Chương 7: Trải Nghiệm Đầu Tiên

Học Thần Triệu Fan Ngày Ngày Diễn Trò Với Tôi

Chương 7: Trải Nghiệm Đầu Tiên

Học Thần Triệu Fan Ngày Ngày Diễn Trò Với Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giữa tiếng cười vang dội cả lớp học, thầy Tần bảo Tạ Lan ngồi xuống rồi trở lại bục giảng, vỗ bàn: “Được rồi. Đại thần Toán cần cố gắng hơn ở môn Văn nhé! Em ấy vừa về nước, cả lớp phải giúp đỡ em ấy nhiều vào.”
Cả lớp đồng thanh đáp “dạ”, có một bạn nam lên tiếng nói đùa: “Thầy vất vả quá rồi, ước mơ cải lão hoàn đồng của thầy đã thất bại!”
“Vẫn thành công chứ.”
Thầy Tần mỉm cười: “Cảm ơn Tạ Lan đã giúp thầy trẻ ra mười tuổi, thầy cười đến mất ngủ luôn.”
Dưới lớp lại cười ầm lên, thầy Tần ngồi xuống chấm bài, chẳng mấy chốc lớp học đã trở nên im ắng.
Tạ Lan hơi không biết nói gì.
Không phải cậu nhát gan, mà chỉ là không biết nói gì với điểm thi của mình thôi.
Bài văn viết được 6 điểm, sáu câu trắc nghiệm cậu làm bừa đúng được hai câu, được thêm 6 điểm nữa, phần tự luận đúng lắt nhắt thêm 4 điểm, tổng cộng được hẳn 16 điểm.
Cũng không đến nỗi nào, hơn 1 điểm so với dự đoán một chút, nhưng câu điền khuyết thơ cổ thì sai thật đáng tiếc.
Trong mười câu rõ ràng có câu “Trời sinh ra ta, tất sẽ có chỗ dùng đến ta”, cậu biết làm nhưng cuối cùng lại bị gạch chéo đỏ chót.
Tạ Lan bấm điện thoại tra được nguyên văn câu tiếp theo là: Ngàn vàng tiêu hết rồi cũng có lại.
Đậu Thịnh hỏi: “Câu này cho điểm mà, cậu trả lời sao vậy?”
Tạ Lan úp màn hình theo phản xạ: “Nhìn điện thoại tôi làm gì?!”
“Lỡ liếc thấy thôi.”
Tạ Lan hơi bực: “Nói chung là rất gần với đáp án rồi, thiếu 1 điểm nữa là đến 17 rồi.”
“Tiếc thật.” Đậu Thịnh tặc lưỡi đồng tình, đang định nằm xuống ngủ tiếp thì vô tình thấy bài thi của cậu, vẻ mặt anh thoáng chốc đứng hình.
Đề: Trời sinh ra ta, tất sẽ có chỗ dùng đến ta.
Đáp án của Tạ Lan: Ngàn vàng tiêu hết rồi thì hết luôn.
Đậu Thịnh lục lọi trên bàn một lúc lâu tìm được chiếc lá ngô đồng, lật lại, viết năm chữ.
Chỉ thiếu có ‘một’ từ.
Tạ Lan: “…”
Tiết tự học vô cùng yên ắng nhưng có hai người đang mất tập trung, một người ngồi bên trái Tạ Lan, người còn lại ở bàn đầu kia đang nằm sấp, đó là Trần Khả.
Hết hai tiết Văn, thầy Tần ôm bài thi đi ra. Trước khi đi, ông dừng trước cửa lớp.
“Thầy muốn nhắn nhủ các em vài điều.” Thầy nhìn mọi người: “Sắp chia lớp rồi, theo cách chia khối tự nhiên năm nay sẽ có vài em chuyển sang lớp chuyên A, một số phải chuyển sang lớp khác theo thứ hạng. Các em đang ngồi đây đều là những học sinh đã làm nên thành tích vẻ vang cách đây một năm rưỡi của thành phố, thầy mong các em đừng quên lý tưởng lúc vừa lên cấp ba, dù sau này có đi đâu về đâu…”
Ông ấy dừng lại, nhìn về phía cửa sau, nhấn mạnh từng chữ một: “Cũng đừng bỏ cuộc.”
Tạ Lan vô thức quay đầu lại, Trần Khả có vẻ xúc động khi nghe được ba chữ đừng bỏ cuộc, nhưng cậu ta nhanh chóng cúi người cầm quả bóng rổ dưới đất lên, ra khỏi lớp bằng cửa sau.
Thầy Tần cũng đi, lớp học thoáng chốc trở nên ồn ào náo nhiệt.
Tay trái Tạ Lan bỗng dưng bị chọc.
Đậu Thịnh rụt ngón trỏ về: “Tớ có một lời khuyên nho nhỏ siêu thân thiện, cậu muốn nghe không?”
“Không.” Tạ Lan lập tức xụ mặt, cúi đầu lật sách.
Đậu Thịnh nói tiếp: “Mỗi cuối tuần trường sẽ tổ chức các lớp phụ đạo tự nguyện, chắc sắp mở đăng ký để lập danh sách rồi đấy.”
Tạ Lan hơi khựng lại.
Đậu Thịnh lại bảo: “Ngữ Văn có một lớp cơ bản nhưng trùng giờ với lớp phụ đạo cho cuộc thi môn Toán, cậu suy nghĩ đi nhé.”
Tạ Lan tiếp tục lật sách: “Để sau tính.”
Thật ra cậu đã lung lay.
Muốn cải thiện môn Văn thì cần một quá trình kiên trì rèn luyện, đọc và viết được chỉ là một phần nhỏ, quan trọng là phải tích lũy kiến thức. Ngôn ngữ đâu phải cứ nhồi nhét vào đầu là có thể hiểu ngay được, có giáo viên dẫn dắt sẽ thuận lợi hơn.
Hai tiết sau của buổi sáng là môn Toán.
Thầy Mã ôm bài thi vào lớp, hội cú mèo cảm động đến khóc hu hu trước sự chuyên nghiệp chấm bài cực nhanh của ông. Khi cán sự môn Toán – Xa Tử Minh – run rẩy chép dòng “Điểm trung bình: 108” lên bảng đen, cả đám lại càng khóc to hơn nữa.
Thầy Mã thổi nhẹ ly trà kỷ tử trong bình giữ nhiệt, nở nụ cười hết sức hiền từ: “Bài kiểm tra đợt này khó bằng một phần ba bài thi thật, thầy cũng không bất ngờ khi điểm của các em như vậy. Ý nghĩa tồn tại của lớp Toán Lý A chính là hướng đến các trường đại học, cao đẳng tự chủ tuyển sinh, kể từ bây giờ tình huống này sẽ như cơm bữa, các em phải bình tâm đón nhận. Hôm nay thầy sẽ sửa mười sáu câu trắc nghiệm điền khuyết trước, thắc mắc gì thì cứ hỏi thầy.”
Tốc độ sửa đề của thầy Mã không quá nhanh, logic, ngắn gọn và súc tích, mở rộng đúng chỗ, chỉ ra đúng lúc. Tạ Lan nhìn lướt qua các hàng trước, những người học giỏi đều ngồi thẳng tắp, ngay cả Vu Phi suốt ngày tựa tường cũng thẳng lưng như cây cột, còn đeo cả kính vào, Đậu Thịnh thì xé tờ giấy để ghi chú.
Tới giờ ra chơi, ai đi vệ sinh thì bước khẽ ra ngoài, những người còn lại tiếp tục cắm cúi giải đề, im lặng hơn cả tiết tự học buổi sáng.
Tạ Lan đang sửng sốt trước bầu không khí học tập đầy áp lực này thì thấy thầy Mã vừa cầm bình giữ nhiệt, vừa cười tít mắt đi tới chỗ mình.
“Thầy giữ cho em một suất học lớp phụ đạo cuối tuần cho cuộc thi môn Toán rồi, đừng quên nộp đơn đăng ký nhé.” Thầy Mã thì thầm với cậu.
Tạ Lan tỏ ra đắn đo: “Thầy ơi, em muốn học môn khác ạ.”
Thầy Mã sửng sốt: “Môn khác hả? Em không muốn học lớp phụ đạo thi đua à?”
Tạ Lan rụt rè đáp vâng.
“Tại sao?” Thầy Mã khó tin thấy rõ: “Em có biết phí của trời là gì không?”
Tạ Lan hoang mang: “Dạ không ạ.”
Ghế của Đậu Thịnh bắt đầu run.
“Em đừng học thói giả ngốc của Đậu Thịnh chứ.” Thầy Mã thở dài: “Thầy nói thật đấy, em đăng ký đi, em nhất định phải tham gia.”
Tạ Lan cố gắng nhìn ông ấy thật tha thiết: “Thầy à, điểm Văn của em có 16 điểm thôi ạ.”
“16 thì 16, dù em thi…” Đang nói thì dừng khựng lại, thầy Mã giật mình: “Bao nhiêu điểm???”
Chẳng biết việc bị từ chối lớp phụ đạo thi đua hay con số 16 của bài thi Ngữ Văn khiến thầy Mã sốc hơn, nhưng tóm lại bóng lưng quay đi của thầy đầy vẻ thất vọng.
Xa Tử Minh quay xuống an ủi cậu: “Thôi không sao đâu, bọn tớ đi học môn Toán hết rồi, bọn tớ sẽ cho cậu mượn vở ghi bài sau.”
Tạ Lan đành thở dài.
Buổi trưa, trên đường đến nhà ăn, giữa đường Hồ Tú Kiệt chặn Đậu Thịnh lại vì muốn làm rõ chuyện Vương Cẩu.
Đậu Thịnh bình thản gật đầu, dặn dò Xa Tử Minh: “Đi ăn nhớ chú ý đến cậu ấy nhé.”
“Cậu ấy” ở đây chỉ Tạ Lan.
Xa Tử Minh gật đầu: “Biết rồi, biết rồi, làm như mình là người giám hộ của người ta không bằng.”
Hồ Tú Kiệt nói với Tạ Lan: “À quên mất, thủ tục bán trú của em xong rồi, em ở chung phòng với Đậu Thịnh và Đới Hữu nhé, chìa khóa của em đây.”
Bán trú nghĩa là chỉ ở buổi trưa, đến tối thì về. Cơ sở vật chất ở ký túc xá của Anh Trung rất đầy đủ, chỉ cần có tiền là có thể đăng ký ngủ trưa tại ký túc xá.
Tạ Lan cầm chiếc chìa khóa dẹt có ghi “Ký túc xá số 3 phòng 603”, cảm ơn cô giáo.
Nhà ăn hôm nay đông nghịt, bên nào cũng xếp hàng dài ngoằn khiến Tạ Lan mới bước chân vào đã choáng váng.
Xa Tử Minh kéo cậu xếp hàng trước nồi sườn “cao cấp”, đứng đợi tận hai mươi phút. Vừa đến trước quầy, Tạ Lan đã bắt đầu hối hận khi thấy cái nồi sôi sùng sục cùng sườn bị bỏ chung với tiêu.
Cậu không biết ăn cay, cay chút thôi cũng chịu không nổi.
Dì múc đồ ăn dùng kẹp sắt nhấc cái nồi đã cạn nước, gân cổ hét: “Thêm mấy thìa nữa?”
Tạ Lan không nghe rõ: “Thêm gì ạ?”
Dì ấy lật tay, cho nguyên một muỗng tiêu đầy vào nồi: “Thêm tiêu!”
Tạ Lan: “… Dạ cháu cảm ơn.”
Xa Tử Minh cầm đĩa đi lòng vòng, rồi rầu rĩ nói: “Không còn chỗ nào luôn, tuyệt vời!”
Cậu ta đang cằn nhằn thì bên cạnh có người ăn xong đứng dậy, dư một chỗ trống, thế là Xa Tử Minh đẩy Tạ Lan vào nhanh như chớp: “Nhanh lên, cậu ngồi đó đi.”
Tạ Lan bị ép ngồi chen giữa hai người lạ hoắc.
Xung quanh vô cùng ồn ào, mặc dù sườn trong nồi tỏa ra mùi hương thơm lừng nhưng hơi nóng bốc lên cay xè mũi. Tạ Lan do dự, cuối cùng gắp một miếng lên cắn thử.
Sau đó cậu hít mạnh, quay đầu ho sặc sụa.
Tạ Lan tìm chỗ bán đồ ăn suốt đường về, khổ nỗi là đến tận khi đã vào cổng ký túc xá số 3 mà cậu vẫn không thấy bất kỳ cửa hàng tiện lợi nào.
Đới Hữu ở giường bên giới thiệu: “Phòng bọn tớ là phòng bốn người nhưng mới có hai người chuyển vào thôi, tớ ở đây cố định, còn Đậu Thịnh thì bán trú. Nghe nói cậu đang ở nhà cậu ấy đúng không?”
Tạ Lan đáp ừ: “Cậu ở ký túc xá thấy sao?”
“Cũng được, trên có giường, dưới có bàn, đồ dùng đều mới cả.” Đới Hữu trả lời: “Phòng 603 và nhà tắm nằm ở hai bên khác nhau, nhưng các cậu ở bán trú thì không sao.”
Lúc về ký túc xá, họ mới phát hiện Đậu Thịnh đã về trước, anh đang ngồi trên giường chơi điện thoại, một góc túi ni lông lộ ra trên mép giường.
Đới Hữu vừa thấy anh đã hỏi: “Chuyện Vương Cẩu sao rồi?”
“Chẳng sao cả, chỉ bảo tớ kể lại những gì đã thấy tại nhà ăn trưa hôm qua thôi, dù gì Hồ Tú Kiệt cũng đâu ngốc.” Đậu Thịnh giải thích qua loa vài câu, ngước lên nhìn Tạ Lan rồi vỗ xuống bên cạnh: “Dì quản lý ký túc xá mới đem ga trải giường tới đấy.”
Có một hộp bánh quy cạnh tay anh, Đậu Thịnh vừa dứt lời đã cho cả tá vào miệng nhai.
Tạ Lan thuận miệng hỏi: “Cậu hay ghi âm tiếng ăn đồ ăn lắm hả?”
Đới Hữu quay lại, hoang mang hỏi: “Ghi âm gì cơ?”
“Không có gì đâu.” Đậu Thịnh lấp liếm ngay: “Đới Hữu, đưa tớ khăn giấy.”
Đới Hữu ờ một tiếng, tiện tay ném túi khăn giấy sang cho anh.
Tạ Lan không quan tâm, đi lên hai bậc thang rồi trải ga giường. Mùi bơ rất thơm, cậu không kìm lòng được liếc về phía túi ni lông trên giường Đậu Thịnh.
Trên túi in năm chữ đỏ “Bánh kem Tiểu Diệp Tử”, ngoài bánh bích quy bơ còn có một hộp Daifuku dâu với sáu viên đáng yêu tất cả, vỏ gạo nếp trong mờ ôm trọn lấy nhân kem, được chứa trong hộp nhựa giống như bánh bẩn mà cậu từng thấy trước đó.
Đậu Thịnh nhai bánh quy thật nhanh, vừa mở hộp Daifuku dâu ra thì chạm phải ánh nhìn chăm chú của Tạ Lan, sửng sốt.
Một lát sau, anh đặt cái hộp đến trước mặt Tạ Lan: “Muốn ăn một miếng không?”
Đới Hữu hoảng hốt: “Trời đất ơi, cái tên xem đồ ăn là mạng như cậu mà chủ động hỏi muốn ăn không cơ chứ?”
Xem đồ ăn là mạng?
Tạ Lan nhẩm lại từ này, nửa hiểu nửa không, sực nhớ phần viết cuối trên vòng bạn bè của Đậu Thịnh: Không cho.
Đậu Thịnh lắc hộp bánh ngọt tròn xốp kia: “Ăn không?”
Sau một hồi do dự, cuối cùng Tạ Lan vẫn đành chịu thua trước cái bụng đang đói cồn cào, lấy một cái: “Cảm ơn”.
Daifuku dâu được làm rất tỉ mỉ.
Vỏ nếp rất mỏng nhưng cực kỳ đàn hồi, trái dâu trong đó chua chua ngọt ngọt mà thấm vị mát lạnh, tạo nên một sự kết hợp hoàn hảo với lớp kem mịn màng và ngọt ngào.
Chỉ có một tiếc nuối duy nhất là quá nhỏ.
Đới Hữu đứng ở dưới ngẩng đầu lên: “Cho tớ một miếng.”
Đậu Thịnh lướt điện thoại: “Sắp hết rồi.”
“Xì.” Đới Hữu vừa cười vừa đá vào thang leo giường của anh: “Đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời!”
Tạ Lan lấy khăn giấy lau tay rồi cúi đầu tiếp tục bọc ga trải giường. Đậu Thịnh thờ ơ hỏi Đới Hữu: “Trưa nay mấy cậu ăn gì?”
Đới Hữu tựa vào mép giường, trả lời: “Sườn heo hầm. Do Hồ Tú Kiệt gọi lại nên bị trễ mất mấy phút, bọn tớ phải ngồi mỗi người một nơi.”
Đậu Thịnh ờ một tiếng.
Tạ Lan đã trải ga giường xong. Tình cờ tiếng chuông nghỉ trưa reo lên, Đới Hữu nhét nút tai để ngủ, cậu cũng nằm xuống, nhắm mắt lại.
Đậu Thịnh vẫn còn ngồi trên giường yên lặng chơi điện thoại. Một lát sau, điện thoại của Tạ Lan bỗng rung lên.
Cậu nhận được một tin nhắn Wechat mới.
[
RJJSD
: Cậu không ăn cay được à?]
Tạ Lan ngẩn người.
Cậu nhanh chóng nhớ lại các cuộc trò chuyện suốt hai ngày qua, cậu tin chắc rằng mình chưa từng đề cập chuyện không biết ăn cay với bất kỳ ai.
Hành động duy nhất làm lộ thói quen của cậu là vào trưa hôm qua: Cậu không động vào gà viên rắc tiêu trong hai món mặn và món chay của căn tin.
Tạ Lan do dự, nhắn lại chữ “ừm”.
[
RJJSD
: Phục thật, Xa Tử Minh đúng là ZZ mà.]
[
Văn Hóa Phục Hưng
: ZZ nghĩa là gì?]
[
RJJSD
: … Người thông thái ấy mà.]
Tạ Lan thấy hơi khó hiểu bèn gửi một dấu chấm hỏi.
Đậu Thịnh không trả lời.
Chốc lát sau, có tiếng động rất khẽ phát ra từ lan can sắt phía trên.
Sau đó là tiếng lạch cạch của hộp nhựa vang lên rất nhỏ, một bàn tay đẹp hút mắt từ từ đẩy chiếc hộp Daifuku dâu từng chút một từ bên kia lan can.
Điện thoại của cậu lại rung.
[
RJJSD
: Cho bé du học sinh kén ăn tội nghiệp nhà cậu lấp bụng đó!]
Vài giây sau lại rung tiếp.
[
RJJSD
: Tiền bịt miệng, đừng mách mẹ tớ là tớ đánh nhau nhé.]
Tạ Lan: “…”
Anh ta có quên tối qua đã trả tiền bịt miệng rồi không đấy?
Mặc dù đó chỉ là một chiếc lá ngô đồng héo úa bị gió thổi đến.