Chương 15: Dung Tỉnh thích sạch sẽ

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền

Chương 15: Dung Tỉnh thích sạch sẽ

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dung Tỉnh không thể nào ngờ được An Miên lại để ý đến cuộc trò chuyện giữa anh và cha mình đến thế, còn hỏi anh với giọng điệu thấp thỏm, lo âu đến vậy.
Điều này hoàn toàn không phù hợp với hình tượng thần thánh cao ngạo mà cậu ấy vẫn thể hiện thường ngày, nhưng lại vô cùng hợp với nhóc con hay bám người trước mắt một cách kỳ lạ.
An Miên đợi mãi không thấy Dung Tỉnh trả lời, trong lòng càng lúc càng thấp thỏm. Lần nữa ngẩng đầu lên, cậu lại thấy Dung Tỉnh cười còn vui vẻ hơn lúc nãy.
“Sao cậu lại còn cười nữa?” An Miên bé nhỏ tức giận hỏi.
Dung Tỉnh cười cười, dùng đầu ngón tay chọc chọc cậu, khiến cậu lộn nhào trên đất một vòng.
An Miên tức giận, thực sự rất tức giận. Cậu giận đến mức đá một cái thật mạnh vào ngón tay Dung Tỉnh nhưng lực quá nhẹ, thậm chí còn chẳng bằng gãi ngứa.
May mà Dung Tỉnh cũng không nhàm chán đến mức đó, chọc chán rồi thì buông cậu ra.
An Miên bò dậy khỏi đất, đang định nghiêm túc kể tội thì thấy Dung Tỉnh mỉm cười thở dài, cuối cùng cũng trả lời câu hỏi trước đó.
“Không phải tôi đã nói ngay từ đầu rồi sao? Tôi cứu cậu là bởi tôi không muốn sau này vĩnh viễn không có cơ hội vượt qua cậu.” Lúc Dung Tỉnh nói lời này, vẻ mặt không khỏi lộ chút bất đắc dĩ, “Mà nguyên nhân này không thể thuyết phục được người đàn ông đó. Để thuyết phục ông ta, tôi chỉ đành thuận theo ý ông ta thôi.”
Nói cách khác, họ thực sự chỉ được coi là “địch thủ” mà thôi.
An Miên ngẩng đầu nhìn anh, cảm thấy cảm xúc sâu trong lòng có phần kỳ lạ. Rõ ràng mới đầu cậu cũng cảm thấy buồn vì hai chữ “địch thủ” này, nhưng so với “đầu tư” thì lý do “địch thủ” này thực sự khiến cậu vui vẻ hơn nhiều.
Cậu quay người lại, hơi xoắn vạt áo của mình, không nhịn được hỏi: “Ba cậu, rốt cuộc là sao vậy? Dì Chu kia rốt cuộc là…”
Khóe môi Dung Tỉnh giật giật.
Câu hỏi này quá đường đột, ai biết ý tứ một chút cũng sẽ không hỏi câu này, đây về cơ bản là buộc người ta phải công khai chuyện riêng tư của gia đình. Nhưng kỹ năng nhìn sắc mặt đoán ý này hiển nhiên là không hề tồn tại ở An Miên.
Điều đáng nói hơn là Dung Tỉnh lại không vì chuyện này mà tỏ ra không vui.
An Miên hỏi chuyện riêng của anh một cách thẳng thắn như vậy, điều này thực sự khiến anh có phần vui vẻ. Dung Tỉnh cảm thấy tâm trạng lúc này đơn giản là không thể giải thích nổi.
“Dì Chu…” Dung Tỉnh ngồi trên bậc thềm, yên lặng nhìn bầu trời tối đen trên đầu, “Chẳng lẽ cậu không biết bà ấy sao? Cái tên Chu Úy Lan này, hẳn là cậu đã từng nghe qua chứ?”
Chu Úy Lan? An Miên nghĩ một lát, nhất thời toàn thân run rẩy.
Quả thực là cậu đã từng nghe qua cái tên này. Khoảng ba mươi năm trước, Chu Úy Lan là một ca sĩ nổi tiếng. Tính đến thời điểm hiện tại, đã hơn mười năm bà không xuất hiện trên TV nên nhiều bạn trẻ không nhận ra, nhưng một số ca khúc của bà thỉnh thoảng vẫn được lưu truyền.
“Dì Chu vừa nãy,” An Miên không chắc chắn xác nhận lại, “Chính, chính là bà ấy sao?”
“Là bà ấy.” Dung Tỉnh gật đầu, “Bà ấy đã ở cạnh cha tôi hơn ba mươi năm nhưng chưa từng kết hôn. Khi đó địa vị của người trong giới giải trí không cao, nhà cha tôi rất coi thường bà ấy…”
Hơn ba mươi năm, rõ ràng đây là chuyện rất lâu trước khi Dung Tỉnh ra đời.
Sau đó sao mà cha Dung Tỉnh lại đến với mẹ anh? Sao lại có Dung Tỉnh? Hiển nhiên quá khó cho Dung Tỉnh khi phải nhớ lại những chuyện này, không thể nào nói thành lời.
Nói tóm lại, rõ ràng mặc dù bên ngoài Vinh Chấn Đức và mẹ của Dung Tỉnh vẫn rất tình cảm, cùng nhau xuất hiện tại nhiều sự kiện khác nhau nhưng thậm chí hai người còn chẳng sống chung nhà. Trong mắt Vinh Chấn Đức, chỉ có Chu Úy Lan và một đôi con trai con gái do bà ấy sinh ra mới là một gia đình thực sự.
An Miên lặng lẽ bước đến bên cạnh đầu gối Dung Tỉnh, dùng hai tay túm lấy quần áo Dung Tỉnh, muốn an ủi anh nhưng lại không biết phải làm sao. Cậu cảm thấy hơi hối hận vì đã hỏi những chuyện này.
Dung Tỉnh lại vươn tay xoa cậu.
Lần này An Miên không tránh nữa, cậu nhắm mắt, mím chặt môi, để anh xoa đến khi nào chán thì thôi.
“Trông cậu như thế này…” Dung Tỉnh dở khóc dở cười, không nhịn được mà cảm thán, “Thực sự dễ khiến người ta muốn bắt nạt mà.”
An Miên run rẩy cả người, chợt mở to mắt, hơi hoảng hốt nhìn anh, không thể tin được, “Chẳng lẽ không phải cậu vẫn luôn bắt nạt tớ à?”
Dung Tỉnh không khỏi bật cười: “Sao có thể chứ. Nhóc con bé xíu như vậy, tôi nào dám xuống tay bắt nạt cậu.”
An Miên lại xoắn vạt áo của mình, cảm thấy càng sợ hơn. Dung Tỉnh như vậy, hễ động một chút là xoa xoa, chọc chọc người cậu, tưới nước rồi lại tưới nước, vậy mà còn chưa phải là bắt nạt cậu ấy à? Vậy nếu Dung Tỉnh xuống tay thật, sẽ đến mức nào…
Dung Tỉnh dùng ngón tay khẽ xoa đầu An Miên.
An Miên hoàn hồn khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn, nỗi sợ hãi trong mắt vẫn chưa kịp biến mất.
“Nhắc mới nhớ thì cả người cậu khô rồi à?” Dung Tỉnh hỏi cậu: “Vừa nãy cậu bị tạt cho ướt sũng như vậy, chỉ dùng bông gòn lau một chút vậy mà đã khô rồi?”
Nghe vậy, An Miên không khỏi sờ sờ quần áo trên người mình, sau đó gật đầu.
“Cái này không khoa học.” Dung Tỉnh khẽ cau mày, trầm ngâm nói, “Lần trước cũng khô nhanh như vậy… Rõ ràng mỗi lần tôi tắm cho Hạt Nhỏ xong đều phải dùng máy sấy tóc sấy cho nó.”
An Miên tưởng tượng mình phải bị máy sấy tóc sấy mà rùng mình, “Chắc, chắc là do tình huống của tớ hiện tại khá đặc biệt, cũng không giống cơ thể của người thường. Sau khi dùng bông gòn lau khô, lượng nước còn dư lại hẳn là bị chính tớ hấp thụ. Dẫu sao thì ngay từ đầu tớ hấp thụ nước giống thực vật hơn mà.”
Khi cậu nói mình càng giống với thực vật hơn, An Miên không khỏi liếc nhìn Dung Tỉnh lần nữa, lo sợ Dung Tỉnh sẽ coi cậu là quái vật.
Nhưng rõ ràng là cậu nghĩ nhiều rồi. Nếu Dung Tỉnh đã có thể chấp nhận việc cậu bất chợt biến thành dáng vẻ này, thì sao lại phải lay động khi cậu giống thực vật chứ? Trong đầu Dung Tỉnh không hề để tâm đến vấn đề đó, mà là nghiêm túc hoài nghi hỏi: “Cứ coi như là da cậu hút nước, vậy còn quần áo của cậu thì sao?”
An Miên nuốt nước miếng, căng thẳng vò vạt áo của mình, “Đây không phải quần áo lúc đầu của tớ. Ý tớ là dù đúng là tớ mặc bộ này khi gặp tai nạn nhưng đây không phải bộ quần áo ban đầu của tớ.”
Mới đầu Dung Tỉnh còn ngạc nhiên, sau đó nhanh chóng nhận ra, ảo não vì lúc trước mình đã không để ý. An Miên bất chợt xuất hiện, bộ quần áo ban đầu của cậu vẫn đang mặc trên cơ thể đang nằm trong bệnh viện kia.
Vậy quần áo hiện tại của An Miên là sao?
Nó có cùng loại vải với bộ ban đầu không? Hay nó thực sự là một cái gì đó giống với thực vật?
Dung Tỉnh không khỏi lấy ra một cái kính lúp, quan sát tỉ mỉ.
An Miên lùi về sau hai bước, kính lúp dí sát người khiến cậu hơi ngại.
Nhưng Dung Tỉnh nhìn hồi lâu cũng không nhận ra chất vải của bộ quần áo này là gì, đôi lông mày càng nhíu chặt, “Cái khối nhô ra trên lưng cậu là cái gì thế?”
An Miên vỗ vỗ lưng mình, là bụi đất vừa dính lên người.
“Trong ống quần cậu là gì thế?”
…Là đất bị dính vào tối qua. Dính vào sâu quá nên tưới nước mấy lần cũng không rửa trôi đi được.
Dung Tỉnh đặt kính lúp xuống, khó hiểu hỏi: “Bao lâu rồi cậu chưa tắm thế?”
An Miên chớp đôi mắt to tròn của mình, vẻ mặt vô tội – tớ chưa tắm bao lâu rồi cậu không biết sao? Đương nhiên là từ sau khi đến nhà cậu tớ chưa tắm rồi.
Tính một chút thì mới chỉ hai ngày mà thôi.
Nhưng vẻ mặt Dung Tỉnh lại đau khổ vô cùng, tựa như bản thân quên mất chuyện gì đó quan trọng lắm, như thể trời sắp sập đến nơi, “Tắm, tắm ngay lập tức, không tắm thì đừng nghĩ đến chuyện lại chui vào túi áo tôi nữa.”
“Không cần phải vậy chứ, sao tớ tắm bây giờ được…”
“Ngay cả Hạt Nhỏ cũng phải tắm,” Dung Tỉnh nói với giọng điệu không thể thương lượng, “Chẳng lẽ cậu lại không muốn tắm?”
An Miên dùng sự thật trấn an anh rằng: “Nhưng bây giờ tớ là thực vật. Cậu tưới nước cho cây cối không phải giống như đang tắm đấy à?”
Xét về lý thì đúng là như vậy thật, tâm trạng Dung Tỉnh cũng bình tĩnh hơn chút.
Anh lại dùng kính lúp, một lần nữa quan sát An Miên một cách tỉ mỉ. Sau khi nhìn kỹ lại thì quả thực An Miên rất sạch sẽ, nhưng chỉ có quần áo là hơi bẩn.
Một lát sau, Dung Tỉnh lại nghiêm túc hỏi một câu, “Cậu đã thay quần áo chưa?”
An Miên dùng hai tay nhỏ xinh ôm lấy bản thân, sợ hãi lắc đầu. Cậu cảm thấy ánh mắt Dung Tỉnh lúc này như xuyên qua người, khiến da đầu cậu tê dại.
“Cậu định thay quần áo à?” Dung Tỉnh hỏi càng nghiêm túc.
Không, đây không phải vấn đề có định thay hay không. An Miên nuốt nước miếng, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, “Sao mà thay?”
Dung Tỉnh im lặng.
Đây thực sự là một vấn đề nan giải.
Anh nên tìm quần áo hợp với một người nhỏ xíu chỉ hai centimet ở đâu bây giờ? Liệu anh có thể phát huy kỹ năng làm đồ thủ công không…