Chương 34: Bức ảnh

Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi nghe được yêu cầu của Dung Tỉnh, An Miên nhất thời im lặng, không biết phản ứng thế nào.
Không phải cậu cố ý lơ đi nhu cầu của Dung Tỉnh, nhưng cậu thực sự không biết nên phản ứng ra sao.
“An Miên, đi tắm!” Dung Tỉnh trên tủ đầu giường sốt ruột đi đi lại lại, thỉnh thoảng lại vô thức gãi người, “Đi tắm, An Miên!”
“Được rồi được rồi được rồi, đi tắm.” An Miên toát mồ hôi trán, đành phải thuận theo.
Còn về chuyện tắm như thế nào. An Miên lấy chiếc đĩa đựng gia vị nhỏ màu xanh từ nhà Dung Tỉnh mang về, vẻ mặt phức tạp.
Lúc đầu cậu chỉ nghĩ nếu lót một ít bông gòn vào thì có thể làm thành một chiếc giường khá tốt. Nhưng giờ thì… nó quả thực là một chiếc bồn tắm hoàn hảo.
An Miên đặt chiếc bồn tắm, à không, chiếc đĩa đựng gia vị nhỏ lên tủ đầu giường, ngay cạnh chỗ Dung Tỉnh.
Sau đó cậu ra khỏi phòng, vào bếp tìm ấm đun nước định đun một ít nước nóng.
Cùng lúc đó, ở một căn phòng khác, người cậu của An Miên vẫn đang điên cuồng nốc rượu, thỉnh thoảng lại ợ hai tiếng liên tiếp, lắm lúc còn cười phá lên một cách khó hiểu, khiến người khác phải giật mình.
Nhưng An Miên làm như không nghe thấy gì, cậu chẳng thèm phản ứng lại, chỉ sốt ruột chờ nước sôi.
May mà hiệu suất của ấm đun nước hiện nay khá cao.
Ước chừng chỉ vài phút sau đó, An Miên đã bước vào phòng với cốc nước ấm trên tay.
Dung Tỉnh nóng lòng chờ đợi, nhìn cậu chằm chằm.
Cuối cùng nước ấm sạch sẽ cũng được rót vào đĩa đựng gia vị nhỏ một cách cẩn thận, An Miên còn tỉ mỉ dùng đầu ngón tay kiểm tra lại nhiệt độ nước một lần nữa. Còn Dung Tỉnh đã chịu không nổi nữa, vội vàng cởi cúc áo.
Nhưng vừa cởi được hai cái cúc thì Dung Tỉnh chợt khựng lại.
Anh ngước cái đầu nhỏ của mình lên nhìn An Miên.
An Miên khẽ chớp đôi mắt to tròn, chạm mắt với Dung Tỉnh.
“An Miên,” Dung Tỉnh không thể không nhắc, “Tôi chuẩn bị tắm.”
“Thì cậu cứ tắm đi.” An Miên cố tình ra vẻ vô tội.
“Không phải, tôi muốn tắm,” Dung Tỉnh hơi nhếch khóe môi, “Vậy thì cậu có thể tránh đi một lát, đừng nhìn tôi chằm chằm như thế được không?”
Thật ra thì An Miên cũng cảm thấy mình hẳn là nên tránh đi một chút, tình huống trước mắt như thế này khiến người ta khá xấu hổ.
Nhưng An Miên lại nghĩ đến chuyện mình từng trải qua, con quỷ nhỏ trong lòng cậu bỗng chốc rục rịch muốn trỗi dậy, “Dung Tỉnh, nhớ lại lúc trước cậu muốn tớ đi tắm, tớ muốn cậu tránh đi, cậu đã làm gì?”
“…” Dung Tỉnh chột dạ liếc nhìn nơi khác.
Thế nào là quả báo nhãn tiền ấy hả? Đây chính là quả báo nhãn tiền.
An Miên dùng hai ngón tay nhấc Dung Tỉnh lên, Dung Tỉnh chỉ có thể cam chịu nhắm hai mắt lại. An Miên thả cả người và quần áo của Dung Tỉnh vào nước.
“Có cần thiết phải làm vậy không? Cậu có cần thiết phải làm như vậy không?” Dung Tỉnh bò dậy từ đáy nước, bất đắc dĩ nhìn bộ đồ ướt sũng của mình, “Không phải sau đó tôi không nhìn cậu nữa à? Cậu vừa khóc là tôi đã theo ý cậu rồi.”
“Giờ cậu cũng có thể khóc.” An Miên nói nghiêm túc.
Dung Tỉnh không khỏi bật cười, đúng là anh khóc không nổi.
“An Miên, cậu thù dai đến thế sao?” Dung Tỉnh dựa vào mép đĩa đựng gia vị nhỏ, tao nhã mỉm cười, “Chuyện cỏn con mà sao cậu ghim tới tận giờ thế?”
An Miên không nói gì, cậu có vẻ hơi giận. Bởi với cậu mà nói, đó không phải là “chuyện cỏn con” chút nào.
Mỗi lần khóc trước mặt Dung Tỉnh, cậu đều cảm thấy xấu hổ vô cùng. Chưa kể, lần đó còn bị Dung Tỉnh trêu chọc đến phát khóc, An Miên sẽ còn nhớ rất lâu đấy.
Cơ mà Dung Tỉnh không những không khóc, thậm chí còn tiếp tục thong thả cởi cúc áo.
“Dung Tỉnh?” An Miên hơi kinh ngạc.
“Sao thế?” Dung Tỉnh cười, “Tôi muốn tắm, không cởi quần áo sao được. Nếu cậu muốn nhìn, vậy thì cứ nhìn đi.”
Không, không phải, sao hướng đi câu chuyện khác xa những gì mình tưởng tượng vậy? An Miên mắt chữ A mồm chữ O, trơ mắt xem Dung Tỉnh khoan thai chậm rãi cởi áo khoác, sau đó lại nhàn nhã cởi cúc áo trong.
Thật lòng mà nói, khi cởi mấy cái cúc này, ngón tay Dung Tỉnh cũng hơi run rẩy.
Thực ra anh cũng thấp thỏm vô cùng.
Nhưng giờ anh trở nên nhỏ bé như vầy, An Miên lại đang không cầm theo kính lúp, anh cá rằng An Miên cơ bản sẽ không thấy được chút run rẩy trên đầu ngón tay anh. Dù thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể thua kém khí thế trước mặt An Miên.
Chỉ cần không thua kém khí thế thì chắc đến tám phần là An Miên sẽ nhượng bộ.
Nếu đến cuối cùng An Miên không nhượng bộ thì… Dung Tỉnh hít sâu một hơi, nhịp tim càng lúc càng như trống canh dồn, tay cũng run hết cả lên, anh chậm rãi cởi một cúc áo ra. Nếu An Miên thực sự muốn xem đến cuối, vậy thì anh cũng chỉ có thể để cho An Miên xem thôi.
Dù sao thì giờ anh cũng nhỏ xíu như vậy rồi, còn có thể nhìn ra được gì nữa chứ?
Trong trường hợp lỡ như thị lực của An Miên cực kì tốt thì dù sao anh cũng thích An Miên nên nếu có bị cậu thấy thật cũng chẳng thiệt thòi gì.
Dung Tỉnh cởi chiếc áo trong đã ướt sũng từ lâu ra vắt lên mép đĩa đựng gia vị rồi liếc nhìn An Miên qua khóe mắt, đứng một bên dò xét thái độ cậu.
An Miên lúc này đã đơ người ra.
Dung Tỉnh hơi khựng lại, khẽ nhắm mắt hít sâu một hơi, để tâm tình bồn chồn của mình bình tĩnh lại đôi chút. Sau đó đưa tay về phía mép quần mình…
“Rầm!” An Miên chợt tỉnh táo lại, lao ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại.
Dung Tỉnh thấy ván cửa còn hơi rung lên, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi. Anh vẫn thắng, quả nhiên An Miên không chịu nổi khí thế của anh. Tuy anh không hiểu sao An Miên lại ngại thấy cơ thể các bạn học nam đến thế nhưng xét đến chuyện An Miên yêu cầu anh tránh mặt lúc tắm trước đó thì ở phương diện này An Miên thực sự ngại ngùng một cách kỳ lạ.
Nhưng không hiểu sao, thấy An Miên bỏ chạy một cách dứt khoát như vậy Dung Tỉnh lại thấy hơi thất vọng.
Chuyện này tệ thật đấy…
Dung Tỉnh vừa tắm vừa ngẫm lại mình. Rõ ràng anh phải vui nhưng thực ra lại đang mất hứng vô cùng.
Mà sau khi An Miên chạy ra khỏi phòng, cậu đứng dựa vào cửa, nhịp thở vẫn dồn dập, trái tim đập loạn xạ, dù cố gắng thế nào cũng không thể bình tĩnh lại.
Trời ơi, ôi trời đất ơi.
An Miên nhắm mắt lại nhưng hình ảnh Dung Tỉnh vừa rồi không ngừng hiện lên trong đầu khiến má cậu càng lúc càng nóng bừng, nóng đến bỏng cả người.
Dù đã ra ngoài tránh đi nhưng tâm trí lại cứ nghĩ đến Dung Tỉnh đang tắm trong phòng, An Miên cảm thấy mình như sắp phát điên đến nơi.
“Cạch!” tiếng "cạch cạch" vang lên, cánh cửa hỏng bất chợt bị gió thổi bung ra, gió thổi thẳng vào mặt An Miên giúp cậu bình tĩnh hơn nhiều. An Miên hít sâu một hơi, lắc đầu thật mạnh buộc mình quên đi mấy cảnh tưởng tượng xấu xa kia.
Cậu bước tới trước cửa, đóng nó lại.
Nhưng ngay cả khung cửa cũng bị nứt ra rồi, gió vừa thổi qua là lại bắt đầu kêu cót két, cánh cửa cũng bị mở tung ra.
An Miên lo lắng nhìn cửa thở dài, cuối cùng cũng qua gõ cửa phòng cậu mình.
Ông cậu trả lời cậu bằng một tiếng nấc cụt.
“Cửa hỏng rồi.” An Miên cau mày nhắc.
“Hỏng thì cứ để nó hỏng!” Gã vẫn nói vậy.
Sau đó gã lại ợ một hơi rượu, nói thêm câu, “Mày muốn thì tự cầm tiền của mình đi mà sửa!”
Tiền? An Miên tức đến bật cười.
Nay cậu chưa kịp tìm đối phương tính sổ, vậy mà người này còn dám nói chuyện tiền bạc trước mặt cậu sao?
An Miên lập tức vọt vào phòng cậu mình, giật chai rượu trong tay ông ta rồi ném ra xa. Bình rượu vỡ nát, mùi rượu lập tức tỏa ra tứ phía.
Đôi mắt ông cậu nhất thời đỏ quạnh lên, “Sao mày lại ném rượu của tao đi?”
An Miên cũng không sợ gã, trực tiếp đưa tay ra trước mặt ông ta, “Trả tiền đây.”
“Trả tiền gì…”
“An Lạc Tân!” An Miên thực sự bị ông ta chọc cho tức cười, “Ông lấy của tôi năm mươi nghìn tệ, còn tưởng là tôi không biết à. Chuyện này còn cần tôi phải nhắc ông à?”
Ông cậu bĩu môi, khí thế cả người bỗng chốc thu lại, “Không phải có năm mươi nghìn thôi à, ki bo thế…”
An Miên không nhịn được muốn mắng ầm lên.
“Được được được, tao biết rồi, trả lại tiền cho mày là được chứ gì.” An Lạc Tân làu bàu mấy câu, móc ví trong túi ra, chuẩn bị bắt đầu đếm tiền.
Cùng lúc đó, một thứ mỏng manh bị lấy ra cùng ví tiền, bay khỏi túi An Lạc Tân.
An Miên liếc mắt qua nhìn, mơ hồ nhận ra đó là một tấm ảnh, trên ảnh hình như là một người phụ nữ.
Tấm ảnh rơi xuống đất, An Lạc Tân lập tức tỉnh cả rượu.
Lúc An Miên chuẩn bị cúi người nhặt tấm ảnh ấy lên thì ông cậu đã nhanh chân giẫm lên tấm ảnh, ấn chặt xuống sàn.