Hời Hợt - Vu Triết
Chương 11
Hời Hợt - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ban ngày cuối tuần, hội quán mới khá đông khách, khu tập luyện cũng trở nên náo nhiệt.
Tuần trước Lữ Trạch có tiến hành quảng bá một chút, nên cũng thu hút được vài học viên mới. Hội quán mới vốn chỉ có hai huấn luyện viên là Phàn Quân và Thiết Bang, lúc này không đủ người xoay sở, lịch dạy của Phàn Quân kín mít từ sáng đến tối.
May mà có một huấn luyện viên mới đã vượt qua buổi phỏng vấn của Lữ Trạch, là một cô gái tên Đàm Như. Lúc này Phàn Quân đang đứng xem cô dạy thử cho nhóc Khỉ.
Buổi chiều Trâu Dương sẽ mang đồ đến, anh tiện thể sắp xếp các buổi học của học viên mới vào buổi tối để Đàm Như phụ trách, sang tuần sau sẽ bớt vất vả hơn.
Có lẽ vì chưa yên tâm về cô, nên trong lúc dạy thử, Lữ Trạch cũng cố ý ghé qua một lần, đứng ở cửa từ xa xem một hồi lâu, đến khi chú Lữ gọi đi mua thức ăn mang về võ quán cũ mới rời đi.
Phàn Quân cảm thấy buổi dạy của Đàm Như còn chi tiết hơn cả anh và Thiết Bang, chuyên môn cũng rất vững vàng. Khi kết thúc buổi dạy thử, Khỉ gật đầu với Phàn Quân, ý muốn nói nhóc thấy huấn luyện viên Đàm rất giỏi.
"Huấn luyện viên Đàm có nhận xét gì về học viên không?" Phàn Quân hỏi.
"Sao lại còn đánh giá cả em nữa?" Khỉ đang định đi ngay lập tức ghé vào chen một câu.
"Nền tảng khá vững chắc," Đàm Như đáp, "sức mạnh và khả năng bùng nổ đều tốt."
Khỉ hài lòng gật gù: "Ừm, đúng là em..."
"Thế còn điểm thiếu sót thì sao?" Phàn Quân lại hỏi.
"Hả gì..." Khỉ định xen vào nhưng không kịp.
"Khả năng kiểm soát cơ bắp có thể rèn luyện thêm." Đàm Như nói.
"Hả? Cái gì..." Khỉ nhìn cô chằm chằm.
"Quá chú trọng đến tính biểu diễn của động tác, mà xem nhẹ thực chiến..." Đàm Như tiếp tục nói.
"Gì gì, cái gì..." Khỉ lại quay sang nhìn Phàn Quân.
"Nó thích khoe khoang kỹ thuật." Phàn Quân nói.
"Em muốn nghỉ học!" Khỉ xoay người chạy về phía cửa.
"Muốn nghỉ thì đi tìm Lữ Trạch." Phàn Quân đáp.
Khỉ lập tức quay người trở lại.
"Huấn luyện viên Đàm nghỉ ngơi đi, ăn cơm đã," Phàn Quân nhìn đồng hồ, "học viên bảy giờ mới đến."
"Ừm." Đàm Như mỉm cười, vỗ vai Khỉ, "Em vất vả rồi, thực lực của em vẫn rất mạnh đấy."
"Chà," Khỉ hất tóc, vung tay, "cũng thường thôi mà."
"Biết vậy thì tốt." Phàn Quân nói.
"Anh Phàn?" Khỉ trừng mắt nhìn anh.
"Lát nữa nhóc dẫn hai anh em Bân Bân tập trước đi," Phàn Quân nói, "anh đi ăn cơm."
"Em cũng chưa ăn mà, anh." Khỉ nói.
"Lát nữa về rồi ăn, lúc nãy anh thấy mẹ em vẫn chưa xào đồ ăn xong đâu." Phàn Quân nói.
Khỉ và anh em Bân Bân đều là con của các tiểu thương trong khu vực này. Khỉ ở võ quán lâu hơn, trước kia tập ở võ quán cũ, sau khi chuyển sang võ quán mới thì dù có lớp hay không, không có chỗ nào khác để đi thì họ cũng ở lì trong quán.
Phàn Quân ra ngoài mua một suất cơm niêu thịt ba chỉ xào dưa chua.
Thời gian gần đây, ngoài bữa cá hôm trước, anh vẫn luôn giữ chế độ ăn rất lành mạnh. Nếu đặt đồ ăn ngoài mà có thể chọn đồ ăn nhẹ thì anh đều chọn đồ ăn nhẹ. Hôm nay đi ngang qua tiệm cơm niêu mới mở này, anh lập tức quyết định phải ăn thử ngay, nhỡ đâu mai kia quán đóng cửa thì sao.
Phàn Quân ngồi sau quầy lễ tân cắm cúi ăn, đến khi Lữ Trạch bước vào thì anh hoàn toàn không nghe thấy, cũng chẳng nhìn thấy.
Mãi đến khi Lữ Trạch đưa tay gõ nhẹ lên vỏ hộp cơm, anh mới ngẩng đầu lên.
Thấy Lữ Trạch nhíu chặt mày, anh nói một câu: "Bữa ăn xả hơi."
Lữ Trạch nhìn anh, một lúc lâu không nói được câu nào, cuối cùng chỉ giơ ngón cái với anh.
Phàn Quân cũng không nói gì thêm.
"Tôi về võ quán cũ đây," Lữ Trạch xách túi đồ ăn, "Bên này buổi tối cậu để ý một chút, học viên mới đông, có vấn đề gì thì kịp thời giải quyết."
"Ừm." Phàn Quân gật đầu.
"Cơm chỉ ăn nửa chén thôi được không?" Lữ Trạch liếc vào hộp cơm của anh.
"Ừm." Phàn Quân dùng nĩa vạch một đường ở giữa cơm.
Lữ Trạch chắc là vẫn còn nghẹn lời, đứng ngay trước mặt anh, không đi mà cũng chẳng nói năng gì.
"Ngửi thêm chút nữa là thèm đấy." Phàn Quân nhắc hắn.
Lữ Trạch quay người đi ra ngoài.
"Ối giời, đường hẹp thế này à?" Lưu Văn Thụy nhìn con đường phía trước, người gần như dán chặt vào vô lăng, "nếu có xe đi tới thì chẳng phải là không tránh được ư?"
"Không biết," Trâu Dương ngồi ghế phụ nói, "hay là mày chờ tí xem."
"Chờ gì cơ?" Lưu Văn Thụy hỏi.
"Chờ có xe đến." Trâu Dương nói.
"Đờ mờ, tao điên chắc, chờ làm gì chứ!" Lưu Văn Thụy kêu.
"Giờ chưa có xe mà, sao không chạy đi?" Trâu Dương quay đầu nhìn hắn.
"Không sao, có xe thì Trâu Dương chỉ cần mở miệng là có thể chửi cho xe đối diện nổ tung," Lý Tri Việt ở ghế sau cười sung sướng, "đừng sợ."
Vốn dĩ đỗ xe ngay cổng chính là được rồi, nhưng Trâu Dương lười đi bộ thêm đoạn trong trung tâm thương mại, nên bảo Lưu Văn Thụy vòng đường tắt hôm nọ hắn đi để vào bãi sau.
Suýt chút nữa thì Lưu Văn Thụy với cả cái xe nhà cậu ta gặp nạn.
"Đờ mờ," xuống xe thì Lưu Văn Thụy ướt đẫm mồ hôi, "tay lái này có đáng một ly trà sữa không?"
"Tầng một có quán trà sữa khá ngon," Trâu Dương nhớ lại ly sữa gừng hôm đó, "mời mày uống."
"Thế còn bọn tao?" Trương Truyền Long hỏi.
"Tự mà mua đi!" Lưu Văn Thụy quay đầu trừng hắn một cái.
Năm ly sữa gừng.
Trâu Dương không mạo hiểm gọi món khác, chỉ mua lại loại hôm nọ thấy ngon. Nhưng quán này nhìn thực sự vắng khách, cô chủ pha chế cực kỳ lóng ngóng, động tác lộn xộn, mãi mới làm xong một ly.
Đến khi làm đủ năm ly, cô chủ dựa vào quầy thở dài một hơi.
"...Vất vả rồi." Trâu Dương không nhịn được buột miệng.
Chị chủ cười: "Mệt thật, chưa bao giờ làm một lúc năm ly cả."
Buổi tối, trung tâm thương mại càng vắng hơn ban ngày, đa số cửa hàng đều đóng cửa, đi qua hành lang có cảm giác như lạc vào một không gian khác.
Nghe thấy tiếng "bốp bốp" từ bên trong Võ Đạo Đằng Long vọng ra, Trâu Dương thậm chí khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Đẩy cửa kính võ quán, âm thanh bên trong lập tức náo nhiệt hơn nhiều.
"Cũng đông người phết đấy." Lý Tri Việt nói.
Phàn Quân ngồi sau quầy lễ tân, tựa vào ghế, ngửa đầu, chiếc mũ che khuất nửa khuôn mặt, giống hệt lần đầu bọn họ gặp anh.
"Phàn Quân." Trâu Dương gọi một tiếng.
Phàn Quân không hề động đậy.
Không biết là thật sự ngủ say hay do tiếng ồn trong võ quán quá lớn khiến anh không nghe thấy.
Trâu Dương định gọi to hơn, nhưng... mặc dù Lưu Văn Thụy và mấy người kia đều biết thính lực của anh không tốt, hắn vẫn không muốn nhấn mạnh thêm điều đó.
Thế nên hắn đi đến gần, đưa tay búng nhẹ một cái ngay bên tai phải của Phàn Quân.
"Ừm." Phàn Quân cựa mình.
Giọng còn vương chút ngái ngủ.
...Đúng là ngủ thật.
"Trâu Dương?" Anh hỏi một tiếng rồi mới giơ tay vén vành mũ lên.
"Là tôi." Trâu Dương liếc chiếc mũ, "mũ này có lỗ à? Sao anh nhìn thấy tôi được?"
"Không cần nhìn," Phàn Quân đứng dậy, "chẳng ai dám gọi tôi kiểu đó cả."
Thấy phía sau Trâu Dương còn mấy người nữa, anh hơi khựng lại: "Cậu mang nhiều đồ thế?"
"Bọn tôi đến chơi thôi." Lưu Văn Thụy nói.
"Ồ." Phàn Quân liếc vào khu tập luyện phía trong.
"Nếu đông thì thôi vậy," Lý Tri Việt cũng nhìn theo, "khỏi làm phiền các anh."
"Không sao," Phàn Quân nói, "lát nữa là hết lớp rồi."
"Thế mang đồ đến trước nhé?" Trâu Dương hỏi.
"Được." Phàn Quân lấy chìa khóa từ trong ngăn kéo.
Khi cả nhóm đi ra, Trâu Dương đưa túi trà sữa đang cầm cho anh.
"Cảm ơn." Phàn Quân lấy một ly ra nhìn, "Ở quán dưới lầu à?"
"Ừ," Trâu Dương gật đầu, "tranh thủ lúc quán chưa đóng cửa."
Phàn Quân cười, cắm ống hút, uống một hơi dài.
"Đổi người lái đi," Lưu Văn Thụy vỗ nắp ca-pô, "đường này thực sự chịu không nổi, vừa hẹp vừa loạn lại còn tối..."
Đám này hồi đó đều học lái cùng nhau, nhưng nhà Trâu Dương không có xe, Lý Tri Việt với Trương Truyền Long thì ở xa... tính ra tay lái tốt nhất lại chính là Lưu Văn Thụy.
Cuối cùng cả bọn đồng loạt quay đầu nhìn Phàn Quân.
"...Để tôi lái." Phàn Quân nói.
"Ôi, cứu tinh, cảm ơn anh!" Lưu Văn Thụy thở phào, ném chìa khóa cho anh, rồi cùng Lý Tri Việt chen lên ghế sau.
Trâu Dương vẫn im lặng, đợi mấy người kia đóng cửa xong mới quay đầu hỏi anh: "Anh... có bằng lái xe à?"
Đám ngốc này khi nhìn về phía Phàn Quân có lẽ không ai để ý tai trái anh bị khiếm thính.
"Ừ," Phàn Quân mỉm cười, "có dùng máy trợ thính."
"À," Trâu Dương gật đầu, vừa đi về ghế phụ vừa hỏi thêm, "chưa từng thấy anh đeo bao giờ nhỉ?"
"Hỏng rồi." Phàn Quân nói.
Trâu Dương khựng lại, không hỏi thêm, rồi lên xe.
Đợi anh ngồi vào, ba người ngồi ghế sau mới kịp phản ứng, Lý Tri Việt cẩn trọng hỏi: "Anh Phàn..."
"Anh ấy có bằng lái." Trâu Dương ngắt lời.
"Ồ——" Cả ghế sau đồng loạt cười gượng gạo.
Kỹ năng lái xe của Phàn Quân tốt hơn Lưu Văn Thụy nhiều. Lúc này trung tâm thương mại đã rất vắng, nhưng ngoài đường thì đủ loại người: người bán hàng rong chưa về, người đi dạo, người đứng thẫn thờ... ngoài ô tô ra, gần như chẳng ai có khái niệm làn đường hay vỉa hè, mọi người cứ đi lại tự do.
"Đúng là loạn thật." Trâu Dương nói.
"Cuối tuần mà," Phàn Quân đáp, "ngày thường đỡ hơn nhiều."
Chưa kịp để Trâu Dương nói gì, anh đã vỗ tay mạnh lên còi.
Người đi bộ phía trước cuối cùng mới chịu bước lên vỉa hè dưới tiếng còi inh ỏi.
Nhưng một ông anh đi xe điện vừa bò vừa chơi điện thoại vẫn chắn ngay làn đường nhanh, còn quay đầu chửi bới. Trâu Dương tuy không đọc khẩu hình được hết nhưng cũng đoán ra ông ta đang chửi gì.
Phàn Quân giữ chặt tay trên còi, không buông, tay cầm vô lăng giơ ngón giữa về phía ông anh kia.
Ông ta trừng mắt, không nhúc nhích. Phàn Quân đạp phanh, liếc sang trái một cái, rồi thẳng thừng mở cửa xe.
Cửa vừa hé, chiếc xe điện kia đã tức tốc phóng đi.
"Người có sức chiến đấu đúng là ngông nghênh thật," Lý Tri Việt ngồi sau ngưỡng mộ cảm thán, "tao bình thường chỉ dám chửi trong xe, chỉ sợ họ nghe thấy thì run chết."
Chỉ từ bãi trung tâm thương mại ra đến ngã tư đầu tiên, Phàn Quân đã bấm còi bốn lần, bình thường cái xe nhà Lưu Văn Thụy chắc một tuần cũng chẳng kêu đến bốn lần.
May mà qua ngã tư thì người xe đều vơi đi nhiều, thuận lợi chạy đến dưới khu nhà trọ của Phàn Quân.
Hơn một tuần không gặp, cục cưng mèo... Đại Hắc lớn nhanh thấy rõ, đầu tròn người mập, cực kỳ hiếu động.
Cả đám cùng nhau loay hoay sắp xếp đống đồ mua cho Đại Hắc. Nhờ có ổ mèo, kệ leo cùng nó hăng hái leo trèo trên đó, căn phòng nhỏ vốn đã rất ấm cúng của Phàn Quân giờ càng thêm thoải mái.
Trâu Dương đứng giữa phòng khách, có thoáng chốc thậm chí chẳng muốn rời đi.
"Đi thôi!" Trương Truyền Long gọi, "ra võ quán vận động gân cốt nào!"
Đám này thật sự chẳng thể nào đồng cảm với hắn.
Bên võ quán mới chỉ còn đúng một học viên vẫn đang tập, một nữ huấn luyện viên trông rất đẹp đang phụ trách.
Trong vài phút Trâu Dương nhìn họ tập, Lưu Văn Thụy và mấy người kia đã cởi giày nhảy ùa lên sàn, lao vào bao cát đá liên hồi.
Chỉ có Lý Tri Việt còn bình thường, biết nhờ Phàn Quân dạy mấy chiêu ngớ ngẩn, dễ học nhưng lại cực kỳ bắt mắt để chụp ảnh.
"Nói thật nhé," Trương Truyền Long cố sức đá bao cát, "Anh Phàn, nếu tôi tập mỗi tuần một buổi thì bao lâu mới được như anh?"
"Chắc là trước khi cậu chết." Phàn Quân đáp.
"Gì cơ?" Trương Truyền Long sững người lại, ngừng chân.
"Đm." Trâu Dương tựa vào bao cát bên cạnh, bật cười.
"Lúc đó có khi tôi cũng không thể đánh nổi nữa rồi." Phàn Quân nói.
Đám bạn của Trâu Dương khá thú vị, anh đã lâu rồi chưa từng thoải mái như thế này.
Ngày thường anh tiếp xúc chủ yếu là học viên, trò chuyện dăm ba câu trong giờ học. Còn bạn bè cùng trang lứa thì hiếm ai chịu ở lại Nam Châu Bình, mà có ở lại... cũng khó để làm bạn.
Phàn Quân nhìn sang Trâu Dương đứng đối diện, một người như vậy, nếu không nhờ chị San thì bình thường chẳng có lý do gì để đến Nam Châu Bình, có lẽ anh cũng chẳng bao giờ quen...
Ánh mắt Trâu Dương chạm vào mắt anh hai giây, rồi lập tức lướt đi, ánh nhìn trở nên lạnh hẳn.
Phàn Quân quay đầu lại, thấy Lữ Trạch đang đi tới.
Anh nhanh chóng bước tới chặn hắn ở rìa khu tập luyện trước khi Trâu Dương kịp phản ứng: "Ăn cơm xong rồi à?"
"Ăn lâu rồi." Ánh mắt Lữ Trạch còn dừng lại bên Trâu Dương hai giây rồi mới quay về gương mặt anh, "Cậu bị sao vậy? Người ngoài mà cũng để vào quán quậy phá?"
"Lớp học kết thúc rồi." Phàn Quân đáp.
"Đàm Như không dạy nữa à?" Lữ Trạch hỏi.
"Không ảnh hưởng." Phàn Quân nói.
"Sao lại không ảnh hưởng?" Lữ Trạch gặng hỏi.
Phàn Quân im lặng hai giây rồi mới nói: "Ra ngoài nói chuyện."
"Tại sao?" Lữ Trạch không nhúc nhích.
"Không muốn để chú Lữ khó xử." Phàn Quân đáp.
Lữ Trạch không lên tiếng, lại quét mắt nhìn một vòng sau lưng anh, rồi mới sầm mặt quay người đi về phía cửa.
"Sao thế?" Trâu Dương đi qua hỏi một câu khi hắn đang thay giày.
"Không có gì," Phàn Quân nói, "dạy dỗ tôi thôi."
"Tôi nghe thấy rồi." Trâu Dương nói.
Phàn Quân nhìn hắn, khẽ nói: "Ở đây chơi đi."
Chưa đợi Trâu Dương mở miệng, anh đã quay người bước đi.
Lữ Trạch ngồi dựa vào ghế sau quầy lễ tân, thấy anh đi ra thì nói: "Thật không ngờ đấy, từ bao giờ mà hai người thân thiết đến thế rồi?"
Phàn Quân không nói gì.
"Cũng đúng," Lữ Trạch nói, "đồng bệnh tương liên, phải không?"
"Chị San đâu phải mẹ tôi," Phàn Quân nhìn hắn, "hai người mới là đồng bệnh tương liên."
Lữ Trạch bật dậy, bàn tay đập mạnh lên bàn, trừng mắt nhìn anh: "Cậu nói lại lần nữa xem?"
Phàn Quân im lặng, vẫn nhìn anh ta.
"Cái võ quán này không phải chỗ để đùa giỡn!" Lữ Trạch nâng giọng, cố tình nói vào bên tai phải của anh, "Hôm nay cậu dẫn mấy người này đến chơi, ngày mai cậu ta lại dẫn thêm mấy người nữa đến chơi..."
"Không ai làm thế cả," Giọng Phàn Quân rất bình tĩnh: "Trâu Dương cũng không tính là người ngoài."
"Đừng tưởng tôi không biết cậu ta đang nghĩ gì," Lữ Trạch hơi kích động: "Võ quán này là ba tôi vất vả gây dựng hơn mười năm nay mới được như bây giờ, không phải ai tùy tiện đưa chút tiền là có thể coi đây như quán nhà mình để bày trò!"
"Lữ Trạch?" Phàn Quân nhìn hắn, "Anh đang nói cái gì vậy?"
"Tôi nói..." Lữ Trạch còn chưa nói xong, một tấm thẻ từ sau lưng Phàn Quân xẹt qua, sượt qua mặt anh ta rồi rơi xuống bàn quầy.
Là một chiếc thẻ ngân hàng.
Phàn Quân chỉ cảm thấy đầu óc ong lên, quay người lại, quả nhiên thấy Trâu Dương.
"Mua khóa học." Trâu Dương nói.
Ba chữ này quá bất ngờ, khiến Lữ Trạch nhất thời không phản ứng kịp.
"Lát nữa tôi ký với cậu..." Phàn Quân lập tức xoay người, chặn Trâu Dương lại khi hắn chuẩn bị bước thêm về phía quầy.
"Tránh ra," Trâu Dương nghiêng đầu, ánh mắt nhìn về phía Lữ Trạch bên kia: "Tôi muốn mua khóa của anh ta."