51. Thích Anh Sao?

Hời Hợt - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bữa trưa hôm nay chỉ có bốn người ăn.
Lữ Trạch đã sang địa điểm mới, mấy hôm nay khỉ và Lý Mậu vốn hay qua ăn ké lại bận tránh mặt Phàn Quân nên trong bếp yên tĩnh hẳn, cảm giác cũng khá dễ chịu.
Phàn Quân giúp chị San bưng những món đã nấu xong ra bàn.
"Con muốn uống gì không?" Chị San hỏi Trâu Dương, "giờ chân con có thể uống chút rượu hay coca chưa?"
"Không uống đâu, con vừa làm hai ly Americano đá, giờ no nước rồi." Trâu Dương đáp.
"Nước hầm xương cũng no nước à?" Chú Lữ cười hỏi.
"Chỉ no nước đá thôi ạ." Trâu Dương nói.
"Cậu uống chút bia nhé," Phàn Quân mở tủ lạnh, "chị San uống không? Chú Lữ?"
"Chị uống coca." Chị San nói.
"Chú không uống đâu, bên phòng y tế bảo chú bị axit uric hơi cao." Chú Lữ nói.
"Vâng." Phàn Quân lấy coca và bia ra.
Có lẽ vì đã khá lâu không gặp, nên hôm nay chị San không trò chuyện nhiều với chú Lữ, thay vào đó cứ hỏi han tình hình Trâu Dương.
Có lẽ tâm trạng hắn khá tốt, nên liền kể lại chuyện vừa tới gặp bố mình.
Chị San vừa nghe xong liền tức giận, đập mạnh đũa xuống bàn: "Thế sao con không phá xe ông ta đi! Sao lại không phá! Phá rồi ông ta cũng chẳng dám làm gì con đâu."
"Chưa đến lúc." Trâu Dương vừa ăn vừa đáp.
Chị San cầm đũa lên, định ăn, nghĩ thế nào lại đập đũa xuống bàn một lần nữa: "Nói thật, nếu ông ta chỉ nói gì con, mẹ còn nhịn được, dù sao cũng là bố ruột. Nhưng để người ngoài xì xào bàn tán về con mình thì sao chứ! Ngày mai mẹ đi phá xe ông ta luôn!"
"Thôi, em đừng làm bậy." Chú Lữ giật mình.
"Tôi đập rồi." Phàn Quân nói.
Chú Lữ và chị San đều sững sờ, hai giây sau chị San mới hỏi: "Em đập cái gì cơ?"
"Ảnh đập xe của chồng cũ mẹ." Trâu Dương nói xong bỗng bật cười, tay vắt lên sau đầu, "há— còn quay cả video, mẹ xem không?"
Chị San bừng tỉnh, đưa tay vỗ mạnh vào người Phàn Quân: "Em điên rồi à! Xe ông ta có camera đó!"
"Không sao đâu, em đội mũ rồi." Phàn Quân chẳng mấy bận tâm, "có tìm đến thì tính sau."
"Dương à," Chị San lại cau mày nhìn hắn, "sao con không cản cậu ấy? Lỡ mà thật sự bị quay lại thì sao?"
"Phàn Quân cũng đâu cố ý, cùng lắm thì đền bù thôi. Hôm nay tiền ông ấy đưa con cũng đủ trả rồi," Trâu Dương ngửa đầu dựa vào ghế, giọng nói bình thản, "ông ta không tin, cứ cho là con xúi giục đi. Nếu thật sự ông ta truy cứu đến con... thì con cũng được giải thoát."
"Cho chú xem." Chú Lữ đưa tay xin điện thoại từ Phàn Quân, cúi đầu mở video.
Chị San cũng vội vàng ghé sát lại xem cùng.
Phàn Quân quay đầu nhìn Trâu Dương.
Hắn không nhúc nhích, vẫn ngẩng đầu nhìn về phía trước, mấp máy môi nói: Không sao đâu.
Phàn Quân vẫn nhìn hắn.
Trâu Dương quay sang, lại nói một câu: Không hiểu sao?
Phàn Quân khẽ cười, thấp giọng: "Hiểu chứ."
Tôi thấy sảng khoái lắm, đừng lo cho tôi.
"Ừm." Phàn Quân gật đầu.
Ăn cơm xong, Trâu Dương chống nạng, cùng Phàn Quân chậm rãi đi bộ về phía trung tâm thương mại.
Hôm nay ăn có phần hơi nhiều, canh xương mẹ nấu hắn húp đến mấy bát, giờ cảm thấy bụng căng tròn. Hai giờ còn có buổi học, hắn sợ chỉ cần gắng sức một chút sẽ nôn hết canh xương ra.
"Hay hôm nay hủy buổi học đi," Hắn liếc nhìn Phàn Quân, "hoặc chỉ học nửa buổi."
"Không chia nhỏ." Phàn Quân nói.
"Thì coi như một buổi riêng đi." Trâu Dương phẩy tay, "chẳng lẽ tôi không trả nổi một buổi chắc, cái khác không có chứ tiền thì có."
Phàn Quân cười khẽ: "Hôm nay bố cậu cho cậu bao nhiêu?"
"Hai ngàn sáu trăm sáu mươi sáu tệ sáu hào sáu xu, toàn số sáu, ông ta mê mấy cái điềm may mắn đó." Trâu Dương thở dài.
"Cậu tích góp được bao nhiêu rồi?" Phàn Quân hỏi, "cậu có mục tiêu gì cần gom đủ không?"
"Cũng chẳng nhiều," Trâu Dương nói, "trước kia ông ta đâu có cho tiền kiểu này, chỉ cấp tiền sinh hoạt hàng tháng thôi. Từ sau khi tôi mười tám tuổi ông ta mới bắt đầu chi mạnh tay hơn. Trước đấy chắc là sợ mẹ tôi lấy lý do con chưa thành niên để giữ lại số tiền ông ta đưa."
Phàn Quân không nói gì.
"Tôi cũng chẳng có mục tiêu gì, tôi chỉ muốn cả nhà họ đều biết ông ta nợ tôi." Trâu Dương nói.
"Thế sau khi tốt nghiệp thì sao?" Phàn Quân hỏi.
"Đến lúc tốt nghiệp thì chơi một vố thật lớn," Trâu Dương nói, "sau đó đến phá nát nhà ông ta, dứt khoát một lần."
Phàn Quân bật cười.
Trâu Dương nghĩ một chút rồi cũng cười theo.
Nhưng chưa kịp cười được mấy tiếng, Phàn Quân đột ngột im bặt, còn nhanh chóng quay đầu nhìn ra phía sau.
"Sao thế?" Trâu Dương lập tức cũng ngoảnh đầu lại.
Sau lưng là con phố nhỏ phía bắc Nam Châu Bình đã rất quen thuộc, dưới nắng trưa hắt xuống khiến cảnh vật có vẻ bạc màu, người qua lại chẳng nhiều, mấy cửa tiệm ven đường trông đều như đang buồn ngủ.
"Không có gì." Phàn Quân khẽ nói.
Nhưng anh vẫn kéo vành mũ thấp xuống.
"Hôm nay sao lại đội mũ nữa?" Trâu Dương hỏi, "không sợ bẹp tóc sao?"
"Cậu cứ thử nói xem giờ có muốn đội mũ không?" Phàn Quân nói.
Trong cái nắng chói chang này, Trâu Dương cũng khó mà phản bác được lý do đó.
Thế nhưng, cho dù chiếc mũ chỉ là để che nắng, cho dù lúc này Phàn Quân còn có thể nói chuyện bằng giọng điệu thoải mái như vậy, chắc chắn vẫn có điều gì đó khiến anh căng thẳng.
"Anh cảm nhận được gì à?" Trâu Dương không vòng vo, hỏi thẳng, "là Phàn Cương sao?"
"...Không phải." Phàn Quân hơi ngạc nhiên, liếc nhìn hắn.
Trâu Dương im lặng, lại quay đầu quét mắt nhìn xung quanh, từ góc độ của hắn thật sự chẳng thấy gì khả nghi.
"Có lẽ dạo này áp lực hơi lớn, suy nghĩ nhiều chuyện quá," Phàn Quân nói, "Tôn Húc Lỗi... tôi cứ có cảm giác thằng bé sẽ gặp chuyện."
"Vừa nãy chú Lữ nói nó cầm tiền rồi," Trâu Dương nói, "chắc là... sẽ không sao đâu?"
"Chính vì cầm tiền mà lại không liên lạc với ai cả," Phàn Quân hạ giọng, "mới đáng sợ. Tôn Húc Lỗi đâu phải đứa chịu giấu chuyện, nó mới mười ba tuổi thôi."
Trâu Dương không nói gì, giơ tay lên, do dự một thoáng rồi khẽ xoa nhẹ vào lưng anh.
Phàn Quân lập tức dựng thẳng sống lưng.
Rõ ràng cảm nhận được cơ bắp trên lưng anh căng cứng.
Chết tiệt.
Trâu Dương vội rụt tay về.
Có vẻ Phàn Quân vẫn luôn không quen bị người khác chủ động chạm vào người.
Hai người lặng lẽ đi thêm một đoạn, Phàn Quân mới mở miệng: "Tôi..."
Trâu Dương chờ anh nói tiếp, nhưng anh lại chẳng nói gì.
"Anh..." Trâu Dương đành lên tiếng, định nói bừa một điều gì đó.
"Cậu..." Phàn Quân lại đồng thời mở miệng.
"Hả?" Trâu Dương nhìn anh.
"Cậu nói đi." Phàn Quân nói.
"Anh..." Trâu Dương ngập ngừng, rồi buột miệng, "Trời nóng thế này mà anh không ra mồ hôi sao."
"Hả?" Phàn Quân ngẩn người, đưa tay ra sau lưng sờ, "Cậu ra mồ hôi rồi sao?"
"...Chưa." Trâu Dương thở dài, cắn răng, dứt khoát đưa tay xoa nhẹ lên lưng anh một lần nữa.
Lần này Phàn Quân không có phản ứng gì lớn, chỉ mỉm cười.
Chỗ phòng tập mới này hình như đã chuẩn bị chuyển đi, gần như chỉ còn lại mấy tấm thảm, cũng chẳng có hội viên nào đến học, Đàm Như và Thiết Bang đều không có mặt ở đó.
"Cái anh đang tập, người ngoài nhìn vào còn tưởng lừa tiền." Trâu Dương nhìn sợi dây đàn hồi – tài sản duy nhất còn sót trong tay Phàn Quân.
Tập xong vài lượt kháng lực, Phàn Quân bảo hắn đứng lên: "Thử đứng trên thảm thăng bằng..."
Chưa kịp dứt lời, Phàn Quân đã quay đầu nhìn về phía cửa.
"Không có ai đâu." Trâu Dương nói, hắn đối diện với cửa, chắc chắn chẳng thấy ai đi ngang qua.
Phàn Quân ừ một tiếng, nhưng vẫn bước ra cửa, đi thẳng ra lan can ngoài hành lang.
Trâu Dương cũng theo ra. Hôm nay không phải cuối tuần, cả trung tâm thương mại yên tĩnh lạ thường, chẳng có bóng người nào, thang cuốn ngừng hoạt động, phòng múa bên cạnh không có tiếng nhạc, ngay cả cửa hàng mẹ và bé cũng đóng cửa.
Võ quán mới sắp chuyển đi, giống như cả khu thương mại này cũng sắp rút lui, hôm nay càng trở nên hiu hắt.
Trâu Dương lại cúi nhìn xuống tầng một, cũng không thấy ai.
Trong bối cảnh thế này, nếu thật có người đi ngang cửa, gần như không thể không nhìn thấy.
"Anh nhìn thấy hay là cảm nhận được?" Trâu Dương hạ giọng hỏi.
"Cảm giác." Giọng Phàn Quân trầm hẳn, tay bấu chặt lan can, nhưng anh không né tránh câu hỏi của hắn, "Ngày trước mỗi lần ông ta về nhà, tôi ở trong phòng đều cảm nhận được sự hiện diện của ông ta."
Trâu Dương chần chừ một lúc, rồi đưa tay nắm lấy tay anh.
Hai người lặng lẽ đứng ở hành lang, mãi đến khi Chủ tịch Dung vừa ngân nga vừa bước lên thang cuốn, Phàn Quân mới quay người trở lại phòng tập: "Tiếp đi, bài cuối cùng."
Buổi học Trâu Dương hẹn là bốn rưỡi, tập xong ra khỏi trung tâm thương mại, đã thoang thoảng mùi cơm canh.
"Mời tôi ăn cơm đi, đến nhà anh ăn." Trâu Dương nói.
Phàn Quân bước chân khựng lại, liếc hắn: "Cậu không yên tâm về tôi sao?"
"Ừ." Trâu Dương gật đầu.
Các món Phàn Quân biết nấu vốn có hạn, nên muốn đổi khẩu vị thì chỉ còn cách mua sẵn.
Thế là hai người đi thẳng vào quán đồ ăn chế biến sẵn.
"Muốn ăn gì?" Phàn Quân hỏi.
"Chân giò." Trâu Dương đáp không chút do dự.
"Được, ăn chân giò bổ... gân chân." Phàn Quân gật đầu, "còn gì nữa?"
"Anh chọn đi." Trâu Dương nói.
Xúc xích, lòng non, tai heo, xương gà... Phàn Quân chỉ liên tục một mạch, cuối cùng xách hai túi to đầy ắp thức ăn về nhà.
Vào nhà, Trâu Dương mới sực nhớ ra: "Nhiều đồ thế mà quên mua rượu."
"Trong tủ lạnh có sẵn." Phàn Quân lấy chiếc bàn nhỏ hắn thích nhất kê ra trước ghế sofa, rồi mang thức ăn vào bếp.
Trâu Dương tới mở tủ lạnh, nhìn một lượt liền sững người lại, ngoài tầng trên cùng để nước ngọt, mấy tầng dưới toàn là bia.
Hắn nhìn chằm chằm đống bia đó khá lâu mới đóng cửa tủ lạnh lại.
Tiện tay ôm theo Đại Hắc đi vào bếp.
"Sao lại mua nhiều rượu thế?" Hắn tựa vào cửa.
"Tối uống chút," Phàn Quân lấy mấy cái đĩa, bắt đầu bày đồ ăn ra, "không uống thì khó ngủ."
"Chẳng phải anh bảo uống phương thuốc chú Lữ đưa là có tác dụng sao?" Trâu Dương hỏi, "sao không uống cái đó?"
"Khó uống quá." Phàn Quân nói.
"Thôi được," Trâu Dương cười, "tối nay tôi sẽ uống cùng anh."
"Cậu..." Phàn Quân ngoảnh lại nhìn hắn, "uống ít thôi, khuya rồi... khó bắt xe."
"Tối nay tôi không về đâu." Trâu Dương nói.
Động tác tay Phàn Quân khựng lại, rồi lặng lẽ nhìn ra cửa sổ bếp.
"Đừng bắt tôi về, về nhà chỉ có một mình, chẳng bằng đi loanh quanh với Lưu Văn Thụy," Trâu Dương nói, "càng đi dạo càng thấy trống trải."
"...Ừ." Phàn Quân cúi đầu tiếp tục bày đồ ăn.
Trâu Dương cũng im lặng.
Một lúc sau, Phàn Quân đưa cho hắn hai đĩa, các món được xếp rất gọn gàng: "Mang ra ngoài đi."
Trâu Dương đặt Đại Hắc xuống, nhận lấy đĩa đem ra bàn nhỏ.
Phàn Quân bưng nốt ba đĩa còn lại ra, đặt xuống ngay ngắn, rồi mang thêm mấy lon bia đặt lên bàn.
"Thật là thịnh soạn." Trâu Dương ngồi xuống tấm thảm, dựa vào ghế sofa, ngẩng đầu lên.
"Ừ." Phàn Quân mỉm cười.
"Phàn Quân," Trâu Dương nhìn chằm chằm vào những món ăn trên bàn, đem những lời đã kìm nén bấy lâu nói ra, "không biết bao giờ mới có tung tích của ông ta, trước lúc đó... chẳng lẽ cuộc sống của anh cứ phải dừng lại mãi sao?"
Phàn Quân nhìn hắn, không nói gì.
"Ông ta đã hủy hoại cuộc đời anh suốt ngần ấy năm," Trâu Dương khẽ nói, cũng không rõ Phàn Quân có nghe rõ không, "đừng để ông ta tiếp tục hủy hoại nữa."
Phàn Quân ngồi xuống bên cạnh hắn, mở một lon bia, đặt trước mặt hắn.
Trâu Dương quay đầu nhìn anh.
Phàn Quân khẽ nhíu mày, lại cầm thêm một lon bia: "Chỉ là, tôi lo rằng sẽ..."
"Tôi chẳng bận tâm đâu." Trâu Dương đáp.
Phàn Quân trầm mặc rất lâu, ngón tay siết chặt lon bia đến mức đầu ngón tay trắng bệch.
Bầu không khí khó nhận ra ấy theo nhịp thở trầm lặng của hai người dần lan tỏa xung quanh họ, Trâu Dương cảm thấy nhịp tim mình bỗng chốc lại bắt đầu tăng dần.
"...Tại sao?" Khi Phàn Quân cất lời, giọng anh thấp đến mức gần như không nghe thấy gì.
"Cái gì... tại sao?" Trâu Dương hỏi, trong lòng có chút chột dạ.
Vì sao muốn anh mời cơm, vì sao không muốn về nhà, vì sao lại thấy cô đơn, vì sao muốn ở bên anh, vì sao lại chẳng bận tâm...
Trong đầu thoáng qua hàng ngàn vạn lý do.
Cuối cùng chỉ dừng lại ở một đáp án duy nhất.
"Tại sao..." Giọng Trâu Dương trầm thấp, còn mang theo hơi thở khàn khàn: "Là... vì thích anh sao?"
Bàn tay Phàn Quân khẽ run lên, lon bia trong tay anh bị bóp lõm vào một vết nhỏ.