Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền
Chương 2: Phòng ngủ khổng lồ
Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thật sự là tiêu rồi. Khi ý thức An Miên dần tỉnh táo trở lại sau cơn hỗn loạn, cậu chỉ cảm thấy một khoảng mịt mờ.
Nhưng cơn đau dai dẳng trong ký ức nhanh chóng ùa về. An Miên kinh hãi đến mức cả người giật bắn, cơ thể run rẩy, hơi thở cũng trở nên hỗn loạn.
Chuyện gì đã xảy ra vậy? Cậu… không chết sao?
Nhịp thở dần ổn định trở lại, cơn đau trong ảo giác cũng tan biến, An Miên phát hiện bản thân thậm chí không hề bị thương. Trong giây phút đó, cậu thậm chí đã nghĩ rằng vụ tai nạn trước đây chẳng qua chỉ là một cơn ác mộng, còn cậu thì như vừa tỉnh dậy khỏi giấc mộng đáng sợ đó. Nhưng vừa ngẩng đầu lên, cậu chợt nhận ra mình đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ.
Trời đã sáng, trên đỉnh đầu cậu là một vật thể hình vuông rất lớn chặn ánh sáng, tạo nên một lớp bóng đổ phía trước. Phía sau lớp bóng đó là một bệ gỗ rộng lớn, bằng phẳng, có vẻ như đã được đánh sáp nên trông cực kỳ bóng loáng.
An Miên nơm nớp lo sợ bước ra, định thử đi về phía lớp bóng đổ kia.
Bục gỗ dưới chân có vân gỗ hình vòng tròn, những vòng tròn đó đều rất dày, khoảng cách giữa chúng lớn hơn bước chân của cậu khá nhiều.
Trong lúc di chuyển, An Miên cảm thấy cơ thể mình cũng hơi khác thường, có gì đó hơi nặng trên đầu, cứ khẽ quét qua quét lại.
An Miên giơ tay sờ lên đầu mình.
Cậu sờ được một thứ khá kỳ lạ, cảm giác như lá cây. Cậu định lấy thứ này xuống nhưng dường như nó dính chặt vào đầu, dứt cũng không nhúc nhích chút nào, cùng lắm chỉ có thể ngước mắt lên để nhìn đường viền bên ngoài một chút. Đường viền màu xanh lục, thực sự rất giống lá cây.
Sau đó cậu thử véo mạnh thứ này.
Ôi… đau!
Cơn đau không truyền tới từ bên ngoài mà trực tiếp truyền ra từ sâu trong linh hồn, lần này An Miên thực sự có chút sợ hãi.
Chuyện này là sao? Rốt cuộc thì trên đầu cậu mọc ra cái gì vậy?
An Miên giơ cả hai tay lên đầu sờ lại. Lá cây, thực sự là lá cây, có hai cái lá, mỗi bên to chừng một bàn tay cậu, ở giữa là một cái cuống, mà cái cuống này nhô ra từ đầu cậu, mọc thẳng từ trong đầu cậu ra.
Nhưng chưa kịp để nội tâm cậu nổi sóng gió, lúc này cậu đã đi ra khỏi chỗ bóng đổ, toàn thân được đắm chìm trong ánh sáng. Lúc này cậu thấy được mép của bục gỗ dưới chân, và nhìn thấy càng nhiều thứ khiến người ta khiếp sợ hơn.
Ngoài rìa là một gờ cao, bên dưới gờ cao đó là sàn gỗ sạch sẽ, trên mặt sàn còn được trải một lớp thảm lông xù.
Phía xa xa là tủ quần áo, giường, giá sách, ghế sô pha, TV… tất cả đều là đồ dùng thường thấy trong một phòng ngủ.
Đúng vậy, đây là một căn phòng ngủ. Mặc dù không phải là phòng của An Miên nhưng đây chính xác là một căn phòng ngủ. Chẳng qua là căn phòng ngủ này mọi thứ đều to lớn một cách bất thường, tựa như bỗng dưng xuyên qua đất nước của những người khổng lồ vậy.
Bục gỗ dưới chân hóa ra là mặt bàn học, mà thứ vật cản sáng phía trên đầu thực chất là một quyển sách bìa cứng không được chủ nhân xếp gọn gàng.
Nhịp thở của An Miên càng lúc càng gấp gáp, theo phản xạ đặt tay lên lồng ngực, muốn ổn định lại nhịp tim của mình. Nhưng cậu lại phát hiện, đến tận giây phút này cậu mới kinh hoàng nhận ra bản thân không có nhịp tim.
“Không có cái gọi là đất nước của người khổng lồ, căn phòng này chẳng có gì bất thường cả.” An Miên tự nỉ non với chính mình, giọng nói khô khốc khàn khàn, “Thứ không bình thường… là mình sao?”
Cậu lắc đầu, theo bản năng lùi về phía sau, mờ mịt, hoảng loạn, muốn trốn tránh.
Mãi một lúc sau, chân An Miên chợt va phải cái gì đó, ngăn cậu tiếp tục lùi về sau.
Bỗng dưng cậu bật cười.
Vụ tai nạn giao thông lúc trước không phải ác mộng, đúng là cậu đã bị xe tông, tim cậu ngừng đập. Nếu đã như vậy rồi thì những chuyện trước mắt này có gì đáng sợ nữa đâu? Cậu vẫn có thể đứng ở đây, vẫn còn sống… chẳng cần biết là sống theo kiểu nào, đây đã là một ân huệ rất lớn của ông trời rồi. Không còn chuyện nào đáng vui mừng hơn điều này cả.
Dong! Tiếng chuông đồng hồ điểm giờ chợt vang vọng khắp căn nhà.
Phải rồi, hôm nay còn có bài thi mà.
An Miên cười, rồi chợt muốn khóc.
Cậu che kín mặt mình lại, cố gắng nuốt ngược nước mắt vào trong.
Tất cả những nỗ lực trong quá khứ đã không còn liên quan gì đến cậu nữa rồi.
Năm phút sau, An Miên lại điều chỉnh xong tâm trạng, bắt đầu cố gắng tìm hiểu hiện trạng của bản thân, xem rốt cuộc mình có cơ hội khôi phục lại như cũ hay không.
Đầu tiên, cậu tìm được một cái thước thẳng trên bàn, nằm xuống ước lượng chiều cao của mình: “Hai centimet… Không, nói đúng hơn là 1,93 cm.”
Sau đó cậu thử tìm cách xuống khỏi cái bàn này.
Mười phút sau, An Miên bỏ cuộc. Cậu ngồi xổm giữa bàn, nhìn qua cửa sổ không xa nhưng lại như bị ngăn trở bởi một khoảng cách vời vợi, vẻ mặt cực kỳ u sầu.
Về cơ bản thì cậu không thể tự mình rời khỏi cái nơi quỷ quái này, đây đúng là một sự thật tàn khốc.
Chẳng lẽ cậu chỉ có thể ở lại đây, chờ chủ nhân căn phòng này quay trở về sao? Điều này không khỏi quá đáng sợ. Cậu không dám tưởng tượng ra phản ứng của người bình thường khi thấy dáng vẻ hiện tại của mình, lỡ cậu phản ứng không tốt lại bị một cái giày đập bẹp dí thì sao.
Chưa nói, chủ nhân căn phòng này rốt cuộc là ai nhỉ?
An Miên lại đứng lên lần nữa, quyết định tìm hiểu vấn đề này cho thật rõ ràng.
Cậu để ý đến quyển sách đang mở trên bàn.
Quyển sách kia bị dán chi chít những tờ giấy nhớ, chữ viết trên mấy tờ giấy ghi chú này hình như có hơi quen mắt.
An Miên hơi động cổ tay một chút, sau đó nắm lấy mép một trang, dùng tư thế như đang nâng tạ để nhấc sang mép bên kia, cuối cùng cũng thành công lật được một trang giấy. Cậu cứ như vậy lật thêm một trang nữa, cho đến khi trang bìa lộ ra.
Việc này tiêu tốn của An Miên tận nửa tiếng đồng hồ, khiến cậu mệt đến mức sắp bò ra bàn.
Cuối cùng cậu cũng được như nguyện, thấy được một cái tên trên bìa sách.
…Dung Tỉnh.
Lúc thấy hai chữ này, trong giây lát hơi thở của An Miên như ngừng lại.
Dung Tỉnh? Tại sao cứ phải là Dung Tỉnh cơ chứ?
Đương lúc An Miên khiếp sợ, cửa phòng đột nhiên kêu “cạch” một tiếng.
An Miên bị dọa đến lông tóc dựng đứng, vội vã trốn đi.
Nhưng bước vào không phải một người nào đó mà là một con mèo con lông xù. Bé mèo ưu nhã bước từng bước, dạo quanh phòng một vòng, kêu “meo meo” rồi lại thong thả bước ra ngoài.
An Miên cong cong khóe miệng.
Đây là mèo Dung Tỉnh nuôi à? Trông vẻ cũng kiêu ngạo đấy, bé con này lại còn biết mở cửa. Chỉ là bây giờ An Miên nhỏ hơn bé mèo này nhiều quá, nhìn vậy mà có hơi sợ.
Chẳng đợi An Miên ló đầu ra lần nữa, cậu lại nghe thấy tiếng động lớn hơn nhiều, là cánh cửa bên ngoài lại bị mở ra.
“Sao hôm nay con lại về sớm như vậy?” Đây là giọng của một người phụ nữ trung niên.
Theo sát phía sau đó là tiếng bước chân lộn xộn, sau đó cửa phòng ngủ lại bị đẩy mở cái “rầm”.
Suýt nữa thì An Miên không kịp trốn đi, sợ đến mức trong lòng run lên từng đợt.
Dung Tỉnh? Thực sự là Dung Tỉnh? Sao lại về sớm như vậy, cậu còn chưa chuẩn bị tâm lý thật tốt mà!
“Con làm sao vậy?” Người phụ nữ kia đuổi theo, đi vào trong, “Sao lúc này con không ở trường, về nhà làm gì?”
“…Có chút chuyện. Mẹ đừng chạm vào con, để con yên tĩnh một chút.”
An Miên nghe thấy giọng nói này lập tức nhận ra đúng chính xác là giọng của Dung Tỉnh không lẫn đi đâu được. Xong rồi, xong rồi, lần này tiêu thật rồi.
Nhưng sao giọng Dung Tỉnh lại trầm khàn như vậy, xảy ra chuyện gì sao?
Người phụ nữ kia cũng phát hiện ra Dung Tỉnh có gì đó không đúng, nhanh chóng rời đi.
Dung Tỉnh kéo ghế, ngồi xuống trước bàn.
An Miên đợi hồi lâu không thấy động tĩnh gì thì rón rén ló đầu ra nhìn trộm.
Dung Tỉnh đang yên lặng ngồi trên ghế, cả người hơi ngả về sau, đôi mắt vẫn mở nhưng lại chẳng nhìn về một điểm nào cả, ánh mắt cứ mờ mịt vô định. Càng khiến An Miên khiếp sợ hơn là cả người Dung Tỉnh khẽ run, dáng vẻ như sắp sụp đổ đến nơi.
An Miên hoàn toàn không biết rốt cuộc Dung Tỉnh đã gặp phải chuyện gì, chỉ có thể lo lắng suông.
Cậu chỉ biết tình trạng của Dung Tỉnh bây giờ cực kỳ không tốt.
Nhưng lúc này cậu không dám đáp lại lời của Dung Tỉnh, hay nói đúng hơn là từ trước đến nay cậu chưa bao giờ dám nói chuyện với Dung Tỉnh cả.
An Miên càng trốn kỹ hơn nữa, kiên quyết không ngoi lên vào lúc này.
Bây giờ cậu và Dung Tỉnh chỉ cách nhau có một cái hộp bút, quá nguy hiểm rồi. An Miên cẩn thận rời khỏi vị trí, định di chuyển đến phía sau đống sách bên phải.
Đâu có ngờ được là mặt bàn thì quá sạch, còn An Miên thì quá hoảng, cậu vừa trượt chân một cái là ngã lăn ra bàn luôn, đầu còn va phải hộp đựng bút, tiếng kêu cực lớn.
“Ai?” Dung Tỉnh bất chợt nhìn sang.
An Miên xoa đầu, bốn mắt nhìn nhau.
Hai người cứ mắt to trừng mắt nhỏ một hồi, trong chốc lát chẳng ai nói một lời.