Chương 5: Sự Hủy Diệt

Học Thần Triệu Fan Ngày Ngày Diễn Trò Với Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đến tận khi về lại chỗ ngồi, nhận bài kiểm tra mà Tạ Lan vẫn còn mơ hồ, khó hiểu.
Môi trường học đường đàng hoàng, cụm từ này có theo nghĩa cậu hiểu không nhỉ?
Còn nữa, rốt cuộc Đậu Thịnh đã làm hỏng bao nhiêu cái máy ảnh rồi vậy?
Bầu không khí trong lớp rất yên ắng, chỉ có tiếng bút viết sột soạt trên giấy. Tối qua Tạ Lan mới học gấp từ vựng tiếng Trung về môn Toán và Lý thôi, còn Hóa thì chỉ nắm được từ cơ bản.
Trước mắt cậu là một đề thi bình thường, suốt cả tờ đề toàn là... Hidro, Heli, Liti, Beri, Bo, Các-bon, Nitơ, Oxi, Flo, Neon, Natri, Magie, Nhôm, Silic, Phốt-pho, Lưu huỳnh, Clo, Ác-gông, Kali, Canxi.
Vào mắt Tạ Lan toàn *$#&*@?
Cậu lật sột soạt đến trang cuối cùng, tức đến bật cười.
"Mẹ kiếp." Xa Tử Minh ngồi bàn trước lẩm bẩm: "Mới vào đã phát điên."
Tạ Lan dứt khoát làm Lý trước.
Sau khi làm hết các câu trắc nghiệm và điền vào chỗ trống, cậu không kìm được mà nghĩ, sao sắp qua một tiếng rồi mà Đậu Thịnh vẫn chưa về?
Có khi nào bị đánh chết luôn rồi không nhỉ?
Suy nghĩ này vừa hiện trong đầu cậu thì cửa trước lớp bỗng kêu cót két, người nào đó chạy vội vào, lủi về chỗ ngồi trong cái nhìn giận dữ của giám thị.
Tạ Lan khẽ liếc nhìn Đậu Thịnh, thấy mặt anh không có vết tích ẩu đả rõ ràng nhưng tóc tai bù xù hơn lúc sáng. Anh làm bài rất nhanh, không cần cả giấy nháp, mắt nhìn đến đâu, gõ đầu bút hai cái, khoanh đáp án rồi chuyển sang câu tiếp theo ngay lập tức, như thể thời gian cho anh làm không còn nhiều nữa.
Đúng một phút trước giờ thu bài, Hồ Tú Kiệt xuất hiện trước cửa.
Có ba người đứng sau cô ấy: hai tên tóc dài và đầu đinh mặt mũi sưng vù, cùng với "chó đất" mặt đỏ bừng.
Trên gương mặt hiền lành của "chó đất" còn vương nét xấu hổ.
Chuông vừa reo là Hồ Tú Kiệt lạnh lùng gọi: "Đậu Thịnh, ra đây!"
"Dạ tới liền."
Đậu Thịnh nhanh chóng viết nốt mấy nét cuối cùng vào bài thi rồi đứng dậy, ném bài thi vào tay Cá Trích ngồi bàn trước, sau đó nhanh nhẹn bước ra cửa trước.
"Đệt." Xa Tử Minh nhìn theo: "Sao nói không chủ động ra tay mà!"
Vu Phi thở dài: "Đúng là điên thật. Đới Hữu, đi hóng không?"
Đới Hữu xoay bình cà phê, cau mày nói: "Không phát bài tập cũng chẳng phát bài kiểm tra, làm gì có cớ mà xuống văn phòng."
Ba người đồng loạt nhìn về phía Tạ Lan.
Tạ Lan: "Hửm?"
Nụ cười của Đới Hữu rất chi là thân thiện, hệt như Đậu Thịnh thân thiện của cậu ấy vậy.
"Bạn Tạ Lan chưa đi nhận sách giáo khoa đúng không? Cả ngày nay thi rồi, chưa nói chuyện với Hồ Tú Kiệt câu nào phải không?"
Xa Tử Minh vỗ bàn đứng bật dậy: "Biết ngay cậu muốn xuống văn phòng mà, tớ sẽ dẫn đường cho cậu!"
Tạ Lan: "Tớ không..."
Đới Hữu ngắt lời: "Với tư cách là lớp phó học tập, tớ cũng có nghĩa vụ đi cùng cậu."
Vu Phi ủ rũ: "Thế hay là... Tớ đi ăn nhé?"
"Mơ đi!"
"..."
Kỳ thật Tạ Lan đã đến văn phòng rồi, lúc đó ngoài hành lang người qua lại tấp nập, giờ lại vắng tanh một cách lạ lùng.
Cửa không đóng, Đậu Thịnh đứng gần cửa sổ, vạt áo sơ mi trắng ở hông hơi xộc xệch, để lộ vòng eo mảnh khảnh, nhưng dáng người anh vẫn cao gầy, thanh thoát.
Anh một tay đút túi quần, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt lạnh lùng.
Hai tên tóc dài và đầu đinh đang thêm thắt, kể lể với Hồ Tú Kiệt, hóa trang thành nạn nhân. Có điều ánh mắt hình viên đạn của Hồ Tú Kiệt vẫn đặt trên người Đậu Thịnh, chờ hai người kia nói xong mới lạnh lùng hỏi: "Cô muốn nghe em nói. Có phải em đánh hai bạn này không?"
Đậu Thịnh không nhìn ngoài cửa sổ nữa, gật đầu: "Là em."
Một sự kiêu ngạo và bất khuất một cách lặng lẽ.
Hồ Tú Kiệt hỏi: "Tại sao?"
Đậu Thịnh mỉm cười, liếc hai tên kia: "Vì chướng mắt thôi ạ."
Sắc mặt của hai đương sự cực kỳ khó coi, Hồ Tú Kiệt không rõ chân tướng thì càng nhăn mặt hơn nữa, cô đập bàn quát lớn: "Ăn nói cho đàng hoàng! Bỏ ngay cái thói ngạo mạn, xấc xược đó đi, đừng thấy cô hiền mà được nước lấn tới! Chơi điện thoại, nghịch máy ảnh trong trường thì thôi đi, đằng này còn dám bỏ cả kỳ thi quan trọng như thi phân lớp, em dám coi thường bài kiểm tra tổ hợp môn tự nhiên của cô sao! Giờ còn dám đánh nhau, lớp 11/4 không chứa nổi em đúng không? Muốn chuyển lớp thì nói thẳng đi!"
Khi dạy bảo học sinh, giọng cô ấy vang dội như chuông đồng, chẳng khác nào cầm loa hét vào tai người ta, ngay cả Tạ Lan cũng nghe rõ mồn một từng lời.
Giọng Hồ Tú Kiệt văng vẳng cả hành lang, những học sinh đi ngang qua từ xa không hẹn mà cùng nhau chạy biến, thảo nào quanh đây chẳng thấy bóng người.
Bầu không khí hết sức căng thẳng, Tạ Lan nhìn Đậu Thịnh đang nhíu mày im lặng, bỗng thấy hơi lo lắng. Cậu từng chứng kiến tên yêu nghiệt này nổi cơn điên thì đáng sợ đến mức nào, kiểu gì cũng cãi tay đôi với giáo viên chủ nhiệm cho mà xem.
Ai ngờ im lặng hồi lâu, hàng lông mày đang nhăn chặt của Đậu Thịnh khẽ giãn, anh cụp mắt, khẽ nói: "Em làm xong bài kiểm tra tổ hợp môn tự nhiên rồi thưa cô. Môn Lý em còn ghi nháp trên giấy nữa."
Tạ Lan: "???"
Hồ Tú Kiệt sửng sốt: "Thế cô có cần phải cảm ơn em không?"
Đậu Thịnh mím môi, nhỏ giọng nói: "Không cần đâu ạ, Lý là môn em thích nhất, dù có lo chuyện bao đồng thì em cũng không bao giờ lơ là bài thi môn Lý đâu ạ. Em không muốn phụ lòng kỳ vọng của cô và bố mẹ, càng không muốn phản bội lý tưởng của bản thân, xin cô hãy yên tâm."
Cả tên tóc dài lẫn tên đầu đinh đều sốc nặng vì màn diễn sâu này.
Hồ Tú Kiệt cười khẩy: "Lý tưởng của em biến thành môn Lý của cô lúc nào vậy? Tuần trước em đã nói với thầy Mã là môn Toán cơ mà?"
Cô vừa nói vừa kéo Đậu Thịnh vào trong vài bước, sau đó đóng cánh cửa sổ đang mở hé khiến gió lạnh lùa vào.
Xa Tử Minh núp sau lưng Tạ Lan, run cầm cập: "Trời ơi, cười chết ngất."
Tạ Lan hỏi theo phản xạ: "Cười ói là gì?"
"Là cười đến ói luôn đó, từ tượng thanh thôi, lúc ói thì toàn 'ụa ụa' còn gì." Xa Tử Minh cất giọng đầy vẻ thâm trầm: "Du học sinh à, cậu còn phải học nhiều điều lắm đấy."
Cậu ta nói cho vui miệng thôi, ai ngờ Tạ Lan lại nghiêm túc gật đầu.
Mặc dù từ tượng thanh này hơi thô tục, nhưng phải công nhận nó cực kỳ súc tích và sinh động.
Tiếng Trung quả là một bầu trời nghệ thuật!
"Thưa cô, không phải vậy đâu ạ." Vương Cẩu đột nhiên lên tiếng, cố gắng nói tiếng phổ thông bằng chất giọng khàn đặc của mình: "Câu chướng mắt này là Đậu Thịnh nói kháy thôi ạ, chứ thực ra là hai người kia nói với em."
Hồ Tú Kiệt nhướn mày: "Tụi nó nói gì em?"
Trước đó Vương Cẩu rất bình tĩnh nhưng khi đối mặt với giáo viên lại hơi căng thẳng, giọng cậu ta cũng run run.
"Hai bạn ấy nói giọng em chướng tai, cấm em nói chuyện, bắt đầu từ buổi phụ đạo tuần trước rồi ạ, trốn cũng không trốn được. Hôm nay trong nhà vệ sinh, em lỡ miệng nói nên hai bạn muốn "dạy dỗ" em, cuối cùng lại đụng trúng bạn học giỏi lớp 11/4 này."
Nghe vậy, Đậu Thịnh lại quay mặt ra cửa sổ, thừ người ra.
"Ban đầu em có khuyên cậu ấy đi kẻo trễ giờ kiểm tra, cậu ấy cũng nghe lời nhưng hai bạn này không chịu, vừa dứt lời là xông lên luôn, em có nói dối không ạ? Em không dám đâu. Hai bạn ấy còn đánh lén sau lưng nữa đó cô, nếu cậu ấy mà "thân khinh nhẹ như Vân Trung Yến" [3], khí khái cao tận trời thì hôm nay đã khỏi thi, vào bệnh viện nằm luôn rồi đó ạ. Cô thấy có vô lý không, sao có thể vừa nhục mạ rồi còn đánh người ta chứ? Không thể nào!"
Cậu ta càng quýnh quáng lại càng nói nhảm, tự hỏi tự trả lời, biểu diễn một màn độc thoại hài hước.
Mặc dù Tạ Lan chưa biết nhiều về truyền thống văn hóa nhưng rất thích những khúc nhạc lúc trầm lúc bổng nghe rất đặc biệt, cho dù không theo kịp thì nghe cho vui cũng được.
Vương Cẩu dừng lại, run rẩy giải thích: "Xin lỗi cô, em cứ quýnh quáng lên là lại quen thói nói linh tinh."
Hồ Tú Kiệt nhíu mày thành một cục: "Cái thói gì mà kỳ cục thế hả, sửa ngay đi!"
"Dạ thưa cô."
Tóc Dài hoảng hốt kêu lên: "Bọn em chửi nó là sai nhưng bọn em có đánh ai đâu ạ! Bọn nó vu khống, nói kiểu gì mà chẳng được, thế khác nào bọn em đã bị thương mà còn phải nhận lỗi đâu ạ?"
Nghe vậy, Đậu Thịnh ngoái đầu lại, lúc ngước mắt tình cờ chạm phải ánh mắt của Tạ Lan đang đứng ngoài cửa. Cảm xúc bực bội vốn dâng lên trong mắt chợt nguôi ngoai, dường như anh không ngờ Tạ Lan lại tới đây.
Có điều Đậu Thịnh quay ngoắt vào, bước tới gần tên tóc dài rồi nắm cổ áo cậu ta.
Hồ Tú Kiệt quát: "Đậu Thịnh, buông ra cho tôi! Chẳng có quy củ gì cả!"
Tạ Lan nhìn chằm chằm bàn tay ấy, thon dài, trắng muốt, mỗi khớp xương khi siết chặt gồ lên trông cực kỳ mạnh mẽ. Đẹp thật!
Cậu không kìm lòng được mà thầm trầm trồ.
Vì chơi đàn nhiều năm nên khi quan sát ai, cậu cũng vô thức nhìn tay của họ trước tiên, tay của Đậu Thịnh là bàn tay đẹp nhất mà cậu từng thấy.
Đậu Thịnh cười khẩy: "Cậu lý lẽ ghê nhỉ? Cậu ta bị mấy cậu bắt nạt, các cậu cũng là người hẹn ra đánh, cùng nói tiếng Trung nhưng chỉ lẫn chút tiếng địa phương thôi mà mấy cậu cũng kiếm chuyện mạt sát người ta. Tôi còn tưởng các cậu xấc láo đến cỡ nào cơ, hóa ra bị thương bèn mách lẻo à? Tôi cũng bị thương nặng đây, giờ tôi mách luôn nhé!"
Hồ Tú Kiệt sửng sốt, quan sát anh theo phản xạ tự nhiên: "Em cũng bị thương à?"
"Vâng." Đậu Thịnh hất tay ra, nghĩ ngợi rồi ôm eo: "Nhức xương cụt ạ."
Xa Tử Minh đang nhoài người phía sau Tạ Lan, lầm bầm: "Cái đó gọi là xương cụt mà."
Hồ Tú Kiệt thấy rõ sự hoảng hốt: "Đau xương cụt hả?"
Tóc Dài mắng: "Mẹ kiếp, mày có còn là người không? Tao có đánh lưng mày đâu?!"
"Sao không?" Đậu Thịnh thờ ơ giơ tay lên, chỉ tay ra ngoài cửa: "Cậu ấy chứng kiến mà, lúc về lớp còn kiểm tra vết thương cho tôi nữa cơ."
Mọi người trong văn phòng quay đầu nhìn ra.
Tạ Lan ngớ người ra.
Hồ Tú Kiệt cau mày: "Đang giờ thi mà hai đứa ngồi bàn sau làm gì bậy bạ đấy?"
Đậu Thịnh lười biếng đáp: "Không có gì đâu ạ, em kéo lưng quần ra cho cậu ấy xem thôi mà, chừng một giây là cùng."
Tạ Lan: "???"
"Đúng không?" Đậu Thịnh bình tĩnh quay đầu nhìn cậu.
Xa Tử Minh núp sau mông chọt Tạ Lan: "Trời má, cậu dòm lưng quần cậu ấy nữa á?"
Tạ Lan sốc đến đần mặt.
Mãi lâu sau, cậu mới đáp "ừm" với gương mặt cứng đờ.
Mẹ kiếp, đồ tiểu tiện nhân! Cậu thầm chửi bằng thứ tiếng Trung chứa đựng cả một bầu trời nghệ thuật ấy.
Vì còn phải thi tiếng Anh vào giờ tự học buổi tối nên Hồ Tú Kiệt không giữ mọi người quá lâu, chỉ nói sẽ giải quyết sau.
Lúc nhóm Tạ Lan về lớp thì đã bắt đầu phát đề, Đậu Thịnh vào trễ hơn họ vài phút. Anh trở lại chỗ ngồi trong ánh nhìn chằm chằm của hội cú mèo, cúi đầu đọc đề, làm như không thấy ánh mắt "hiền lành" của Tạ Lan.
Hồ Tú Kiệt lại xuất hiện ở cửa, vẻ mặt sắc như dao: "Anh chị quậy cho lắm vào, phá cho lắm vào, cả ngày hôm nay tôi nghe giáo viên bộ môn phản ánh anh chị thi kém nhiều lắm đấy. Tôi sẽ nói chuyện với anh chị sau!"
Cả lớp bỗng im phăng phắc.
Chốc lát sau, Hồ Tú Kiệt đi rồi, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu lại trò chuyện.
Đề tiếng Anh có hơi vô vị.
Bỏ qua chuyện đề có dễ hay không, vấn đề là có vài câu ngay cả một người nửa Anh nửa Việt như Tạ Lan cũng không hiểu.
Đề nhàm chán đã khơi dậy cơn buồn ngủ do lệch múi giờ mà cậu đã kìm nén suốt ngày hôm nay, Tạ Lan tức tốc trả lời hết câu hỏi trong đề rồi nằm nhoài ra bàn, chưa được mấy giây đã ngủ say tít thò lò.
Cậu ngủ rất sâu, đến tận khi tiếng chuông reo chói tai, tổ trưởng đi tới rút bài thi bị đè dưới cánh tay cậu. Tạ Lan phải mất một lúc mới thoát khỏi trạng thái mơ màng, cậu ngơ ngác ngẩng đầu, mắt chưa kịp thích ứng với ánh sáng thì đã thấy một thầy giáo bước thoăn thoắt lên bục giảng.
Thầy giáo hơn bốn mươi tuổi, gương mặt hòa nhã, rạng rỡ. Ông ấy chào hỏi giáo viên tiếng Anh rồi vỗ bàn: "Nào nào, khoan về đã, cho thầy hỏi chút, bạn Tạ Lan mới đến đâu rồi?"
Tạ Lan mơ màng giơ tay.
Thầy mừng rỡ nắm chặt bình giữ nhiệt trên tay: "Thầy mới chấm xong mấy bài thôi nhưng háo hức quá, phải đến đây gặp mặt mới được. Em giỏi thật, bài kiểm tra được trọn điểm luôn! Em đã nổi tiếng khắp tổ Toán rồi, mới đến mà em đã gây ấn tượng mạnh đấy."
Trong lúc Tạ Lan hơi khép mắt, mơ màng "tiêu hóa" một tràng dài của thầy giáo, thì hội cú mèo trong lớp đã nhao nhao bàn tán.
Xa Tử Minh trợn tròn mắt: "Trọn, trọn, trọn điểm á??!"
Cá Trích cũng hoang mang ngoái đầu, thì thầm "Trâu bò" với vẻ mặt phức tạp.
"Đề này mà thi được tận 150 điểm á??"
"Trời má, không phải bảo người nước ngoài dở môn Toán à?"
"Gì vậy trời?!"
"Hủy diệt hết đi!"
"Tui chết trong lòng nhiều chút."
Giữa cái lớp ồn ào như cái chợ, chỉ có bên trái Tạ Lan là chốn bình yên. Vị họ Đậu nào đó vừa thi xong đã úp mặt xuống bàn ngủ lăn quay.
Mấy giây sau, người nào đó tự tỉnh giấc, ngồi thẳng dậy rồi xoa vầng trán hằn dấu đỏ bừng. Đôi mắt đen tuyền của anh miễn cưỡng kéo chút tỉnh táo, anh nhìn Tạ Lan trước rồi mới nhìn về phía bục giảng.
Giọng Đậu Thịnh khi chưa tỉnh ngủ trầm hơn bình thường, chứa đựng đôi phần dịu dàng.
"Cái "trọn điểm" đó là sao?" Anh nhấn mạnh chữ "cái".
Dáng vẻ nhướn mày của lão Mã giống y đúc con cú tai dài đang cười trên nỗi đau khổ của người khác: "Đừng mơ nữa ông tướng, thầy lấy bài em ra chấm trước đấy, câu cuối cùng không rút gọn căn 243, nên bị trừ 2 điểm."
Đậu Thịnh: "... À."
Một chữ "à" đầy thản nhiên hệt như lá bùa mát rượi dán vào trán Tạ Lan, làm cậu sảng khoái, mát mẻ hơn cả lá bạc hà.
Tạ Lan liếc sang trái, thờ ơ nói: "Lần sau cậu có thể chép các căn bậc hai thường gặp ra giấy làm bài."
Đậu Thịnh: "Hả?"
Anh ngơ ngác nhìn cậu hai giây rồi cụp mắt cười, trầm giọng nói: "Đồ thù dai."