vào gối, đôi mắt oán hận nhìn chằm chằm vào màn hình, cứ như muốn phóng ra tia sáng.
Khuôn mặt mèo Ragdoll giống cái bánh bao, thân hình mập mạp như cái thùng xăng, nhất định là một con mèo trà xanh, có chỗ nào đáng yêu đâu?!
Maine Coon… Maine… Rõ ràng cũng rất được mà.
Chỉ là…
Đôi tai của Giang Dịch lại lộ ra, toàn bộ hơi thở tỏa ra nóng hổi, những sợi lông trên đỉnh không ngừng đung đưa lặp đi lặp lại, gò má cũng đỏ bừng.
Thích lỗ tai của mèo đen, ngược lại cũng là chuyện tốt.
Cậu tình cờ cũng có.