Hời Hợt - Vu Triết
Chương 77
Hời Hợt - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bên ngoài có xe chạy qua, ánh đèn pha hắt từ cửa sổ rọi vào, lướt qua trần nhà.
Trong đêm yên tĩnh, tiếng bánh xe nghiền trên mặt đường vang lên rất rõ, căn phòng này cách âm có phần kém... Trâu Dương quay đầu liếc nhìn Phàn Quân.
Hơi thở của cả hai vẫn chưa hoàn toàn bình ổn, hắn có thể nhìn thấy vết thương nơi ngực trái của Phàn Quân đang phập phồng.
Hắn đưa tay chạm nhẹ lên vết sẹo.
"Ái." Phàn Quân nắm lấy tay Trâu Dương, ấn trở về bên người: "Ngày mai còn có việc chính đấy."
"...Em chỉ chạm một cái thôi," Trâu Dương nói, "em cũng đâu phải súng liên thanh mà có thể làm liên tục thế."
"Em..." Phàn Quân quay đầu nhìn hắn một cái, bật cười rồi ngồi dậy: "Đồ dở hơi... Anh đi rửa mặt đã."
"Em trước." Trâu Dương nói.
"Ừ." Phàn Quân ngồi ở mép giường, không nhúc nhích.
Trâu Dương cũng chẳng động đậy.
"Muốn anh bế em qua không?" Phàn Quân hỏi.
"Cút đi." Trâu Dương cười: "Ý em là nói xong rồi nên lười chẳng muốn nhúc nhích thôi."
"Giờ anh thật sự không bế nổi, chỉ có thể vác một tay thôi," Phàn Quân đứng dậy bước về phía phòng tắm, "giống như vác một thứ gì đó..."
Trâu Dương ngắm bóng lưng anh, cái lưng thật đẹp, cái eo thật đẹp, cái... mông cũng thật đẹp.
"Anh không mặc gì lên à?" Trâu Dương hạ giọng hỏi.
Phàn Quân khựng lại, quay người trở về.
"Anh làm gì thế?" Trâu Dương nhìn anh.
Phàn Quân giật lấy chiếc áo thun của Trâu Dương trên giường, quấn ngang eo, rồi lại quay người đi vào phòng tắm.
"Mẹ kiếp Phàn Quân, anh mới là đồ dở hơi ấy!" Trâu Dương không nhịn được bật cười.
Vốn dĩ hắn còn lười không muốn nhúc nhích, nhưng vừa cười như thế thì cũng hết lười, hắn cũng phải... đi tắm rửa.
Nhưng vừa ngồi dậy đã nghe trong phòng tắm vang lên tiếng ho khan của Phàn Quân.
"Sao thế?" Hắn nhảy xuống giường, chạy mấy bước vào phòng tắm.
Phàn Quân chống vào bồn rửa, phẩy tay về phía hắn: "Không sao."
"Không sao mà còn ho cái gì?" Trâu Dương xoay mặt anh lại, nhìn một chút, quả thật không giống như có gì khó chịu...
"Chỉ là lúc súc miệng hơi bị phản xạ thôi." Phàn Quân nói.
"Tại sa..." Trâu Dương nói nửa chừng thì ngừng lại.
Phàn Quân nhìn hắn.
"Được rồi, em biết rồi, đừng nói nữa," Trâu Dương đẩy mặt anh hướng về bồn rửa, "anh tiếp tục nhổ đi."
"Không phải nhổ, là ho." Phàn Quân nói.
Trâu Dương tặc một tiếng, dù rất ngượng ngùng nhưng vẫn không nhịn được hỏi thêm: "Có phải anh tự gây nôn không?"
"Này," Phàn Quân cười, quay đầu lại nhìn hắn, "không, chỉ là hơi không quen thôi."
"Em còn chưa..." Trâu Dương nói nửa câu thì chợt nhớ ra, vội vàng quay lại giường ném hộp khăn giấy cạnh gối vào thùng rác, rồi mới quay lại phòng tắm.
"Em rửa đi." Phàn Quân tránh sang một bên.
Trâu Dương không nhúc nhích, lại chậc một tiếng.
"...Thế thì để lại." Phàn Quân tắt vòi nước.
"Cút." Trâu Dương chen tới, mở vòi nước rửa mặt.
Khi ngẩng đầu lên, Phàn Quân từ phía sau ôm lấy hắn, cúi xuống hôn nhẹ lên vai.
"Sao thế?" Trâu Dương nhìn vào gương thấy hai người, có chút... lãng mạn, liền vội vàng liếc xuống, ừm, may mà có bồn rửa che khuất.
"Không sao, chỉ muốn ôm một lúc thôi." Phàn Quân nói.
"Ừ." Trâu Dương khẽ đáp, không nói gì, hơi ngả người ra sau.
Hai người cứ thế đứng trước gương thật lâu.
"Ngủ không?" Phàn Quân kề môi vào vai hắn, hỏi.
"Ít nhất cũng phải nằm xuống chứ," Trâu Dương nói, "đứng thế này mệt rồi."
Phàn Quân cười, ôm hắn xoay người, đẩy hắn ra ngoài phòng tắm.
"Đổi giường khác ngủ." Trâu Dương nói.
"Ừ," Phàn Quân buông hắn ra, đi mở chăn, rồi lấy túi của hắn lục lọi, "cái này là đồ ngủ à?"
"Ừ." Trâu Dương ngáp một cái, nhận lấy quần áo mặc vào.
Thật ra hắn không muốn mặc, ôm sát nhau rất thoải mái, nhưng dù sao đây cũng chỉ là khách sạn thị trấn...
Hắn thở dài, ngả xuống giường.
Phàn Quân tuy trong túi nhét đầy đồ ăn vặt, nhưng đã là người ở nhà mặc đồ ngủ hình gấu thì ra ngoài dĩ nhiên cũng sẽ mang theo đồ ngủ, lần này lại không phải phong cách dễ thương, mà là một bộ đồ ngủ in hoa to, trông rất kiểu đi nghỉ dưỡng.
"Anh mặc bộ này ra bờ hồ tắm nắng đi," Trâu Dương nói, "thêm cái kính mát nữa."
Phàn Quân cười, nằm xuống cạnh hắn, kéo chăn đắp: "Tối nay em ngủ nhớ ngoan nhé."
"Em không ngoan sao?" Trâu Dương hỏi.
"Hồi em ngủ trên sofa nhà anh," Phàn Quân ôm hắn, nắm lấy cổ tay, xoa đi xoa lại trên vết sẹo, "chân chưa bao giờ đặt trọn vẹn trên sofa cả."
"Đó là do sofa quá hẹp." Trâu Dương nói.
"Giường này hai người nằm cũng không rộng rãi gì." Phàn Quân nói.
"Chưa chắc em đã ngủ được đâu." Trâu Dương trừng mắt nhìn bóng đèn trần.
"Quên tắt đèn rồi." Phàn Quân ngồi dậy, bấm mấy nút ở đầu giường như đang chơi đàn, tắt hết đèn trong phòng.
Rèm cửa khách sạn nhìn có vẻ lâu chưa giặt, hai người đều không muốn động vào, nên chỉ kéo lớp rèm voan, lúc này dù đã tắt đèn, ánh đèn đường và ánh trăng xuyên qua rèm, căn phòng vẫn sáng nhàn nhạt.
"Có cần kéo rèm không?" Trâu Dương hỏi.
"Em muốn kéo không?" Phàn Quân hỏi lại.
Trâu Dương ngập ngừng một chút: "Thôi khỏi."
"Ừ." Phàn Quân vùi mặt vào hõm cổ hắn: "Nếu em không quen khi hai người ngủ chung thì..."
"Không." Trâu Dương kéo tay anh, ghì sát vào mình hơn.
Phàn Quân ôm chặt lấy hắn.
"Nới lỏng một chút." Trâu Dương nói.
Phàn Quân nới lỏng một chút.
"Dịch xuống một chút." Trâu Dương lại nói.
Phàn Quân dời tay xuống ôm ngang eo, giọng anh khản đặc trong hõm cổ Trâu Dương: "Em đây là vẫn chưa chỉ huy đủ sao?"
"...Em chỉ huy anh hồi nào." Trâu Dương bật cười.
"Tiếp tục đi, nhìn em..." Phàn Quân hạ giọng.
"Đệt," Trâu Dương lập tức thấy xấu hổ, "im miệng im miệng im miệng!"
Phàn Quân bật cười, chóp mũi cọ nhẹ lên tai hắn: "Lúc em nói anh cũng đâu có bắt em im."
"Là anh không biết nắm lấy cơ hội," Trâu Dương nói, "im đi."
"Ừ." Phàn Quân lại vùi mặt.
Trâu Dương nhắm mắt.
Rất buồn ngủ, nhưng nhất thời không ngủ nổi, trong đầu toàn những thứ chẳng lành mạnh.
Vừa rồi rõ ràng thấy mình như say đến choáng váng, giờ nhắm mắt lại, trong đầu toàn chi tiết, ngay cả âm thanh cũng đầy đủ.
Bộ não con người này.
Thật sự kỳ diệu...
"Trâu Dương." Phàn Quân gọi tên hắn trong hõm cổ.
Rung động khẽ khiến hắn thấy nhột.
"Hửm?" Trâu Dương khẽ đáp.
"Em còn giận không?" Phàn Quân hỏi.
"Giờ thì không," Trâu Dương nhắm mắt, ngón tay khẽ vẽ vòng tròn trên tay anh, "sau này có giận không thì không chắc, tính tình em vốn nóng nảy."
"Anh..." Phàn Quân hơi do dự, giọng rất thấp, "rất thích khi em giận."
"Đồ biến thái." Trâu Dương nói.
"Không phải ý đó, em hiểu không?" Phàn Quân cười khẽ, "chỉ là... em nổi giận... anh nói không rõ, nhưng anh muốn em tức giận với anh."
"Phàn Quân," Trâu Dương tặc lưỡi, "em luôn cảm thấy anh là một người đứng đắn."
"Anh rất đứng đắn mà." Phàn Quân nói.
"Sau đó em nghĩ lại, ở trường số 21 của các anh thì làm gì có ai đứng đắn," Trâu Dương nói, "anh còn học cả cấp hai lẫn cấp ba ở đó nữa."
Phàn Quân cười, bóp nhẹ eo hắn: "Thế này có tính là kỳ thị không."
"Tính," Trâu Dương thở dài, "anh cũng giỏi đấy, ở trong trường số 21 sáu năm, tuy có vài đặc điểm không đứng đắn được che giấu, nhưng bề ngoài vẫn là một người vô cùng tốt."
"Em nói hay quá," Phàn Quân nói, "thế thì em vẫn là người đầu tiên trên thế giới này..."
"Đúng." Trâu Dương đáp.
Phàn Quân ôm chặt hắn hơn.
"Em cũng mong anh là người cần em nhất trên thế gian này." Trâu Dương nói.
Phàn Quân im lặng một lúc lâu, rồi khẽ nói: "Trâu Dương, anh chắc chắn không phải người duy nhất trên thế gian này cần em, nhưng anh chắc chắn là người cần em nhất trên thế gian này."
Trâu Dương không nói gì, chỉ nghiêng đầu hôn nhẹ lên khóe mắt anh.
Chiếc điện thoại đang cắm sạc trên tủ đầu giường vang lên một tiếng.
"Của ai đấy." Trâu Dương nhắm mắt hỏi.
"Chắc của nhân viên phục vụ." Phàn Quân nói.
Điện thoại lại vang thêm mấy tiếng.
"Chà," Trâu Dương hơi bất lực, với tay lấy điện thoại, "giờ này rồi... xem thử đi."
【Rì sờ pếch】Không phải tao muốn phá vỡ tuần trăng mật của hai đứa đâu.
【Rì sờ pếch】Nhưng có cái này tao phải hỏi.
【Rì sờ pếch】Có phải hai người đây không?
Bên dưới là một bài đăng được chia sẻ lại từ một tài khoản trên Xiaohongshu.
—Hy vọng anh trai chụp ảnh bên hồ Lạc Vân có thể thấy được bài viết này của tui.
"Cái gì vậy?" Trâu Dương ngẩn ra, mở đường link.
"Đây chẳng phải chỗ chúng ta chụp ảnh hôm nay sao?" Phàn Quân nói.
Một bức ảnh, chụp hồ, góc chụp giống hệt bọn họ, nhưng chỗ chụp thì xa hơn, lọt vào cả đường quốc lộ.
—Hôm nay lúc tui đi chụp hoàng hôn ở đây, tui đã chụp được hai người, muốn gửi ảnh cho hai người quá.
"Trời đất." Trâu Dương quay sang nhìn Phàn Quân.
Gần quá nên không nhìn rõ, còn suýt chạm mắt nhau.
"Cái này Lưu Văn Thụy gửi cho em à?" Phàn Quân dí sát mũi vào mặt hắn, dùng một mắt nhìn màn hình.
"Ừ," Trâu Dương liền gửi cho Lưu Văn Thụy một tin nhắn thoại, "sao mày thấy được?"
Giọng của Lưu Văn Thụy lập tức trả về: "Sốt ruột quá còn chẳng thèm gõ chữ! Hôm qua tao tìm thử xem mày đã đi đâu, thấy có cái hồ này, hôm nay nó cứ gợi ý bài viết về hồ này cả ngày, rồi tao thấy luôn cái bài này."
"Đệt, đến mức này sao." Trâu Dương kinh ngạc.
【Rì sờ pếch】Tao dùng tài khoản phụ đi xin ảnh cho mày.
【Trâu yang】Xin ảnh làm gì.
【Rì sờ pếch】Lỡ đâu chụp đẹp hơn mày thì sao chứ.
【Rì sờ pếch】Tao nhìn rồi, ảnh của nhỏ này toàn chụp bằng máy ảnh chuyên nghiệp, chuyên nghiệp lắm đấy.
Trâu Dương lại quay sang nhìn Phàn Quân.
"Xin đi." Phàn Quân nói.
"Được, anh Quân nhà tao đã nói xin thì cứ xin đi." Trâu Dương xoa mặt anh.
【Trâu yang】Được.
"Xem thử trong thế giới của người khác, chúng ta như thế nào." Phàn Quân nói.
Trâu Dương bật cười: "Tự nhiên lãng mạn ghê."
Phàn Quân ôm hắn, không nói gì.
【Rì sờ pếch】Cho tao hai tấm ảnh có thể chứng minh là hai người đi.
Trâu Dương lật điện thoại, tìm một tấm chụp bóng lưng của hai người, gửi cho Lưu Văn Thụy.
【Rì sờ pếch】Vãi.
【Rì sờ pếch】Lãng mạn thật đấy.
【Trâu yang】Lo làm việc chính đi, đừng có lảm nhảm.
【Rì sờ pếch】Hai người khỏi chờ, chắc phải đến mai.
Trâu Dương đặt điện thoại lại lên tủ đầu giường, ngáp dài: "Kỳ diệu thật, lại gặp chuyện thế này, bình thường mình đi chơi bao nhiêu lần, có ai bắt gặp bao giờ đâu chứ."
"Thế à." Phàn Quân nhắm mắt lại.
"Chắc do có Trương Truyền Long đi cùng." Trâu Dương cũng nhắm mắt.
"Đừng bắt nạt Trương Truyền Long," Phàn Quân bật cười, "bốn đứa bọn em đi cùng nhau thì có gì đáng chụp chứ, nhìn là biết bốn thằng ngốc rồi."
"Thật không?" Trâu Dương tặc lưỡi, "thế lần đầu tiên em đến phòng tập, cũng là bốn thằng ngốc à?"
"Hai người." Phàn Quân nói.
"Còn ai không phải, Lý Tri Việt à?" Trâu Dương hỏi.
"Ừ," Phàn Quân gật đầu, "nhưng anh chỉ nhìn rõ em thôi, em giống chị San quá... rất đẹp..."
"Em phải mất một lúc mới nhìn rõ anh đó." Trâu Dương nói.
Phàn Quân cười khẽ.
Cảm giác này rất kỳ diệu, Trâu Dương khẽ vuốt tay anh, trước đây khi Lưu Văn Thụy ở nhà Trâu Dương qua đêm, cũng từng nằm trên giường vừa trò chuyện vừa chơi game, nhưng chưa bao giờ có cảm giác yên tĩnh và vững lòng như thế này...
Chỉ thấy buồn ngủ kinh khủng nhưng vẫn muốn im lặng... tất nhiên, lấy Lưu Văn Thụy làm tham chiếu thì vốn chẳng có giá trị gì...
Bởi vì trong lòng yên ổn, nên giấc ngủ cũng thật sâu.
Thậm chí không hề có cảm giác khó chịu khi lần đầu ngủ chung chăn với người khác.
Đêm đó Trâu Dương ngủ không mơ, sáng ra bị Phàn Quân đánh thức.
"À..." Hắn xoay người, chưa mở mắt.
"Muốn ăn gì," Phàn Quân hỏi, "để anh đi mua, dưới lầu có sẵn."
"Hôm qua họ cho hai phiếu ăn sáng mà?" Trâu Dương nhắm mắt hỏi.
"Hơn mười giờ rồi, không còn bữa sáng đâu." Phàn Quân nói.
"Hơn mười giờ?" Trâu Dương cuối cùng cũng mở mắt, nhìn Phàn Quân đang đứng cạnh giường, nửa ngày mới lấy lại tiêu điểm, giấc này ngủ thật ngon.
"Ừ," Phàn Quân đưa tay, "nhanh nào, dậy thôi, anh đi công tác mà, còn có việc phải làm chứ."
Trâu Dương nắm tay anh, ngồi dậy:"Đệt, anh cũng ngủ đến mười giờ sao? Không phải ngày nào cũng dậy lúc sáu bảy giờ à?"
"Trường hợp đặc biệt." Phàn Quân ném quần áo cho hắn.
"Đặc biệt gì..." Trâu Dương nói nửa chừng thì ngậm miệng, vội cầm quần áo mặc nhanh.
Hơn mười giờ, thị trấn nhỏ đã hoàn toàn nhộn nhịp, nắng đẹp, những con phố hơi lộn xộn lại toát lên vẻ đời thường.
Hai người tiện mua cái bánh mì kẹp và cốc sữa đậu nành, ăn xong trên xe rồi đi thẳng đến chỗ ông Lý.
Sân của ông Lý vào buổi sáng có nắng đẹp hơn, Trâu Dương lấy điện thoại, đi theo sau Phàn Quân chụp vài tấm.
Nắng đẹp, rừng cây mang chút tiêu điều, bức tường trắng mang nét cổ kính.
Và một người đàn ông phong độ.
Phàn Quân mặc áo khoác phao ngắn và quần công sở, kết hợp với đôi bốt ngắn, trông vừa gọn gàng vừa quyến rũ.
Đúng vậy, chính là quyến rũ.
Trâu Dương nhanh chân hơn mấy bước, trước khi anh bước vào cổng sân thì vỗ nhẹ một cái vào mông anh.
"Ngài Trâu, đây không phải hành động mà một cổ đông nên làm đâu," Phàn Quân lập tức quay đầu, hạ giọng, "xung quanh đều có camera giám sát đấy chứ."
"Vãi," Trâu Dương giật mình, "thật sao?"
"Ừ," Phàn Quân kéo chuông trên cổng, "đằng sau có một cái."
Trâu Dương ngoái lại, quả nhiên thấy một camera sáng choang lắp trên tường: "Chết tiệt... ông ấy có xem không?"
"Biết chúng ta đến, chắc sẽ không xem đâu," Phàn Quân nói, "Trâu Dương, dám làm mà không dám nhận sao?"
"... Em dù gì cũng vẫn còn là sinh viên mà." Trâu Dương nói.
Hôm nay ra đón họ vẫn là A Chí, vẫn dẫn họ vào phòng, còn ông Lý vẫn ngồi bên bàn trà.
Giống hệt như xem lại một đoạn phim.
Nhưng hôm nay thái độ của ông Lý khá hơn một chút: "Xem đồ trước đi, trưa nay cùng ăn cơm nhé?"
"Trưa thì khỏi làm phiền," Phàn Quân nói, "lần sau đợi ông Hà đến, cùng mời ông một bữa."
"Hai cậu còn bận sao?" Ông Lý đứng dậy, dẫn họ vào trong.
"Ừ," Phàn Quân dừng lại một chút, "đi... dạo hồ."
"Dạo hồ sao?" Ông Lý kinh ngạc quay lại xác nhận.
Trâu Dương cũng kinh ngạc, trời lạnh thế này, Phàn Quân để thoái thác bữa cơm mà lại nói bừa đến mức đó.
"Đúng, hồ mùa đông... khác biệt so với bình thường." Phàn Quân nói.
"Cũng phải," ông Lý nghĩ nghĩ, bỗng chỉ thẳng vào Phàn Quân, "lát nữa tôi gọi một cú điện thoại, cho hai cậu ngồi thuyền của tôi mà dạo hồ."
"Cái gì cơ?" Trâu Dương nhìn ông ta, lại nhìn sang Phàn Quân.
"Chắc... không cần đâu, phiền lắm." Phàn Quân nói.
"Không phiền đâu," ông Lý phẩy tay, "chỉ là một chuyện nhỏ thôi, thuyền vừa được bảo dưỡng xong, để thuyền trưởng chở hai cậu dạo một vòng, chứ giờ này muốn ra hồ cũng chẳng ai lái cho đâu... A Chí!"
"Vâng." A Chí đáp, cầm điện thoại ra ngoài gọi.
"Cảm ơn ông Lý." Phàn Quân nói.
Cảm ơn gì chứ, thế là thật sự phải đi dạo hồ sao?
Trâu Dương chọt vào lưng anh, Phàn Quân quay đầu lại.
Lạnh chết anh mất.
Trâu Dương mấp máy môi.
"Lạnh chết cả hai chúng ta mất." Phàn Quân ghé tai hắn nói nhỏ.
Ông Lý có hai căn phòng riêng làm kho chứa đồ, ngoài những món đồ đá để ngoài sân, còn lại đều trong kho, hàng mới thì để ngay gần cửa.
Khi Phàn Quân cùng ông Lý xem hàng, Trâu Dương đứng trong sân sau, những món điêu khắc, chạm khắc bằng đá còn vương bùn đất và rêu xanh chất đống trên mặt đất, có món rõ ràng đã chất đống mấy năm, gần như hòa vào nền đất.
Hắn ngẩng đầu nhìn trời, nắng chói chang, mây chậm rãi trôi.
Khoảnh khắc này như thể vượt thời gian.
Hắn phát hiện công việc này cũng khá tốt, không quá bận rộn, thỉnh thoảng được đi đó đây...
Sân chất đầy những thứ này cũng khá thú vị, Trâu Dương cúi xuống, lần lượt xem.
Ban đầu hắn định cùng vào kho luôn, nhưng nghĩ lại rồi thôi.
Đây là công việc của Phàn Quân, Trâu Dương theo đến đã là chuyện "tiền trảm hậu tấu", may mà ông Hà không chấp nhặt, giờ thì không bám quá sát nữa, dù gì từ trong sân cũng vẫn có thể thấy được Phàn Quân.
Vì ngay từ đầu Hạ Xuyên đã có mục tiêu cụ thể, nên Phàn Quân xem hàng rất nhanh chóng, xem xong những món mà Hạ Xuyên cần, lại từ những món mà ông Lý gợi ý, chọn thêm vài món khác, thế là gần như xong.
Tiếp đó, A Chí dẫn một cô gái vào kho bắt đầu đóng gói.
Phàn Quân bước ra ngoài, nhìn hắn hỏi một câu:
"Có món nào ưng ý không?"
"Hả?" Trâu Dương sững lại một chút.
"Thấy em khom lưng ở đây xem cả buổi rồi." Phàn Quân cười nói.
"Món nào cũng thú vị cả," Trâu Dương đáp, "sau này mua một mảnh đất có sân, mang vài món về đặt."
"Biệt thự à?" Phàn Quân hỏi.
"... Cái đó thì em không mua nổi." Trâu Dương chậc một tiếng, nếu ở trong thành phố, thì đúng là chỉ có biệt thự mới có sân mà thôi.
Phàn Quân không nói gì, chỉ vươn tay khoác qua vai Trâu Dương.
Mọi thứ đã được đóng gói xong, chờ bọn họ dạo hồ về thì sẽ được chở đi.
Đứng bên hồ nhìn chiếc thuyền của ông Lý và ông thuyền trưởng đang co ro chờ ở bến, Trâu Dương cảm thấy mình lạnh đến nỗi răng muốn đánh vào nhau lập cập.
"Ông chủ hứng thú thật đấy." Thuyền trưởng vẫy tay với họ, "Nhanh lên thuyền đi, chỗ này gió to lắm."
Hai người lên thuyền, chiếc thuyền du ngoạn của ông Lý không lớn, nhưng rất mới, nhìn chừng có thể chở hai ba chục người.
"Một lát nữa tôi sẽ đưa hai cậu vòng quanh hồ, rồi ra đảo giữa hồ dạo một vòng," thuyền trưởng nói, "hai cậu thấy chỗ nào muốn chụp hình thì cứ bảo tôi."
"Có chỗ nào ít gió hơn không?" Trâu Dương hỏi.
"Cậu nghĩ gì vậy, ông chủ," thuyền trưởng cười ha hả, "ở nhà mới bớt gió."
"Khỉ thật." Trâu Dương cũng cười theo.
Thuyền chạy rồi, hai người đứng trong khoang thì không lạnh lắm, chỉ là cách lớp kính ngắm cảnh cũng không thỏa mãn.
"Ra mũi thuyền đi." Phàn Quân bất ngờ nói.
"Hả?" Trâu Dương khựng lại.
"Đã đến rồi," Phàn Quân xoay người bước ra mũi thuyền, "Nhanh lên."
Trâu Dương liền theo anh đi ra phía trước.
"Anh chưa đi thuyền bao giờ." Phàn Quân nói.
"Vậy thì nhất định phải ra mũi thuyền thôi." Trâu Dương vỗ vỗ lưng anh.
Dưới cơn gió Bắc thổi mạnh thêm, trong ánh mắt như nhìn sinh vật lạ của người thuyền trưởng, hai người đứng ở mũi thuyền.
"Nhìn kìa!" Phàn Quân vịn vào lan can ở đầu thuyền.
"Nhìn cái gì?" Trâu Dương nheo mắt, dù thuyền trưởng đã giảm tốc độ, Trâu Dương còn đang đeo kính, gió vẫn thổi đến mức khiến mắt hắn híp lại nhỏ đi một vòng.
"... Không biết nữa, anh chưa nghĩ ra phải nói gì." Phàn Quân đáp, "Em nói đi."
"Nhìn kìa!" Trâu Dương nói, "Hồ của riêng hai chúng ta!"