48. Chương 48: Poster Quảng Cáo Gây Xôn Xao

Học Thần Triệu Fan Ngày Ngày Diễn Trò Với Tôi

Chương 48: Poster Quảng Cáo Gây Xôn Xao

Học Thần Triệu Fan Ngày Ngày Diễn Trò Với Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nữ sinh lớp Mười Hai nghe Đậu Thịnh nói xong thì đứng sững một lúc lâu.
"Có người thích á?" Cô nàng tỏ vẻ không thể tin nổi: "Ngày nào cũng lẫn lộn trong đám con trai, vậy mà cũng gọi là có người thích hả?"
Đậu Thịnh thản nhiên đáp, "Làm sao mà lẫn với cả đám được, chỉ có một người thôi, là cậu ấy. Cảm ơn nhé. Mỗi ngày tớ đều dính lấy cậu ấy, nên mới muốn thay cậu ấy cảnh giác một chút, nhìn xem có ai để ý cậu ấy không."
Cô nàng cau mày, im lặng hồi lâu, có vẻ đang cân nhắc xem lời Đậu Thịnh nói có đáng tin cậy hay không. Một lúc sau, cô ta ngập ngừng hỏi: "Người thích cậu ấy là ngoài trường à?"
Đậu Thịnh không trả lời nữa, chỉ mỉm cười nhìn đối phương, cho đến khi khiến cô ta khó chịu, lườm một cái rồi bỏ đi.
Trước khi đi, cô gái còn quay đầu lại, nghiêm túc nói với Tạ Lan: "Tớ thật sự thấy cậu đẹp trai lắm luôn á. Nếu muốn tìm bạn gái trong trường thì có thể tìm tớ nha. Tớ là Trần Quý Nhàn, lớp 12."
Tạ Lan: "... Được, cảm ơn."
Chờ cô nàng đi khuất, vẻ mặt lạnh lùng của Tạ Lan mới dần hiện lên vẻ hoang mang.
Tạ Lan khẽ hỏi Đậu Thịnh: "‘Người thích’ là... cái gì vậy?"
"..."
Đậu Thịnh suýt nữa thì trượt chân, không kịp phản ứng mà bật cười, rồi ngả cả người lên vai Tạ Lan, "Cậu sao lúc nãy không hỏi luôn đi? Suýt nữa làm người ta tưởng cậu là trai thẳng kỳ quặc."
Tạ Lan bị đẩy lùi sang hai bước, vẫn cố chấp nói: "Là... kiểu bạn trai bạn gái á hả? Thế mà cậu dám tự tiện bịa ra chuyện có người thích tớ?"
"Thì sao nào?" Đậu Thịnh đứng thẳng dậy, mắt cong lại, tiện tay vặt mấy chiếc lá gần đó, "Lẽ nào cậu còn thật sự muốn nghiêm túc suy nghĩ thử hả? Ơ này, cậu từng yêu ai bao giờ chưa?"
Tạ Lan bị hỏi vặn lại, không nói nên lời, tiếp tục chầm chậm bước về phía trước. Một cơn gió nhẹ thổi qua, rõ ràng trời khá mát, nhưng cậu lại thấy hơi nóng ran trong lòng.
Đậu Thịnh cũng không hỏi thêm, chỉ khẽ cười, đi sánh bước bên cạnh cậu. Ống tay áo của hai người thỉnh thoảng chạm nhẹ vào nhau, phát ra tiếng sột soạt khe khẽ.
Một lúc lâu sau, Tạ Lan mới cất lời: "Chưa từng."
Hai năm đầu cấp ba, đầu óc cậu chỉ nghĩ đến dàn nhạc giao hưởng, mấy chuyện yêu đương vớ vẩn chẳng có chút hứng thú nào. Sau đó Tiêu Lãng Tịnh bị bệnh, cậu cứ chạy giữa bệnh viện với trường học, chuyện yêu đương càng không liên quan gì đến cậu.
Đậu Thịnh bật cười khẽ: "Vậy chẳng phải trùng hợp à, tớ cũng chưa từng."
Tạ Lan sững sờ, ngạc nhiên quay đầu nhìn anh: "Cậu chưa từng?"
Ngay cả người chậm hiểu nhất cũng có thể nhận ra Đậu Thịnh nổi tiếng đến mức nào trong lớp. Chẳng nói đâu xa, chỉ mới hơn một tháng nhập học, Tạ Lan đã nghe không biết bao nhiêu cô gái xì xào về Đậu Thịnh trong căng tin, ngoài hành lang.
Đậu Thịnh thở dài một tiếng: "Hồi cấp hai không phải vì chuyện của ba tớ mà tớ trở nên tiêu cực suốt một hai năm trời còn gì."
"Vậy lên cấp ba thì sao?" Tạ Lan hỏi dồn.
"Cấp ba à..." Đậu Thịnh nheo mắt lại trong gió, "Cấp ba cũng không đáng kể. Nhưng mà bây giờ thì có thích một người rồi."
Tạ Lan khựng lại, định nói chuyện nghiêm túc thì đã bị Đậu Thịnh cắt lời.
Cậu có chút bất đắc dĩ, thở dài một hơi, "Cậu nên thực tế một chút đi, cái cô minh tinh kia có biết cậu thích cô ấy không?"
"Chắc là tạm thời chưa biết đâu. Chờ tớ chắc chắn đến năm mươi phần trăm, tớ sẽ tỏ tình ngay." Đậu Thịnh vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa tiện tay móc trong túi ra thứ gì đó rồi nhét vào tay Tạ Lan: "Đi thôi, tan học nhanh lên."
Tạ Lan vốn định khuyên ngăn cái ý tưởng tỏ tình với minh tinh hoang đường kia, nhưng lại bị cảm giác cứng cứng, tròn tròn trong lòng bàn tay làm cho phân tâm. Cúi đầu nhìn, hóa ra là miếng kính tròn trên bàn học của Đậu Thịnh.
Đậu Thịnh luôn thích sưu tầm mấy thứ nhỏ nhặt, kỳ lạ, thỉnh thoảng lại lén đưa cho cậu một món trước có lần đưa lá ngô đồng, đậu sô cô la, tiền xu linh tinh.
Tạ Lan hơi bất lực, giơ miếng kính lên soi thử, "Cậu có thể đừng lúc nào cũng dúi cho tớ mấy thứ linh tinh được không?"
"Đồ hay ho mới đưa cậu chứ." Đậu Thịnh cười cười, "Không biết quý đồ tốt còn trách tớ nữa."
Video bún ốc của Đậu Thịnh cuối cùng cũng được đăng tải vào tối thứ Sáu.
Tạ Lan xem video Đậu Thịnh đăng mãi đến tối thứ Sáu mới thấy.
Ban đầu cậu tưởng Đậu Thịnh chỉ rảnh rỗi nên nghịch ngợm, về nhà ăn cơm xong mới mở lên xem thì phát hiện anh đúng là có đầu tư thật.
Mở đầu video là một đoạn phim tài liệu, hình ảnh là khu rừng trúc sâu trong núi, nhạc nền du dương nhẹ nhàng, giọng nam dẫn chuyện đều đều vang lên:
“Từ phía đông tỉnh Chiết Giang, đi về phía tây nam 1500 km, là rừng trúc mùa hè ở vùng Liễu Châu. A Đậu là người Quảng Tây, lớn lên giữa rừng trúc, sống nhờ vào những đọt măng ngọt to béo...”
Máy quay chuyển cảnh, hướng về một người đàn ông đang đốn măng, nhưng đoạn này bị Đậu Thịnh chỉnh sửa lại, anh vẽ một hình người nguệch ngoạc che lên mặt người đàn ông trong video gốc, thi thoảng còn lượn lượn dao vào bụi trúc. Phần lời thuyết minh cũng bị thay bằng giọng Đậu Thịnh nói theo kiểu không đầu không đuôi:
“Tháng sáu bắt đầu, đến khoảng tháng chín là mùa đốn măng, măng càng mềm, càng non, càng quý.”
Phần bình luận tràn ngập dấu chấm hỏi, Tạ Lan xem đến đơ người.
Hình ảnh bỗng tối sầm, trên màn hình hiện lên ánh mắt mệt mỏi rã rời của Tạ Lan trong đêm đó, vài dòng chữ trắng dần hiện ra:
"Đêm khuya, thiếu niên lao động cải tạo – A Đậu – lê cái chân bệnh tật vừa làm xong việc nhà. Hắn không thể chờ đợi hơn nữa, dùng phần măng vừa đốn được, nấu cho mình một bữa tối tuyệt đỉnh."
–- Cười ngất, chuyên gia măng Quảng Tây, A Đậu!
–- Tập mới ‘Đầu lưỡi Trung Quốc’: đặc biệt về A Đậu
— Đạo diễn có tâm, ra tay chuẩn bài
Máy quay lại chuyển cảnh, là một hành lang dài hai bên dựng cảnh giả, cuối hành lang là ánh sáng trắng chói mắt. Trong tai nghe truyền đến tiếng thở dốc của Đậu Thịnh, anh mặc áo T-shirt trắng dính bụi, hai tay đút túi quần thể thao, loạng choạng bước về phía ánh sáng...
“Cạch”, cửa mở. Nhạc nền bỗng nhiên vui vẻ hẳn lên, ghép liền đoạn anh đêm đó đang luộc bún ốc.
–– Mẹ nó, loại video nhảm nhí này mà tớ lại bị đánh gục vì bóng lưng
—- A Đậu đúng là giấu nghề
-– Bị què rồi hả? Đậu chiến thương?
-– Sao què thế kia? Lo ghê á
-– Quay từ sau nhìn tới mà cười muốn chết
-– Hành lang này dựng xịn ghê, có vibe ghê
Tạ Lan nhìn mà không cảm xúc, chỉ muốn bật cười lạnh.
Cứ tưởng hai bên tường dựng giả thì cậu không nhận ra, ai ngờ đó chính là hành lang ký túc xá. Cuối ánh sáng trắng bên phải chính là... toilet.
Cũng thật biết lừa fan ăn mì.
Cả đoạn luộc bún quay không nhiều, Tạ Lan cũng là lần đầu thấy bản cắt dựng hoàn chỉnh. Ngôn ngữ hình ảnh của Đậu Thịnh rất mạnh, từ khi bắt đầu luộc bún, vừa căng thẳng vừa điêu luyện, đến đoạn thiếu niên cúi đầu ăn bún không nói câu nào, mọi thứ đều mượt mà. Trong nhà ăn, ánh đèn sáng trưng, người và cảnh đều yên tĩnh đến mức mỗi tiếng va chạm giữa đũa và bát đều nghe rõ mồn một. Cảm giác đêm khuya ăn bún được đẩy lên đến đỉnh điểm.
Tạ Lan nhìn video đó, nhớ lại đêm đó mình có hơi sốt nhẹ, nhưng vẫn cố gắng quay hết một lèo, tay còn cầm điện thoại, cảnh quay không bị cắt đoạn nào, không đổi góc quay, mượt mà đến đáng sợ.
–– Đói bụng quá
-– Chốt đơn liền
-– Tớ mê xem trai đẹp ăn cơm ghê á
-– Trước đó nữa, tớ cũng vậy
-– Hầu kết của A Đậu ngon quá à.
-– Một tay mở bún mà làm tớ muốn bùng nổ cảm xúc
-– AAA nghe tiếng carbon dioxide thoát ra từ cổ họng ổng xong muốn xỉu!
Tạ Lan kéo thanh tiến độ lùi lại, chỉnh phần bình luận còn lại xuống mức một phần tư, để hiện rõ cổ họng Đậu Thịnh.
Cái hầu kết đó đúng là... rất hút mắt. Rất nổi bật nhưng không quá sắc cạnh, lúc trượt lên xuống dưới làn da mỏng manh thì tràn đầy sức sống.
Sau khi chỉnh bình luận xuống, lại thấy vài dòng mới bị che lúc nãy:
–– srds, tô bún này hơi ít không?
-– Cũng thấy vậy, hình như chưa ăn đã no
-– Có phải chừa lại tí… cho ai kia không đó?
-– Video này sao không có NM cameo gì vậy? Hơi hụt
-– Quay từ sau nhìn tới mà chỉ muốn cười rũ rượi
Tạ Lan biết rất rõ tiếp theo sẽ là gì, da đầu bắt đầu tê rần, nhưng vẫn rất thành thạo kéo lại chế độ bình luận "không giới hạn".
Ngay khoảnh khắc Đậu Thịnh đặt bát bún xuống bàn vui vẻ, màn hình tối sầm.
Tạ Lan tim đập mạnh: tới rồi.
Quả nhiên, nhạc nền biến mất. Hình ảnh trở nên kỳ quái: hành lang tối thui phủ sơn bóng, máy quay rung lắc, Đậu Thịnh dùng một tay kẹp bát bún dưới ánh đèn, tay còn lại cầm máy quay, lén lút bước vào phòng Tạ Lan.
Phần bình luận bùng nổ. Dòng “ha ha ha ha” khổng lồ kích hoạt chế độ đạn mạc siêu cấp, một loạt chữ nhỏ lao vèo qua màn hình.
-– Tui chỉ muốn nói! Hóa ra đốn măng là đây
— Bữa ăn đêm (hoa rơi) kiêm cả “chặt đầu”
— Ổng không thể chờ nổi, dùng đọt măng vừa đốn để... ngủm luôn
-– Nhìn bóng lưng Tạ Lan đang nằm đắp chăn, còn chưa biết chuyện gì sắp xảy ra
-– Yếu đuối, bất lực, lại hơi hài hài
-– Tạ Lan: M* có thằng đang nấu bún cạnh giường tôi.
-– Tạ Lan: Tất cả là tại Miêu Miêu, sao cậu ăn bún ở đây???
Bình luận cứ thế trôi ào ào, cho đến khi Tạ Lan đá một cú đuổi ra ngoài, bình luận nổ tung. Những mảnh chữ lung tung chồng lên nhau, không ai đọc ra ai.
Tạ Lan cười đến cứng cả mặt, không dám tua lại, chỉ vội kéo tới đoạn cuối, khúc ending bất hủ của Đậu Thịnh.
-– Ba cái liền tay nào
-– Donate donate
-– Các ông đừng quên ba bước combo
-– Xem xong cái này tối nay vui quá, huhu
-– Cuối tuần bắt đầu rồi! Tui cũng đi luộc bún ốc đây
-– Xem bún ốc lúc nửa đêm vui ghê
-– Cày lên đề xuất nào!
Video này đúng là lượt xem lên rất nhanh, nội dung lố lăng nhưng lại hợp gu. Mới vài tiếng mà tình hình đã vượt cả những video được đầu tư bài bản.
Dù là lượt thích hay donate cũng đều bị chìm vào biển dữ liệu, Tạ Lan vẫn thành tâm nhấn thích, rồi chia sẻ video về dòng trạng thái cá nhân, caption ngắn gọn:
@Tạ Lan NM: Lạnh lùng.
Đăng xong, cậu đặt điện thoại xuống đi tắm. Khi ra, bài đăng đã bị cày nát bằng meme và bình luận ảnh chế.
Bức ảnh bị cắt từ đoạn cậu tung cú đá trong video, phối với đủ loại caption:
-– Ăn bún nữa đi! Tui thách á!
-– Đừng làm tao phải ra tay
– Đ* mẹ mày
– Ăn luôn cái chân tôi đi này
Tạ Lan vừa kéo vừa cười, chưa đầy một lúc đã lưu được cả chục cái meme. Nhưng vừa kéo tiếp, đã thấy top bình luận bị thay bằng loạt câu:
“Lan Tể, ra xem trang đầu!”
Trang đầu?
Cậu biết video mới của Đậu Thịnh vừa lên là đã leo top, nhưng phản ứng lần này có vẻ không phải vì video. Tạ Lan lui ra xem dòng trạng thái, liếc một cái.
Trang đầu trưng to một tấm poster quảng bá cho đợt hoạt động mùa hè mới – chủ đề là “Âm nhạc làm rung động lòng người.”
Tạ Lan ngơ ngác vài giây, mới nhớ ra hồi trước có người bên ban tổ chức đến hỏi ý xin dùng hình ảnh của Đậu Thịnh và cậu làm poster chủ đề. Lúc đó Đậu Thịnh bảo là phúc lợi cho gương mặt thân quen, Tạ Lan gật đại, sau đó chẳng ai nhắc lại nên cũng quên luôn.
Cho đến khi thấy poster này.
Ảnh của Đậu Thịnh là cảnh anh trong video, gương mặt đẹp trai nhìn camera, ánh mắt uể oải. Ảnh của Tạ Lan là cắt từ buổi biểu diễn hôm đó, cậu ôm violin, tay cầm cung nhẹ đặt trên dây đàn, mỉm cười hiền lành.
Đây là poster động. Hai ảnh cứ chớp qua chớp lại. Có khoảnh khắc cả hai nghiêng đầu, tóc trùng lên nhau, má gần như chạm nhau, tay cậu cầm cung kéo chắn vai trái của Đậu Thịnh, nhìn như cả hai như đang dựa sát vào nhau.
Cửa phòng khẽ vang lên tiếng gõ, Đậu Thịnh dựa vào cửa cười, giơ điện thoại:
“Thấy poster chưa? Đợt hoạt động lần này làm có tâm thật á.”
Tạ Lan “ồ” một tiếng, thản nhiên nói: “Chuyển động hơi loạn, kiểu này là chủ đề âm nhạc hả?”
“Ừ, hoạt động này cậu chắc chắn phải đi đấy nhé.” Đậu Thịnh cười, “À, mẹ tớ mới gọi về hỏi muốn ăn khuya gì.”
Vừa xem xong video kia, đầu Tạ Lan toàn là bún ốc.
Nhưng cậu chỉ nhẹ nhàng đáp: “Bún hoặc mì gạo đều được.”
“Vậy để tớ tự luộc hai gói bún ốc nhé, không cho măng chua.” Đậu Thịnh nói, lê dép đi ra ngoài, tiện tay khép cửa, “Đừng quên lưu cái đoạn ảnh poster làm kỷ niệm nha, hai ba ngày nữa là đổi rồi đó.”
Tạ Lan lẩm bẩm: “Tớ không có hứng mấy.”
“Rồi rồi.” Giọng Đậu Thịnh vọng lại từ đầu cầu thang, “Thế để tớ lưu lại gửi cho cậu!
Đậu Thịnh vừa đi khỏi, Tạ Lan mới thở phào, lật điện thoại lên xem. Trên giao diện ứng dụng đang hiện to tấm poster quảng bá cho hoạt động mùa hè – đúng cái đã lên trang đầu kia.
Trang hoạt động được thiết kế nền tối, phía trên là loạt video âm nhạc đang thịnh hành dạo gần đây. Video của Tạ Lan trong buổi hòa nhạc mùa hè được ghim làm nội dung nổi bật nhất, đè cả lên mấy video của các UP chủ lớn nổi tiếng, ngay bên dưới là phần thông báo tuyển bản thảo chủ đề.
— Hè đến rồi, nắng nhẹ gió mát, có bài hát nào khiến tim cậu rung động không?
— Chia sẻ một bài nhạc khiến cậu thấy vui vẻ, nghe chung với người ấy nhé!
— Hãy để giai điệu ghi lại từng nhịp tim của hai người.”
Chủ đề đợt này: “Âm nhạc khiến lòng người rung động.”
UP chủ chỉ cần đính hashtag chủ đề là có thể gửi bài. Hạn cuối là ngày 9 tháng 5. Mười bài có tương tác cao nhất sẽ được nền tảng đẩy mạnh lưu lượng trong tháng, top 3 còn được một phần quà “bí mật đặc biệt” nữa nha ~
Ngay dưới thông báo, vẫn là ảnh động của Tạ Lan và Đậu Thịnh trong poster, ánh mắt gần như chạm nhau.
Tạ Lan nhìn chằm chằm vài giây, rồi kéo thanh thông báo cá nhân xuống, lặng lẽ bấm vào một đoạn video cắt từ clip “luộc bún đêm khuya”.
Chỉ ba giây sau, cậu ấn dừng, cắt đúng đoạn Đậu Thịnh ôm tô bún tiến vào phòng với vẻ mặt rón rén, sau đó gửi đoạn đó vào một ứng dụng chỉnh ảnh. Tùy tiện chọn hiệu ứng, chỉnh tí khung, ghép chữ, cuối cùng xuất ra thành một biểu cảm động kiểu GIF.
Làm xong, Tạ Lan tiện tay mở khung chat với Đậu Thịnh, gửi qua.
Văn Hóa Phục Hưng: Gửi tặng cậu cái GIF cao cấp.
Một giây sau, Đậu Thịnh đang luộc bún dưới lầu lập tức gửi lại biểu cảm đáp lại – hai con mèo mập đang cụng ly bia, hai móng vuốt nhỏ nâng cốc lên chạm vào nhau, cực kỳ khí thế.
RJJSD: Cụng ly nào!
Tác giả có lời muốn nói:
Hai quả Đản đang nằm ườn trên ghế sofa xem một bộ phim tài liệu về trứng gà.
Người gõ bàn phím đi ngang qua phòng khách, mũi khẽ giật giật, nghi ngờ hỏi: “Ủa, ai đang uống rượu đấy?”
Lập tức nổi giận: “Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, không được uống rượu nha!!”
Đậu Đản ngồi yên không nhúc nhích, thản nhiên nâng ly lên. Lại Đản hí hửng cụng một phát với nó.
Coong!
Người gõ bàn phím tức giận gào lên: “Hai đứa có nghe lời tôi nói không hả!”
Đậu Đản ngáp dài, uể oải đáp: “Đây là... rượu Đản. Ngọt mà, không có cồn đâu.”
Lại Đản nhỏ giọng phụ họa: “Con người la to quá trời luôn á...”