Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền
Chương 38: Phòng 303
Học Thần Hai Centimet - Mạc Hiểu Hiền thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
An Miên chớp mắt, quan sát bầu không khí trong lớp, cậu cảm thấy phản ứng của các bạn trong lớp vô cùng kỳ lạ. Rõ ràng lúc nãy mọi người còn đang vui vẻ nhiệt tình, sao tự nhiên trông như chìm trong sự u sầu thế này?
Đương nhiên là An Miên không biết những mối tình chớm nở của các bạn cùng lớp vừa mới nảy mầm đã sớm tàn lụi, nên cậu chỉ nghĩ chắc có lẽ do mình lại làm gì sai khiến cậu không khỏi cảm thấy bồn chồn, bất an.
Cậu muốn hỏi mọi người một câu xem đã xảy ra chuyện gì nhưng lại không dám mở lời mà cứ thế băn khoăn một mình.
Mãi đến khi chuông báo giờ tự học sớm vang lên, mọi người lần lượt trở về chỗ ngồi của mình.
Một lát sau, thầy Lý chủ nhiệm lớp chắp tay sau lưng bước vào phòng học.
So với lần gặp mặt trước đó, An Miên cảm thấy tóc thầy Lý dường như bạc thêm một chút, thoạt trông càng thêm tiều tụy.
Tâm trạng thầy Lý lúc này quả thực rất nặng nề.
Mười phút trước, phụ huynh Dung Tỉnh mới gọi cho ông xin phép cho Dung Tỉnh nghỉ học, đồng thời thông báo rằng hôm qua Dung Tỉnh hôn mê, đến nay vẫn chưa tỉnh lại.
Đây đúng là một tin chấn động!
Hai học sinh ưu tú nhất trường là An Miên và Dung Tỉnh đều vắng mặt ở kỳ thi tháng trước, một đứa thì gặp tai nạn, người còn lại thì bỏ thi, kết quả là Tinh Nhất bị Tinh Nhị và Tinh Tam vượt mặt trên mọi phương diện. Những lúc thế này đúng là không còn mặt mũi nào đối diện với người khác, chỉ còn biết trông chờ vào kỳ thi tới để xoay chuyển tình thế.
Dung Tỉnh lại bất chợt xảy ra chuyện như vậy, chủ nhiệm Lý càng thêm phiền muộn.
Kết quả, ông vừa ngước lên liếc nhìn cả lớp một lượt thì không khỏi sửng sốt.
Thầy Lý nhìn An Miên, hơi dừng lại một lát, dụi mắt rồi không dám chớp mắt, nhìn lại lần nữa.
Vẻ mặt An Miên có chút thấp thỏm, cậu không hiểu sao thầy cứ nhìn mình mãi, có phải do cậu xuất hiện đột ngột không nhỉ? Có lẽ hôm nay cậu nên báo với giáo viên một câu trước khi đến trường.
Nhưng chỉ một lát sau, mọi sự kinh ngạc sững sờ trên mặt thầy Lý tan biến, thay vào đó là niềm vui khó tả trong lòng.
“An Miên, em được xuất viện rồi à?”
An Miên không biết phải nói sao.
Bởi thực ra thì cậu không phải được xuất viện mà là trốn viện.
Nhưng chuyện này hiển nhiên không thể nói với giáo viên. Vậy nên An Miên chỉ đứng dậy nói với thầy: “Thầy Lý, hôm nay em đến làm thủ tục bảo lưu.”
Thủ tục bảo lưu? Bốn chữ này lập tức khiến vẻ mặt thầy từ vui mừng chuyển sang buồn bã, “À… thủ tục bảo lưu, ờm… An Miên này, cơ thể em vẫn chưa hoàn toàn bình phục à?”
An Miên hơi thấp thỏm, khẽ gật đầu.
Chủ nhiệm lớp thở dài một hơi, chỉ đành giơ tay ra hiệu cho các học sinh khác tự chuẩn bị bài trước rồi dẫn An Miên ra khỏi lớp, đến phòng giáo vụ.
An Miên nộp giấy tờ đã chuẩn bị từ tối qua, nhận đơn xin bảo lưu.
Cậu nghiêm túc điền tờ đơn một cách cẩn thận rồi nộp lại cho phòng giáo vụ. Sau đó cậu chỉ cần chờ nhà trường phê chuẩn là xem như hoàn tất thủ tục bảo lưu kết quả học tập.
Thầy Lý chủ nhiệm lớp đứng nhìn thủ tục từng bước từng bước hoàn thiện, sắc mặt cũng ngày càng bi thương, cuối cùng trông như thể vừa trải qua đại tang.
Nếu có thể, ông thực sự muốn ngăn An Miên lại.
Mãi đến lúc này ông mới nhận ra giá trị của một học sinh xuất sắc như vậy… nhưng sức khỏe của học sinh bao giờ cũng là ưu tiên hàng đầu, dù thế nào đi nữa, thầy Lý cũng không thể ngăn An Miên làm thủ tục bảo lưu, chỉ có thể càng nghĩ càng thấy đau lòng.
Ông dẫn An Miên ra khỏi phòng giáo vụ, suốt đường đi đều im lặng.
An Miên lặng lẽ đi bên cạnh thầy chủ nhiệm, dù không bi thương đến mức như thầy nhưng quả thực trong lòng cũng cảm thấy không nỡ.
Khi hai người trở lại cửa phòng học thì giờ tự học buổi sáng vừa kết thúc, đúng vào giờ giải lao.
An Miên không nhịn được mà nghĩ, mình nên làm gì bây giờ? Nếu đã hoàn tất thủ tục bảo lưu, vậy thì liệu cậu có phải về luôn không? Nhưng An Miên không về lớp ngay, cũng không định về chỗ thu dọn đồ đạc mà quay sang nhìn thầy chủ nhiệm.
“Sao thế?” Chủ nhiệm lớp hỏi cậu.
“Thầy, thầy Lý,” An Miên xoa tay, cảm thấy vô cùng căng thẳng và thấp thỏm, “Em, em làm thủ tục bảo lưu xong rồi nhưng em… hôm nay em có thể ở lại trường không ạ? Em muốn nghe bài giảng của ngày hôm nay.”
Một hồi lâu sau thầy chủ nhiệm không nói nên lời.
An Miên thấp thỏm, bất an ngước lên, lại thấy vẻ mặt vô cùng vui mừng của đối phương.
“Được, đương nhiên là được chứ.” Thầy chủ nhiệm vỗ vai An Miên, không cần nói cũng biết ông vui mừng đến mức nào, “Dù làm thủ tục bảo lưu rồi nhưng trong trường lúc nào cũng hoan nghênh em đến nghe giảng, chỉ cần cơ thể em cho phép là được.”
An Miên thở phào nhẹ nhõm, cũng chợt nở nụ cười, “Vậy thì tốt quá…”
Chủ nhiệm lớp không nén được mà nói thêm, “Nếu em có thể tiện thể làm bài thi luôn thì càng tốt.”
An Miên hơi sửng sốt, không khỏi chớp mắt.
Chủ nhiệm lớp ho khan một tiếng, “Đương nhiên thì dù là đến nghe giảng hay làm bài thi thì điều kiện tiên quyết là cơ thể em cho phép điều đó.”
An Miên gật đầu, “Em sẽ cố gắng ạ.”
Lúc này chủ nhiệm lớp mới yên tâm rời đi.
An Miên quay đầu nhìn xuống vai mình, nghĩ tới dáng vẻ vui mừng của thầy Lý vỗ vai mình khi nãy, bất chợt nhận ra hóa ra mình cũng được chào đón đến vậy.
Lúc cậu bước vào lớp, các bạn đã vây quanh trước cửa.
“An Miên, cậu thực sự làm thủ tục bảo lưu rồi à?”
“Tiếc quá, thực sự quá tiếc luôn.”
“Cậu định nghỉ bao lâu? Lúc quay lại có còn học cùng với bọn tớ nữa không?”
“Không sao, chắc chắn vẫn sẽ ở đây. Thành tích của An Miên tốt vậy mà, dù có nghỉ cả năm thì cũng chỉ như một bước nhảy vọt thôi.”
Các bạn trong lớp nhiệt tình như vậy khiến An Miên không nhịn được mà bật cười.
Dù trước giờ cậu chưa từng được nhiều người vây quanh như vậy, khó tránh khỏi cảm thấy bối rối và bất an nhưng cảm giác không hề khó chịu mà ngược lại còn khiến cậu cảm thấy vui thích vô cùng.
Dung Tỉnh nói quả không sai. Chỉ cần cậu chân thành bày tỏ thiện ý của mình thì mọi người cũng sẽ đáp lại với cách thức tương tự.
“Thầy Lý nói,” An Miên nói với mọi người, “Dù trong thời gian bảo lưu, chỉ cần cơ thể tớ cho phép thì tớ đến nghe giảng lúc nào cũng được.”
“Thế thì tốt quá rồi.” Các bạn thở phào nhẹ nhõm.
Mọi người vừa mới nhận ra An Miên cũng rất dễ gần, họ không muốn phải rời xa An Miên sớm như vậy đâu.
Một bạn học khác lo lắng hỏi, “Thế tình trạng sức khỏe của cậu bây giờ thế nào rồi, một tuần cậu có thể đến trường khoảng mấy ngày?”
An Miên khẽ lắc đầu, tỏ ý mình cũng không rõ.
Mọi người vừa khẽ thở dài, vừa chúc An Miên sớm ngày hồi phục. Sau đó mọi người nói chuyện một lát, bỗng nhiên chủ đề lại chuyển sang Dung Tỉnh – người bất chợt phải nhập viện ngày hôm qua.
“Này An Miên, cậu thực sự không biết gì về chuyện của Dung Tỉnh à?”
An Miên lắc đầu.
Các bạn cũng không thực sự mong mình có thể biết thêm thông tin gì từ miệng cậu nên nhanh chóng chuyển cuộc trò chuyện sang hướng khác, đoán xem khi nào Dung Tỉnh có thể khỏe lại.
“Sớm thôi.” An Miên, người vừa rồi còn tỏ vẻ không biết chuyện gì, bỗng nhiên thay đổi thái độ, kiên định trả lời, “Nhất định Dung Tỉnh sẽ sớm hồi phục.”
…
Cả ngày học diễn ra trong bầu không khí hài hòa ấy.
Lúc tan trường, mọi người trong lớp không về ngay mà tụ tập lại, bàn bạc chuyện đến bệnh viện thăm Dung Tỉnh.
Mới đầu An Miên cũng định đến bệnh viện tìm Dung Tỉnh nhưng khi thấy cảnh tượng này, cậu chọn đi cùng mọi người.
Trên đường đi, trong lúc các bạn tích cực chọn hoa quả, An Miên đứng ngoài cửa tiệm nhỏ giọng trò chuyện với Dung Tỉnh trong chiếc túi của mình, “So ra thì mọi người trong lớp đối xử với cậu tốt hơn đối với tớ nhiều.”
Dung Tỉnh mỉm cười, không khiêm tốn chút nào, “Đương nhiên rồi.”
An Miên không vui lắm, thò ngón tay vào túi chọc anh ngã nhào.
“Ui da,” Dung Tỉnh bị đẩy ngã xuống đáy túi, “Cậu cũng chỉ có thể lợi dụng khoảng thời gian này để mà bắt nạt tôi thôi.”
An Miên hỏi anh, “Giờ nghĩ lại lúc cậu bắt nạt tớ có thấy hối hận chưa?”
Dung Tỉnh nghĩ một lát rồi kiên định lắc đầu, “Không hề.”
An Miên giận đến mức chọc thêm lần nữa.
Dung Tỉnh cười ha ha, trái lại trông có vẻ rất thích thú khi bị chọc như vậy.
An Miên đang định tiếp tục chọc thì thấy các bạn cùng lớp đã bước ra khỏi cửa hàng nên cậu chỉ đành tạm thời kiềm chế, theo mọi người đến viện.
Mọi người đã quen với con đường này, đó là bệnh viện mà An Miên nằm lúc trước. Dù sao thì cha của Dung Tỉnh – Dung Chấn Đức chính là chủ của bệnh viện này nên ông ấy cũng sẽ không đặc biệt sắp xếp cho Dung Tỉnh đến một nơi khác.
An Miên vừa bước vào cửa bệnh viện, một vài y tá đang nói chuyện lập tức muốn đến nói chuyện với cậu nhưng lại ngần ngại.
An Miên cũng thản nhiên tiến đến xin lỗi, “Hôm qua em tự ý rời khỏi bệnh viện, em xin lỗi ạ.”
“À…” Các y tá không biết nên nói gì.
Nói thật ra thì hôm qua, ngay khi An Miên vừa rời đi, họ lập tức biết được cậu chủ Dung Tỉnh cũng đột ngột hôn mê. Hơn nữa, tình trạng sau khi nhập viện cũng hệt như An Miên trước đó, không bị bệnh cũng không bị thương nhưng lại bất tỉnh, các bác sĩ và y tá trong viện đều thầm thắc mắc. Nhưng xét về mặt khoa học, họ không thể tìm thấy bất kỳ mối liên hệ nào giữa hai trường hợp này.
Giờ An Miên lại trở lại công khai như vậy, các y tá đều bối rối.
Sau đó An Miên lại hỏi một y tá, “Em nghe nói Dung Tỉnh cũng nhập viện, cậu ấy nằm ở phòng nào ạ?”
Y tá hơi ngỡ ngàng, giơ tay chỉ về một hướng: “Phòng 303.”
Trùng hợp thay, phòng này ngay sát vách phòng An Miên.
Các bạn học chào tạm biệt y tá, quen đường quen lối bước đến phòng 303 thì chợt chứng kiến một cảnh tượng khiến người ta kinh ngạc vô cùng.
Một người đàn ông cùng một nhóm bác sĩ và y tá đang chặn ngoài hành lang.
Hình như bọn họ muốn vào phòng 303 nhưng bị chặn ngoài cửa.
“Dì,” người dẫn đầu khuyên, “Dì xin hãy tin con, ít nhất thì cũng để cho bác sĩ vào đi, cũng coi như là vì tốt cho Dung Tỉnh.”
Có mấy bạn học nhận ra người này, “Đây không phải anh họ của Dung Tỉnh sao?”
An Miên cũng nhận ra người nọ chính là Chu Dung Hoa.
Vậy nên người chặn cửa không cho Chu Dung Hoa và nhóm bác sĩ vào lúc này chắc chắn chính là mẹ Dung Tỉnh.
Mẹ Dung Tỉnh không còn kích động như hôm qua nữa, không còn cuồng loạn như trước, vẻ mặt bình tĩnh hơn nhiều, cũng tiều tụy hơn nhưng không hề nhân nhượng, “Hôm qua mấy người đã kiểm tra cả một ngày trời mà có phát hiện được gì đâu, nay còn muốn tra cái gì nữa?”
“Dì,” Chu Dung Hoa nói, “Dù sao đi nữa thì dì cũng không thể ngăn bác sĩ ngoài cửa, bọn con đều hi vọng Dung Tỉnh có thể sớm khỏe lại…”
“Mày muốn Dung Tỉnh sớm khỏe lại?” Mẹ Dung Tỉnh cười khẩy, “Không, mày chỉ muốn Dung Tỉnh chết sớm chút thôi.”
Chu Dung Hoa không ngờ sẽ nghe được lời lẽ sắc bén như vậy, nhất thời mặt mày biến sắc, không nói lên lời. Mà mẹ Dung Tỉnh đã xoay người quay vào, còn đóng sập cửa phòng lại, hoàn toàn chặn mấy người này ngoài cửa.
Các bạn học đứng ngoài hành lang ngơ ngác nhìn nhau, cảm thấy có lẽ mình đến không đúng lúc.
Dù cảnh tượng trước mắt chỉ là phần nổi của tảng băng chìm nhưng khi biết gia đình Dung Tỉnh thực sự phức tạp đến vậy, họ không khỏi kinh ngạc.
Chu Dung Hoa đã sớm chú ý đến nhóm người họ ở đây, lập tức điều chỉnh lại biểu cảm, mỉm cười nói, “Là mấy đứa à, anh nhớ các em là bạn học của Dung Tỉnh. Xin lỗi, đã để các em chê cười rồi. Từ lúc Dung Tỉnh hôn mê sâu đến giờ, trạng thái tinh thần của mẹ Dung Tỉnh không được tốt lắm, luôn cho rằng mọi người xung quanh muốn làm hại Dung Tỉnh. Haizz, thật hết cách.”
Các bạn học vội vàng chào hỏi gã, ánh mắt lại không khỏi nhìn về cánh cửa phòng 303.
An Miên không khỏi nhíu mày. Chu Dung Hoa nói mấy lời này, không còn nghi ngờ gì nữa, chắc chắn là muốn các bạn trong lớp nghĩ mẹ Dung Tỉnh là một người điên.
“Giờ dì hoàn toàn không muốn nghe lời anh nói nữa rồi nhưng mấy đứa là bạn cùng lớp với Dung Tỉnh, hẳn là dì vẫn tin tưởng mấy đứa.” Chu Dung Hoa cười nói, “Anh có một yêu cầu hơi quá đáng, mong mấy đứa giúp anh khuyên nhủ dì nhiều lời hơn. Các em đi đông người như vậy, nhất định dì sẽ cân nhắc ý kiến của các em. Nếu không thì thực sự không biết đến lúc nào Dung Tỉnh mới có thể bình phục.”
“Yên tâm đi,” lớp trưởng đáp ngay, “Bọn em nhất định…”
Một câu đảm bảo còn chưa kịp nói dứt lời thì An Miên ở phía sau chợt kéo áo lớp trưởng.
Mấy ngày trước, quan hệ giữa An Miên và bạn cùng lớp không được tốt cho lắm nhưng hôm nay quan hệ giữa bọn họ tiến triển vượt bậc, mọi người đều cho rằng An Miên là một người ôn hòa tốt bụng. Lúc này lớp trưởng bất ngờ bị An Miên chặn lại thì lập tức ngậm miệng, không dám nói thêm lời nào.
Mọi người đều nhao nhao nhìn về phía An Miên, muốn biết lí do cậu ngăn lớp trưởng lại.
“So ra thì,” An Miên hạ giọng nói, “Tớ cảm thấy có lẽ mẹ Dung Tỉnh đáng tin hơn nhiều.”
Các bạn nghe được lời An Miên nói, xuất phát từ sự tín nhiệm tuyệt đối vào sự thông minh của An Miên, bắt đầu không nhịn được mà xì xầm bàn tán với nhau.
“Đúng đấy, dù sao thì cũng là mẹ Dung Tỉnh. Nếu có ai đó thực sự đối xử tốt với Dung Tỉnh thì đương nhiên đó là mẹ cậu ấy rồi.”
“Hơn nữa trông có vẻ gia đình Dung thiếu thực sự phức tạp, mẹ Dung thiếu cho là họ muốn hại Dung thiếu, nói không chừng không phải là hoang tưởng bị hại đâu.”
“Hôm qua Dung thiếu ở nhà một mình, không bị bệnh cũng không gặp tai nạn thì sao tự dưng lại hôn mê được?”
“Tớ nghĩ đến nhiều tiểu thuyết trinh thám lắm…”
“Nói như vậy thì, người anh họ này có vẻ đáng nghi lắm.”
“Mấy cậu thực sự cho rằng đây là anh họ Dung thiếu thật đấy à? Tớ nói cho mà nghe này, nhiều người đàn ông tầm tuổi cha Dung thiếu có bồ nhí bên ngoài lắm.”
“Suỵtttttt…”
“Nói vậy thì…”
“Có khi đúng là những gì đã thực sự xảy ra…”
Dù tiếng xì xầm giữa các bạn rất nhỏ nhưng Chu Dung Hoa vẫn nghe lọt vài câu, vẻ mặt không kìm được mà ngày càng vặn vẹo.
Gã nhìn An Miên, người đã khởi xướng, bằng ánh mắt ngập tràn ác ý.
An Miên cũng biết nếu nói ra những lời này nhất định sẽ gây thù chuốc oán với người trước mắt, chỉ có thể yên lặng nghiêng đầu tránh tầm mắt đối phương.
Nhưng nụ cười trên mặt Chu Dung Hoa nhanh chóng quay trở lại.
Gã nhìn An Miên từ trên xuống dưới một lượt, “Ra là em à? Giờ em không mặc đồ bệnh nhân nên suýt nữa anh không nhận ra.”
An Miên quay lại gật đầu với gã, “Xin chào.”
“Vừa đúng lúc gặp em ở đây, may quá,” Chu Dung Hoa cười nói, “Hôm qua em đột nhiên rời khỏi viện, thật bất ngờ, bọn anh còn chưa cho phép em xuất viện. Em đến văn phòng của anh đi, để bọn anh kiểm tra lại sức khỏe cho em.”
“Ngại quá,” An Miên nói, “Em đã gây phiền phức cho bệnh viện rồi.”
Nhưng nói vậy nhưng An Miên vẫn đứng yên tại chỗ, không hề có ý định theo gã về văn phòng.
Kiểm tra sức khỏe? Đùa à, làm sao có thể kiểm tra mà không phát hiện ra Dung Tỉnh chứ.
Chưa kể lúc này đối phương có ác ý với mình, dù gã thực sự không có ác ý, nhưng hiện tại Dung Tỉnh đang ở trong túi cậu, cậu cũng phải lo lắng rằng Dung Tỉnh sẽ bị phát hiện khi kiểm tra.
An Miên cứ đứng tại chỗ âm thầm giằng co với Chu Dung Hoa.
Các bạn cùng lớp nhận ra tình huống này, lập tức chen lên bảo vệ An Miên.
Chu Dung Hoa thấy thế, cười một tiếng đổi chủ đề, “Mấy ngày nay em đều ở bệnh viện của chúng tôi, em có biết hết tổng cộng bao nhiêu không?”
“Bao nhiêu?” An Miên hỏi.
“Hai mươi ba ngàn.” Chu Dung Hoa nói.
Con số này đương nhiên là phóng đại, dù sao gã cũng không nhớ rốt cuộc An Miên tốn bao nhiêu, số tiền này trực tiếp trừ vào tài khoản của Dung Chấn Đức. An Miên không chỉ phải chi trả viện phí mà còn phải trả nhiều khoản chi phí thăm khám đắt đỏ trong nhiều ngày nằm viện.
Dù hầu hết những cuộc thăm khám đó đều vô dụng… nhưng tính toán sơ qua thì cũng khoảng hai mươi nghìn.
Kết quả, An Miên chỉ hỏi, “Có hóa đơn không?”
Gì cơ? Chu Dung Hoa hơi bối rối.
“Anh có xuất biên lai và hóa đơn không?” An Miên hỏi lại.
Chu Dung Hoa hoàn hồn, dù không rõ An Miên muốn làm gì nhưng vẫn gật đầu, “Xuất rồi.”
Ngay sau đó, An Miên tháo cặp sách đeo sau lưng xuống, mở khóa lấy ra một cọc tiền đỏ chói, nhanh chóng đếm đủ hai mươi ba nghìn tệ đưa cho Chu Dung Hoa, “Xuất hóa đơn và biên lai đi.”
Chu Dung Hoa hoàn toàn ngớ người.
Nhét hai mươi ba nghìn tệ vào cặp đi học? Thằng nhóc này rốt cuộc là ai, sao phải bỏ hai mươi ba nghìn tệ tiền mặt vào cặp sách chứ!