Chương 34

Hời Hợt - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phàn Quân ngồi sau quầy lễ tân, nhìn Lữ Trạch và lão Lưu đang căng thẳng giằng co.
"Chờ hợp đồng với trung tâm thương mại hết hạn thì tôi sẽ dọn đi," Lữ Trạch nói, "nhiều hơn một ngày tôi cũng không ở, nhưng trước khi đến hạn, sớm một ngày tôi cũng không đi."
Lão Lưu rút điếu thuốc ra ngậm, mò bật lửa trong túi.
"Chú." Phàn Quân gọi một tiếng.
Lão Lưu chẳng thèm nhìn anh, như không nghe thấy, bật lửa châm thuốc.
Phàn Quân búng tay một cái, tiếng vang giòn giã.
Lão Lưu không nhịn được, cau mày quay đầu lại, Phàn Quân nhìn ông, chỉ vào biển cấm hút thuốc treo trên tường: "Dập đi chú."
Lão Lưu ngậm thuốc, không nhúc nhích.
Phàn Quân đứng dậy, nhặt một chiếc cốc giấy dùng một lần học viên đã bỏ vào thùng rác, múc ít nước, rồi đứng trước mặt ông.
"Hôm nay chỗ các cậu chẳng ai học, còn làm vẻ thanh lịch gì chứ." Lão Lưu có phần khó chịu, lại rít mạnh một hơi, rồi ném điếu thuốc vào trong cốc nước.
"Hôm nay thi đại học, cả khu đều phong tỏa đường," Lữ Trạch nói, "học viên không vào được thì nghỉ học là bình thường, ông không cần lo."
"Tôi nói rõ cho cậu rồi, đến hạn là cậu dọn đi chứ gì?" Lão Lưu chỉ vào Lữ Trạch.
"Đúng." Lữ Trạch đáp.
"Đến lúc đó tôi sẽ đúng hẹn dẫn người thuê mới đến, có mấy nhà đang đợi tôi trả lời đấy," lão Lưu nói xong liền quay người đi ra ngoài, "cậu muốn tìm được chỗ rộng thế này nữa thì khó lắm."
"Cái đó không cần ông bận tâm." Lữ Trạch đáp.
Lão Lưu cười khẩy mấy tiếng, quay người bỏ đi.
Lữ Trạch đã quyết tâm dọn đi, e rằng cũng đã có sẵn phương án địa điểm mới. Phàn Quân ngồi trở lại ghế, thoáng ngẩn ngơ.
"Mấy hôm nay tôi đều phải chạy ngoài," Lữ Trạch nhìn anh, "chỗ này nhờ cậu trông coi nhé."
"Ừm." Phàn Quân gật đầu.
"Bây giờ tôi đang để ý mấy địa điểm, khu vực với giá cả chênh lệch nhiều lắm," Lữ Trạch cau mày, nói có phần khó khăn, "tôi phải đi so sánh qua lại... một mình không xoay sở kịp, ý bố tôi là... cũng... cũng muốn..."
Phàn Quân không nói gì, nhưng đã nghe ra được Lữ Trạch muốn nói điều gì.
Chú Lữ vẫn muốn anh giúp đỡ Lữ Trạch, cũng coi như là thử bước ra ngoài một chút.
"Tôi... không biết có được không." Phàn Quân mở lời, bởi Lữ Trạch nói khó nhọc quá, anh cũng không muốn cứ im lặng nghe, trông chẳng khác gì đang xem trò cười.
"Không sao, không gấp, vài ngày nữa," Lữ Trạch nói xong thì đẩy cửa kính ra, "chờ tôi lọc lại lần nữa, xác định được vài chỗ, lúc đó cậu xem... có thể chạy vài chuyến."
"Ừm." Phàn Quân trả lời thì cửa đã khép lại.
Vài ngày nữa thôi.
Nghe thấy câu này, Phàn Quân mới thở phào nhẹ nhõm.
Dù anh chưa chính thức đồng ý với Lữ Trạch, khoảnh khắc nói ra lời đó, trong lòng vẫn dấy lên nỗi hoảng hốt, cảm giác sợ hãi bất ngờ khiến cả người anh đờ đẫn mấy giây.
Nhưng lý do anh chịu mở lời, không từ chối thẳng thừng Lữ Trạch, cũng là bởi rất rõ ràng rằng, bất kể sợ hãi đến đâu, khó khăn đến đâu, ngày này rồi cũng sẽ phải tới.
Đã mở miệng thì cũng không còn đường lui cho bản thân nữa.
Sau khi trấn tĩnh lại một chút, việc phải ra ngoài "chạy vài chuyến", phản ứng đầu tiên của anh là muốn có người đi cùng.
Mà phản ứng này vừa xuất hiện, cái tên gần như lập tức hiện lên trong đầu anh — Trâu Dương.
Anh cũng ngẩn ra mấy giây.
Một người sắp 24 tuổi, lại cần một cậu học sinh mới 19 tuổi đi cùng.
Anh cười khẽ, thở dài một hơi.
Trâu Dương phải thi cấp bốn, sau đó là đến tuần thi cuối kỳ, hắn không thể nào có thời gian đi cùng anh khắp nơi được, dù anh biết hắn chắc chắn sẽ sẵn lòng.
"Cái này đi, cái gì định tốc hành trình, bluetooth, ABS đều có," Đại Đầu Ngư vỗ vào đầu xe, "cái này tôi từng chạy rồi, khá chắc chắn, ngã tám trăm lần cũng chẳng hỏng, chỉ sây sướt sơn, pin cũng đủ..."
"Cậu không biết lái xe hả?" Phàn Quân nhìn chiếc xe điện kiểu dáng cơ giáp trước mắt, trông cũng đẹp, không oách bằng xe của Trâu Dương, nhưng yên sau có thể chở người.
"Là do Quyên lúc tập chạy xe điện ngã đó," Đại Đầu Ngư cười, "cậu này."
"Sau đó học được chưa?" Phàn Quân lại hỏi.
"Chưa, không học nữa, hồi đi học tập xe đạp còn chẳng biết đi," Đại Đầu Ngư vừa nói vừa cười, "có người vốn dĩ là vậy, dù sao ra ngoài tôi chở cô ấy, không học cũng kệ thôi."
Phàn Quân mỉm cười.
Không hiểu sao, đôi khi những chuyện nhỏ bé thế này, những thứ chẳng để lại dấu vết gì trong cuộc sống nhiều người, lại khiến anh thấy ghen tị.
"Cậu sắp phải ra ngoài chạy phụ rồi hả?" Đại Đầu Ngư hỏi.
"Ừ." Phàn Quân khẽ đáp.
"Sau này cũng phải đi rồi à?" Đại Đầu Ngư có chút cảm thán, lại hỏi thêm.
"Rồi cũng... phải đi thôi." Phàn Quân nói.
"Ừ ha," Đại Đầu Ngư thở dài, "từ nhỏ đến lớn đã chơi chung với nhau, giờ chỉ còn lại tôi với cậu, với Lão Tứ, thêm một thời gian nữa chắc cũng chỉ còn tôi với Lão Tứ thôi."
Phàn Quân không nói gì.
"Đợi chỗ này giải tỏa, mọi người tản đi khắp nơi," Đại Đầu Ngư vỗ vai anh, "giữ liên lạc nhé."
"Ừ." Phàn Quân gật đầu.
Tiệm xe điện này là người quen của Đại Đầu Ngư, giá cả phải chăng, mọi thứ cần thiết đều lo liệu đầy đủ.
Phàn Quân ngồi lên xe, nhìn con đường phía trước, nghĩ xem nên đi đâu trước.
Anh vốn quen thuộc với Nam Châu Bình, ngoại trừ những khu ven dần nhộn nhịp, còn phần lớn trung tâm này anh đều biết rõ.
Những nơi gần thì anh đi bộ, xa hơn thì thuê xe hoặc lái chiếc minivan của chú Lữ.
Giờ chưa có mục tiêu rõ ràng, sau khi khởi động xe, anh chạy dọc theo con đường bên sông đi thẳng về phía trước, không rẽ, cũng chẳng dừng, mọi ngã rẽ đều chọn đi thẳng.
Anh chạy mãi đến tận vùng ven của Nam Châu Bình, nơi anh ít khi đến.
Đi tiếp nữa là sang một quận khác, qua quận đó chính là khu có trường học của Trâu Dương, tính cả đoạn chưa đi, còn tầm bảy tám cây số.
Xung quanh trở nên lạ lẫm.
Âm thanh cũng lạ, tuy vẫn pha tạp các loại âm thanh, nhưng khác với những gì anh thường nghe, phải cố lắng nghe để phân biệt.
Khung cảnh cũng không còn là diện mạo quen thuộc của Nam Châu Bình nữa, các khu chung cư bên cạnh cao cấp, đường phố rộng rãi hơn nhiều, hai bên cửa hàng mới mở nhiều, trang trí cũng đầy độc đáo.
Còn treo cả bảng chúc sĩ tử thi cử thuận lợi.
Khu trung tâm Nam Châu Bình chưa bao giờ có không khí của kỳ thi này.
Hồi Lữ Trạch thi đại học, anh chẳng có cảm giác gì, thậm chí ít khi gặp mặt.
Phàn Quân đỗ xe bên đường, đi dọc vỉa hè đi dạo một lúc, lại vào một cửa hàng bánh ngọt, mua một hộp bánh tart trứng và một cốc cà phê.
Trước cửa tiệm đặt hai thùng đồ nghề giả làm bàn, thêm vài cái ghế ngoài trời ngồi chẳng ra sao, ngồi thẳng lưng thì không tới, mà tựa vào thì thành nửa nằm, ăn chút gì là vụn bánh rơi đầy người.
Ăn hai cái bánh tart xong, Phàn Quân không nán lại thêm giây nào, đứng dậy mang số bánh và cà phê chưa uống hết để lên xe, quay đầu chạy về phía Bắc Tiểu Nhai.
Chuyến đi này không lâu, cũng chẳng mệt mỏi, nhưng lúc Đàm Như và học viên của cô ăn bánh tart, Phàn Quân đã nằm ngủ trên bục huấn luyện, đến khi học viên đến gọi mấy lần anh mới tỉnh dậy.
Ba ngày thi đại học, Lưu Văn Thụy lúc nào cũng kè kè điện thoại, thỉnh thoảng vào nhóm gia đình "Một Nhà Vui Vẻ" đăng vài lời khuyên kinh nghiệm "người đi trước" và an ủi.
Trâu Dương tính ra là em út trong nhà, sau hắn không còn em nào cần lo lắng chuyện thi cử nữa, hơn nữa hồi hắn thi, nhờ "hào quang" của bố mà thi cũng không tốt, nên hắn chẳng có kinh nghiệm gì để chia sẻ.
Hắn giờ chỉ muốn vượt qua kỳ thi cấp bốn, vốn dĩ cũng không thấy áp lực nào, so với Rì sờ pếch de and Trâu, thì hắn vẫn tốt hơn nhiều, nhưng Phàn Quân dường như lại rất quan tâm đến kỳ thi của hắn.
Cứ như vô hình gánh trên vai kỳ vọng của ai đó.
Hắn thậm chí nghĩ nếu thi không qua, thì chẳng còn mặt mũi gặp Phàn Quân.
Ngay cả với mẹ, hắn cũng chưa từng có tâm lý cố chấp như thế.
... Quả thật hơi lạ lùng.
Lần này, nhân viên chăm sóc khách hàng 003 chưa hẳn đã biến mất, thỉnh thoảng hắn gửi vài tin nhắn vu vơ thì bên kia vẫn hồi đáp, trò chuyện vài câu.
【Trâu yang】Mấy hôm nay mẹ tôi thế nào, tôi thấy bà không đăng WeChat
【Phàn】Vẫn tốt, vừa mới cùng chú Lữ ra ngoài hỏi thăm chuyện giải tỏa
【Phàn】Đang lo
......
【Trâu yang】Học viên anh đăng hôm nay chẳng phải là của quán quân hả? Anh lôi kéo được rồi à?
【Phàn】Quán quân bận rộn tìm địa điểm, không có thời gian dạy học
......
【Phàn】Xe mới.jpg
【Trâu yang】Ồ, mới mua hả
【Phàn】Mua hồi hôm qua
【Trâu yang】Ngầu thật đấy
【Trâu yang】Mua xe làm gì vậy
【Phàn】Đi lại
【Trâu yang】Câu trả lời này nhạt nhẽo thật
......
Thế nên Trâu Dương biết được, mẹ hắn cùng chú Lữ lo lắng về chuyện sau khi giải tỏa, Lữ Trạch ngày nào cũng chạy đôn chạy đáo tìm địa điểm, Phàn Quân mua một chiếc xe điện khá oách, chạy xe dắt Tiểu Bạch đi dạo, còn từng dắt Đại Hắc ra ngoài, nhưng Đại Hắc phản ứng dữ dội, nên vội đưa về...
【Phàn】Nó cứ bấu chặt lấy tôi
......
【Phàn】Ôn tập đến đâu rồi
......
【Phàn】Thi thuận lợi nhé!
【Trâu yang】Thi xong bọn tôi sẽ qua tìm anh, trưa nay ăn cùng nhau nhé
"Dương à," Giọng mẹ vang lên trong điện thoại, "chuẩn bị đi thi chưa con?"
"Con đang ăn sáng với bạn cùng phòng," Trâu Dương nói, tối qua mẹ đã gọi rồi, không hiểu sao sáng sớm lại gọi thêm lần nữa, "có chuyện gì không mẹ?"
"Chỉ là quên dặn con nhớ ăn sáng, không thì đầu óc sẽ không minh mẫn." Mẹ nói, "đừng uống sữa nhé, dễ đau bụng lắm."
"Vâng, con không uống." Trâu Dương liếc nhìn hộp sữa trong tay.
"Thế thì tốt, con thi tốt nhé." Mẹ nói.
"Dạ, mẹ yên tâm." Trâu Dương mỉm cười.
Mẹ vốn dĩ rất hay quên, nhiều chuyện hắn nói rồi, bà quay đi là quên béng, không phải trí nhớ kém, mà là không để tâm, bố hắn trước kia còn từng nói bà ích kỷ, chỉ nhớ chuyện của mình.
Nói Trâu Dương hoàn toàn không có suy nghĩ gì thì không đúng, hồi nhỏ ít nhiều cũng có chút thất vọng.
Nhưng những việc quan trọng thì mẹ hắn không bao giờ quên, như thi cử, sinh nhật, hay những lần hắn từng bị thương.
So ra thì, nhật ký trò chuyện với ông bố còn dừng ở khoản chuyển khoản mười sáu nghìn vào ngày Quốc tế Thiếu nhi, thật ra chẳng có tư cách gì mà trách móc mẹ hắn.
Trâu Dương khẽ thở dài.
"Đừng thở dài!" Lưu Văn Thụy đập vào lưng hắn một cái, "sắp vào phòng thi rồi còn thở than cái gì!"
"Chà," Trâu Dương đổi giọng, "tôi siêu phàm! Chúng ta siêu phàm!"
"Đúng rồi!" Cả đám đồng loạt gật đầu.
"Bây giờ bắt đầu kỳ thi tiếng Anh cấp bốn đại học, đầu tiên là phần viết, đề ở mặt sau tờ đề thi... thời gian viết là 30 phút... không được mở đề trước khi bắt đầu... bây giờ mời thí sinh bắt đầu làm phần viết."
Âm thanh phát thanh vừa dứt, Trâu Dương cầm tờ đề, gỡ mã vạch ở mặt sau, còn chưa dán xong, bên cạnh đã có người úp mặt xuống bàn bắt đầu viết.
Nhanh vậy sao?
Trâu Dương cũng làm theo, úp mặt dán mã vạch, điền số báo danh, họ tên, rồi xoay bút trong tay, nhìn chằm chằm vào đề...
"Thi xong rồi, chuyện này coi như xong, hãy lật sang trang khác rồi," vừa bước ra gặp nhau, Trương Truyền Long đã la lên, "ít nhất hôm nay không ai được nhắc lại nữa."
"Đi Nam Châu Bình không?" Lý Tri Việt hỏi.
"Đổi đề tài thô bạo vậy sao?" Trương Truyền Long nhìn cậu.
"Lúc nãy bài thi..." Lý Tri Việt cũng nhìn lại.
"Nam Châu Bình." Trương Truyền Long lập tức nói.
"Đi thôi." Trâu Dương quăng ba lô lên lưng, vừa nhắn tin cho Phàn Quân vừa nhanh bước đi trước.
Cả nhóm đổi bốn chỗ mới gom được bốn chiếc xe đạp điện chung, rồi phóng về phía Nam Châu Bình.
Giờ này khá đông xe, phần lớn đều hướng về trung tâm thành phố, chỉ có bọn họ là đi ngược lại.
"Có nên gọi Phàn Quân ra không?" Lý Tri Việt nói, "chúng ta phóng đến đó mất nửa tiếng, giữa đường hẹn thì nhanh hơn."
Trâu Dương không nói gì, thật ra phản ứng đầu tiên của bất kỳ ai cũng sẽ là vậy, nhưng hắn nhớ lời mẹ vừa nói.
"Anh ấy ở ngay đó thôi, ít khi ra khỏi Nam Châu Bình lắm."
Trước kia hắn không hiểu lắm "ít khi ra khỏi Nam Châu Bình" nghĩa là gì, giờ tuy vẫn chưa hỏi thẳng, nhưng đã có thể đoán được tại sao.
"Cứ đến trước đi," Trâu Dương nói, "anh ấy còn có tiết học."
"Được thôi." Lưu Văn Thụy xoay tay lái, phóng lên trước, "các bạn học, tăng tốc nào..."
Đúng lúc này là buổi trưa, lưu lượng xe đông, bọn họ chen chúc trong đám xe điện, tốc độ chẳng thể tăng lên nổi.
"Phía trước rẽ trái vào đường nhỏ đi." Trâu Dương nói.
"Được." Lưu Văn Thụy đáp.
Đúng lúc đèn xanh, Trâu Dương bẻ tay lái rẽ vào đường.
Chưa kịp đến giữa ngã tư, hắn đã nghe tiếng động cơ, từ phía trái trong tầm mắt thoáng qua, có vật gì lao tới.
Đồng thời phía sau vang lên tiếng hét của Lưu Văn Thụy.
Hắn không nghe rõ tiếng hét đó là gì.
Ngay sau đó, cái cảm giác bị hất văng ra thì lại rất rõ ràng.
So với lúc bị Phàn Quân đá một cú thì vẫn không giống —— lực va chạm mạnh hơn nhiều, khi các bộ phận trên cơ thể lần lượt tiếp đất, cảm giác va đập cũng dữ dội hơn hẳn.
......Chân rất đau.
Lần này thì rắc rối lớn rồi.
Một giờ.
Đám Thiết Bang đã đi ăn cơm, Phàn Quân ngồi trên bục huấn luyện, cầm điện thoại.
Trâu Dương vẫn chưa gọi đến, tin nhắn cuối cùng là gửi cách đây hơn một tiếng rưỡi, nói bọn họ sắp đến nơi rồi, theo lý mà nói thì giờ này đã phải đến nơi từ lâu rồi.
Nhưng vừa rồi anh gửi liền mấy tin, Trâu Dương cũng không trả lời nữa.
Phàn Quân lại nhìn đồng hồ một cái, bấm số gọi cho hắn.
Bên kia chuông reo mãi đến khi tự ngắt, cũng không có ai bắt máy.
Anh bắt đầu thấy bất an, lướt danh bạ tìm tên "Rì sờ pếch" thì ngay lúc chuẩn bị gửi tin hỏi, yêu cầu gọi thoại của Lưu Văn Thụy đã hiện lên.
Phàn Quân khựng lại một giây, lập tức bấm nhận.
"Anh Phàn!" Giọng Lưu Văn Thụy có chút hoảng loạn, tốc độ nói rất nhanh, "Đừng nói với mẹ Trâu Dương!"
Bàn tay cầm điện thoại của Phàn Quân hơi run lên, chỉ nghe thôi đã biết chắc chắn là có chuyện rồi.
"Ừ," Anh đáp trước một tiếng, rồi mới hỏi: "Xảy ra chuyện gì rồi?"
"Trâu Dương bị tai nạn xe......" Lưu Văn Thụy nói.
"Cái gì?" Phàn Quân bật dậy.
"Để tao nói, mày nói cứ như cậu ấy chết rồi không bằng," Giọng Lý Tri Việt từ bên kia truyền tới, "Anh Phàn, tôi là Lý Tri Việt."
"Ừ, có chuyện gì thế?" Phàn Quân đã thay giày, đi nhanh ra cửa.
"Trâu Dương bị một chiếc xe vượt đèn đỏ đâm phải, chân bị thương," Lý Tri Việt nói, "Bây giờ đang ở bệnh viện, báo cho anh một tiếng, cậu ấy không muốn để mẹ biết, anh có nói với bà ấy là hôm nay bọn tôi sang tìm anh ăn cơm không?"
"Chưa nói," Phàn Quân đáp, "Cậu ấy đang ở bệnh viện nào, tôi qua ngay."
"Bệnh viện số Một gần đó," Lý Tri Việt nói, "Cũng không phải quá nghiêm trọng, anh không qua cũng được, lát nữa cậu ấy bó bột xong còn phải đi...... "
"Cậu ấy bị thương mà," Phàn Quân cắt ngang lời, "Tôi qua ngay."
Đúng giờ trưa không có học viên, Phàn Quân khóa cửa phòng tập luôn, đi ngang qua phòng múa thì nghiêng nửa người ném chìa khóa cho Dung Dung: "Nói với Thiết Bang tôi ra ngoài một lát nhé."
"Ờ," Dung Dung đón lấy chìa khóa, "Đi đâu thế?"
Phàn Quân không trả lời, xoay người chạy xuống theo thang máy.
Đến lúc bị Dung Dung hỏi, anh mới chợt nhận ra.
Trong lòng dấy lên chút hoảng loạn.
Bệnh viện số Một, ở đâu anh không biết.
Nhưng chắc chắn là không nằm trong Nam Châu Bình.