86. Chương 86

Hời Hợt - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lưu Văn Thụy dạo này mê lái xe, hễ thấy xe là muốn thử cầm lái một chút. Dù xe của Hà Xuyên khá cũ kỹ, nhưng đối với cậu ta vẫn đầy sức hấp dẫn.
"Để tao lái," Lưu Văn Thụy vỗ ngực đôm đốp, kéo cửa xe ngồi vào ghế lái. "Giờ tao là tay lái cứng rồi... ơ, số sàn à?"
"Sao, chẳng lẽ hồi mày học bằng lái là học xe số tự động à?" Trâu Dương đứng ngoài cửa kính nhìn vào.
"Là số sàn, nhưng mà..." Lưu Văn Thụy giơ tay ra trước vô lăng vung vẩy mô phỏng. "Được, không thành vấn đề, tao lái được. Trước đây tao từng lái cái xe số sàn cũ nát của cậu mợ tao cũng ổn cả."
"Xuống." Trâu Dương nói.
"Đừng nghi ngờ tao." Lưu Văn Thụy nắm chặt vô lăng.
"Tao đang ra lệnh cho mày đấy, nhanh lên," Trâu Dương kéo cửa xe. "Chốc nữa muộn quá thì bàn đã đặt sẽ bị hủy mất."
Lưu Văn Thụy cố chấp một hồi, cuối cùng vẫn nghiến răng, không cam tâm chút nào mà xuống xe.
Trâu Dương lên xe, mở định vị, khẽ hắng giọng một cái, không hiểu sao cứ ngồi vào ghế lái là lại phải hắng giọng.
Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên lái xe chở cả nhóm đi ăn, tuyệt đối không thể để xảy ra sai sót nào. Nếu không thì năm năm tới sẽ bị bọn họ đem ra chế nhạo mãi không thôi, thậm chí lúc cuối đời chắc còn bị cả đám nhắc lại lần nữa...
Nổ máy, khởi động, xi nhan, chuyển làn, tăng tốc... ừm, không có vấn đề gì, thuận lợi.
"Trâu Dương bây giờ lái xe cũng vững ghê đấy," Lý Tri Việt nói, "có phải thường lấy xe này ra tập không?"
"Lái được vài lần rồi." Trâu Dương trả lời.
"Mới vài lần thôi mà, thế là giỏi rồi," Lý Tri Việt nói. "Mục tiêu của tao chỉ là sau khi tốt nghiệp lúc thi bằng lái xe có thể lái được lên đường là mừng lắm rồi."
"Nhà mày định mua xe cho mày à?" Trương Truyền Long hỏi.
"Ừ, đồng ý thì đồng ý rồi," Lý Tri Việt nói, "nhưng đến lúc đó mà tìm được cái cớ nào thì lật lọng cũng chưa biết chừng."
"Thế cũng còn tốt chán. Mẹ tao bảo đến lúc tao tốt nghiệp sẽ moi trong đống xe cũ của mấy ông bà họ hàng đông như quân Nguyên nhà tao, chọn cho tao một chiếc xe cũ mà lái," Lưu Văn Thụy vừa nói vừa đá đá vào lưng ghế Trâu Dương. "Trâu Dương, tiền công mày tích góp lại chắc cũng đủ mua xe rồi nhỉ."
"Còn tùy muốn mua loại gì nữa." Trâu Dương cười cười.
"Hồi trước tao còn nghĩ mày không đủ. Nếu thuyết phục được bố mày thì chắc ông ấy cũng hỗ trợ một khoản, đủ để mua xe ngon," Lưu Văn Thụy thở dài. "Giờ thì hết cửa rồi nhỉ?"
"Bây giờ thì chỉ trông vào mày thôi." Trâu Dương nói.
"Cứ để tao lo!" Lưu Văn Thụy lại vỗ ngực đôm đốp.
Phàn Quân quay đầu nhìn Trâu Dương. Tuy hôm qua gặp bố hắn nói chuyện không vui lắm, nhưng cũng không tính là nghiêm trọng. Hôm nay Trâu Dương chỉ đi thực tập, cũng không gặp bố hắn, sao lại cứ như là đã cắt đứt quan hệ rồi.
Trâu Dương cũng liếc lại anh một cái, mỉm cười.
Phàn Quân còn đang do dự không biết nên phản ứng thế nào, thì Lưu Văn Thụy đã đập tay lên ghế của anh: "Anh Phàn, anh chắc chưa biết đâu!"
"Hửm?" Phàn Quân quay đầu lại.
"Bọn tôi đang thực tập ở lớp của Trâu Thiên Thụy!" Lưu Văn Thụy ra vẻ bực bội. "Đm, đúng là gặp quỷ rồi... Trâu Thiên Thụy, anh biết là ai chứ? Chính là con gái của ông bố khốn nạn nhà Trâu Dương ấy."
"Có xung đột gì không?" Phàn Quân hỏi.
"Không, làm sao mà có được. Trâu Dương đâu phải loại người ấy," Lưu Văn Thụy tặc lưỡi. "Nhưng còn người khác thì chưa chắc."
"Có ảnh hưởng đến việc thực tập không em?" Phàn Quân nhìn Trâu Dương một cái.
"Không đâu." Trâu Dương trả lời.
"Thầy giáo vẫn phân minh rõ ràng," Lý Tri Việt nói. "Dù có ai cố tình gây sự cũng chẳng sao, Trâu Dương là học trò cưng của mấy thầy rồi, đến trốn học còn không trốn nổi cơ mà."
Phàn Quân bật cười.
Trước mặt cả phòng ký túc thế này, anh tạm thời cũng không tiện hỏi thêm.
Buổi chiều không có tiết, ăn cơm xong chở mấy người kia về trường, Trâu Dương lái thẳng xe tới khu thương mại.
Hà Xuyên đi ăn vẫn chưa về, cửa hàng đóng cửa, treo tấm bảng "Có việc ra ngoài". Tiểu Bạch đang vẫy đuôi ở sau cửa kính.
"Đem chó tới đây rồi hả anh?" Trâu Dương đứng ngoài cửa vẫy tay với Tiểu Bạch.
Tiểu Bạch lắc lắc toàn thân điên cuồng.
"Ừ, ông chủ Hà thấy nó ở cửa hàng an toàn," Phàn Quân lấy chìa khóa mở cửa. "Bao ăn uống với đồ ăn vặt cho nó, thuê nó ở đây canh gác."
"Thần kinh." Trâu Dương bật cười, vào cửa xoa đầu Tiểu Bạch, nói chuyện với nó vài câu, rồi ngả người xuống chiếc ghế bành bên cửa sổ, vươn vai, nhắm mắt lại.
"Bạch, về chỗ nghỉ đi." Phàn Quân gọi nó.
Tiểu Bạch ngoan ngoãn đi tới tấm đệm dày cạnh cửa sau nằm xuống.
Phàn Quân đi tới bàn trà nhìn qua, bật ấm nước, rồi kéo một cái ghế nhỏ, ngồi xuống cạnh Trâu Dương.
"Pha trà không anh?" Trâu Dương nhắm mắt hỏi một câu.
"Có." Phàn Quân khẽ chạm vào tay hắn, "hôm nay bố em lại tìm em à?"
"Trâu Thiên Thụy đi mách rồi," Trâu Dương nghiêng đầu mở mắt. "Còn chưa tan học, bố em đã gọi điện tới, mở miệng đã chất vấn."
"Em thì có tội gì chứ?" Phàn Quân nói.
Trâu Dương cười: "Trong muôn vàn tội lỗi thì tội bất hiếu là nặng nhất."
"...Anh rút lại câu vừa rồi, em nói lại lần nữa đi." Phàn Quân nói.
"Thì là con bất hiếu thì làm gì cũng sai chứ gì." Trâu Dương nói.
"Trâu Thiên Thụy hiếu sao?" Phàn Quân hỏi.
"Không biết... nhưng ông ấy thật sự rất thương con gái mình," Trâu Dương nắm chặt lấy tay trái của Phàn Quân, bóp một cái thật mạnh. "Cho nên ngoài việc thấy em lúc nào cũng tranh giành bố với nó, chắc con bé đó cũng chẳng ấm ức gì đâu."
"Người bố như thế thì có gì đáng để tranh giành, cho cô ta hết đi." Phàn Quân cũng siết lại tay hắn, cúi đầu hôn lên đầu ngón tay hắn một cái.
"Ừm," Trâu Dương cười khẽ, "dù sao bây giờ em có anh rồi..."
Phàn Quân ngẩng đầu nhìn hắn, khựng lại một chút: "Cái này... không thích hợp lắm thì phải?"
"Má..." Trâu Dương đứng hình hai giây mới phản ứng lại. "Anh nghĩ cái gì vậy!"
Phàn Quân chỉ cười mà không đáp.
"Trường 21 của các anh đúng là không khí chẳng ra đâu vào đâu," Trâu Dương bật cười, lại siết chặt tay anh. "Thật đấy, toàn học mấy cái gì đâu không..."
"Thế cô bé đó như vậy... sẽ không ảnh hưởng gì đến em chứ?" Phàn Quân cũng nắm chặt tay hắn thêm.
"Chắc là không đâu, dù sao em cũng đã nói rồi, đừng có ép em phát điên," Trâu Dương nhìn tay anh. "Dù gì em cũng chỉ thực tập mười ngày nửa tháng thôi, còn con bé thì phải học ở đây ba năm nữa."
Phàn Quân mỉm cười, tiếp tục nắm lại.
"Được lắm," Trâu Dương kéo tay anh lên nhìn một chút, "so với trước mạnh hơn rồi."
"Vậy sao?" Phàn Quân lại siết một cái, "anh còn có thể dùng sức hơn nữa, nhưng mà vết thương sẽ hơi đau."
"Ừm," Trâu Dương kéo tay anh lên môi, hôn một cái, "chuyện hồi phục mà, chậm thì chậm thật, nhưng hiệu quả vẫn có."
"Cho nên ngày mai vẫn là em lái xe à." Phàn Quân nói.
"Anh dẫn em đi sao?" Trâu Dương nhướn mày.
"Coi như đi dã ngoại đi," Phàn Quân nói, "dẫn 'đứa con bất hiếu' ra ngoài đổi gió."
Đang nói chuyện thì có người gõ mấy cái vào cửa kính.
Quay đầu nhìn ra, thấy một cô gái ăn mặc cực kỳ nổi loạn, quần áo phụ kiện trên người ít nhất cũng mười loại màu sắc. Vừa gõ xong đã quay người đi về phía cửa.
Trâu Dương giật mình, vội vã hất tay Phàn Quân ra.
Vị trí này cách con phố bên ngoài chỉ ngăn bởi một tấm kính, hai người bọn họ lúc này chẳng khác nào đang ngồi ven đường âu yếm nhau...
"Sao anh không nhắc em!" Trâu Dương đè thấp giọng.
"Vừa nãy không có ai." Phàn Quân đứng dậy.
"Thế đó không phải người chắc? Người ta còn gõ cửa kính rồi đấy!" Trâu Dương trừng mắt nhìn anh.
"Khi cô ấy đến anh không nhìn ra ngoài," Phàn Quân mỉm cười, quay người đi về phía cửa, lại ngoái đầu khẽ nói một câu, "không sao, người quen."
"Nguyên liệu anh cần đến rồi à... Ối! Tiểu Bạch!" Giọng người quen rất to, vừa vào cửa đã hô một tiếng, dọa cho Tiểu Bạch đang ngủ trên tấm đệm bật ngồi dậy ngay.
"Ừ." Phàn Quân đáp, "khi nào cô rảnh?"
"Lúc nào cũng được, xem anh tiện lúc nào." Người quen liếc về phía Trâu Dương.
Tấm rèm ở giữa không biết Hà Xuyên là do không có tiền hay do lười, sau khi bị Tiểu Bạch kéo hỏng vẫn chưa thay cái mới. Lúc này có thể nhìn thẳng một mạch.
"Hé lô." Người quen giơ tay chào Trâu Dương.
"...Hé lô." Trâu Dương cũng buộc phải chào lại.
"Tôi là Tiểu Long," Người quen mỉm cười, "làm rèn ở phố bên cạnh."
"Cái gì?" Trâu Dương ngẩn người.
"Thợ rèn! Thợ... rèn..." Người quen nâng cao giọng, "cậu là bạn bệnh của Phàn Quân à?"
"Tôi so với anh ấy... khá hơn một chút." Trâu Dương nói xong vẫn rất kinh ngạc.
Tuy ăn mặc lòe loẹt nhưng nhìn ra được Tiểu Long là một cô gái khá thanh tú, dáng vẻ thì hoàn toàn khác hẳn với hình tượng thợ rèn trong quan niệm truyền thống.
"Không sao! Tôi vốn giọng to mà!" Tiểu Long nói.
"Em đừng để ý lời đùa của cô ấy," Phàn Quân cười. "Em ấy chính là người tôi đã kể với cô đó, bạn tôi, Trâu Dương."
"Ồ—" Tiểu Long gật đầu, "hân hạnh!"
"... Hân hạnh." Trâu Dương đáp.
"Thế nhé, tôi chỉ tiện đường báo anh một tiếng," Tiểu Long đẩy cửa bước ra. "Anh rảnh thì qua, mấy ngày này buổi chiều tôi đều không có việc."
"Được." Phàn Quân đóng cửa lại, quay về bên cạnh Trâu Dương.
"Thợ rèn? Ở đây còn có cả lò rèn à?" Trâu Dương nhìn ra ngoài cửa sổ, Tiểu Long đã vung tay đi xa.
"Nhà cô ấy mấy đời rồi, có một cửa tiệm cũ ở làng phía nam, còn cửa hàng ở khu thương mại này chủ yếu là bán đồ." Phàn Quân cười.
"Anh tìm cô ấy rèn cái gì?" Trâu Dương nhìn một vòng quanh cửa hàng. "Ở chỗ Hà Xuyên này còn cần đặt làm đồ sắt gì nữa hả?"
"Không phải." Phàn Quân đáp.
"Thế là cái gì?" Trâu Dương hỏi.
Phàn Quân bước qua nhấc ấm nước sôi lên, bắt đầu pha trà.
"Anh làm đồ gì hả?" Trâu Dương lại hỏi.
Phàn Quân lặng lẽ, chuyên chú bẻ bánh trà, cân nhắc...
"Quân à!" Trâu Dương nhịn không được bật cười, nâng cao giọng. "Anh cứ giả vờ đi!"
Phàn Quân vẫn mặt không đổi, tiếp tục nghiêm túc làm các bước pha trà.
"Phàn Quân," Trâu Dương ngả người ra sau ghế, "anh thích em không?"
"Thích." Phàn Quân đáp.
"Ha," Trâu Dương cười khẽ thở dài, "thôi được, thích thì thích, chẳng buồn nói nữa."
Hắn cảm giác Phàn Quân chắc chắn đang muốn làm gì đó, cố tình giữ bí mật một cách cứng nhắc. Đoán chừng là quà cho hắn... chậc, sớm biết thế đã không hỏi, giữ lại chút bí ẩn và bất ngờ thì hay hơn.
Nhưng mà tại sao lại muốn tặng quà chứ?
Ngày cần tặng quà gần đây nhất chính là sinh nhật của Phàn Quân.
Không phải quà sao?
Không liên quan đến hắn à?
Có hơi mất mặt rồi đây Trâu Dương...
Thôi kệ, không nghĩ nữa, chuẩn bị đi dã ngoại đã.
Nói đến ưu điểm lớn nhất của công việc này, có lẽ là cách vài hôm lại được đi công tác, tuy không phải chỗ nào cũng thú vị... nhưng chỗ nào không thú vị thì Trâu Dương không đi là được.
Trước khi đi hắn tra thử, Lâm Gia Độ không xa, có nhiều sông suối và cây cối. Mùa hè là lựa chọn hàng đầu cho những chuyến tự lái ngắn ngày.
Cắm trại, chơi nước, ngắm sao, tuyệt vời hết ý.
Lúc này mới đầu xuân, thời tiết vẫn lạnh, không thể chơi nước. Cây cỏ cũng chưa bừng tỉnh, chưa xanh tốt mấy.
Nhưng nhìn thoáng qua, cái vẻ tiêu điều hiu quạnh đó cũng khá có hương vị riêng.
"Chỗ này thêm một tháng nữa chắc chắn đẹp ngất trời," Trâu Dương vừa lái xe vừa không nhịn được quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. "Gọi một nhóm người đến cắm trại chắc tuyệt lắm."
"Hay là em dừng lại một chút," Phàn Quân đưa tay giữ vô lăng, "để anh lái một đoạn, em ngắm cảnh."
"Được." Trâu Dương cho xe tấp vào lề phải, dừng lại.
"Đỗ giữa đường là sao vậy." Phàn Quân nhanh chóng xuống xe.
"Sao mà giữa đường? Bên kia có cái mương, em mà tấp thêm nữa thì bánh xe rớt xuống..." Trâu Dương cũng xuống xe, chạy qua ghế phụ thì nhìn một cái. "Rộng thế này à?"
"Đeo kính cũng chẳng tác dụng gì nhỉ." Phàn Quân lên xe.
"Xe cũ nát này to quá, chưa quen." Trâu Dương tặc lưỡi, cũng lên xe.
"Em có muốn mua xe không?" Phàn Quân cài dây an toàn, lái tiếp.
"Hả?" Trâu Dương quay sang nhìn anh một cái.
"Có phải sau khi tốt nghiệp ai cũng phải mua xe không?" Phàn Quân hỏi, "đi làm cho tiện."
"Cũng phải xem có việc làm không, làm ở đâu nữa." Trâu Dương cầm điện thoại chụp cảnh ngoài cửa sổ.
"Em chắc chắn không thất nghiệp đâu." Phàn Quân nói.
Trâu Dương quay lại nhìn anh: "Anh muốn mua xe sao?"
"Không phải," Phàn Quân mỉm cười, "anh muốn... nếu em muốn mua xe, anh có thể..."
Anh nói được nửa câu thì dừng lại, liếc nhìn hắn, dường như đang quan sát phản ứng của hắn.
Rồi mới nói hết: "Có thể góp cho em một ít."
Trâu Dương trong lòng chợt mềm lại, sống mũi cũng cay cay. Hắn quay đầu tiếp tục giơ điện thoại, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ qua màn hình: "Tiền anh tiết kiệm vốn định để làm gì?"
"Cũng không có mục đích rõ ràng," Phàn Quân đáp. "Vốn dĩ cũng chẳng có chỗ tiêu, tiết kiệm được thì cứ tiết kiệm thôi."
"Không phải anh còn tính sau này tự làm chút gì đó, không để cổ đông của công ty nọ kia chi phối sao?" Trâu Dương nói.
"Cái gì mà nọ kia loạn xị vậy," Phàn Quân cười. "Cũng không vội, giờ ở đây anh làm cũng khá ổn, chuyện xa hơn... vẫn chưa nghĩ, còn xem tình trạng tay đã."
"Còn một năm nữa cơ mà," Trâu Dương bỏ điện thoại xuống, đưa tay chạm vào mặt anh. "Đến lúc em thật sự cần mua, tiền không đủ thì em tìm anh lấy."
"Ừm." Phàn Quân gật đầu.
Lâm Gia Độ có khá nhiều homestay nhỏ, lúc này vào mùa vắng khách, đều trống.
Lần này ông chủ Đinh trẻ hơn ông chủ Lý trước đó, mở hai homestay, mấy ngày nay chỉ có ba phòng có khách, nên đã để phòng đẹp nhất cho hai người họ.
Cửa chính đẩy ra là một bãi cỏ rộng, cửa sau là sông.
Khung cảnh không tệ, chỉ là hơi lạnh cắt da cắt thịt, điều hòa trong phòng bật lâu lắm mà nhiệt độ vẫn không lên.
Phàn Quân trò chuyện với ông chủ Đinh một lúc, quyết định trước bữa tối sẽ ra sau rừng tìm gỗ sét đánh mà Hà Xuyên cần.
"Ngày mai sáng tôi dẫn hai người đi xem mấy cái cọc gỗ cũ. Tôi sưu tầm cũng lâu rồi, trước vốn định giữ lại làm xưởng trưng bày, nhưng bây giờ... kinh tế khó khăn, cũng không làm nữa." Ông chủ Đinh vừa dẫn đường vừa trò chuyện.
"Tôi thấy ở đây khách vẫn khá đông, buôn bán không ổn sao?" Phàn Quân hỏi.
"Không ổn, phần nhiều là đến rồi về trong ngày, qua đêm thì toàn cắm trại," Ông chủ Đinh nói. "Mà cũng chỉ có hai ba tháng mùa hè là có chút khách, còn lại thì tôi chỉ ở sân đếm kiến cho vui, giờ làm gì cũng khó cả."
"Cũng đúng." Phàn Quân gật đầu.
Phía sau là một con dốc nhỏ, rừng khá rậm, có một con đường đất nhỏ dẫn vào bên trong, nhưng ở đầu đường có treo biển cấm du khách vào, dọc đường đi cũng có biển báo.
"Có phải khá nguy hiểm không?" Trâu Dương hỏi.
"Không quen đường thì dễ lạc," Ông chủ Đinh nói. "Ở đây có động vật nhỏ, hơn nữa có vài chỗ lúc tuyết tan sẽ sụt lở, khó nhận biết được, khách vào thì rất nguy hiểm."
"Chúng tôi tính là khách du lịch không?" Trâu Dương lại hỏi.
"Tính chứ," Ông chủ Đinh cười. "Thật ra tôi cũng tính, tôi vốn không phải người bản xứ. Nhưng cái cây mà các cậu định đi xem thì không sâu lắm, đi một lúc là tới. Còn một cây nữa ở bên sườn dốc kia, cây đó thì ngày mai tôi phải nhờ người dẫn các cậu đi."
Cảm giác này thật ra cũng khá thú vị.
Con đường dưới chân không mấy bằng phẳng, bước thấp bước cao. Trong khu rừng tĩnh lặng chỉ có ba người họ, men theo lối mòn mơ hồ tiến vào, tự dưng lại có một sự kích thích giống như đi thám hiểm.
Đám bạn ký túc xá của hắn nhất định sẽ thích nơi này...
Đúng như lời ông chủ Đinh nói, chưa đi bao xa đã thấy cách con đường đất chừng mười mấy mét có một cái cây to, thân cây sẫm đen.
Đi vòng qua một bên là có thể thấy, thân cây bị sét đánh nứt ra một nửa, chỗ bị phá hỏng còn để lại những vết cháy xém bất quy tắc.
"Cây gì thế này?" Trâu Dương rút điện thoại ra.
"Cây táo tàu," Ông chủ Đinh nói. "Thứ này phải là gỗ cứng mới được, cây này tốt lắm."
Phàn Quân bước lại gần, dùng tay gõ lên thân cây mấy cái, rồi ngẩng đầu nhìn: "Cây này không tính là lớn lắm nhỉ."
"Thế này đã khó tìm lắm rồi," Ông chủ Đinh đáp. "Đi tiếp phía trước còn một cây, lớn hơn chút, nhưng bị đánh chết hẳn rồi. Thứ này cũng là có duyên lắm mới gặp..."
Trâu Dương vốn chưa từng thấy mấy thứ này, giơ điện thoại lên quay từ từ, tiện thể thu luôn cả lời giảng giải của ông chủ Đinh.
Cây trông cũng khá đẹp, hắn lùi lại hai bước, từ dưới lên trên, ống kính dừng ở bầu trời bị những cành cây chia cắt, rồi từ từ lia xuống, cuối cùng dừng lại ở gương mặt Phàn Quân với watermark riêng trong video của Trâu Dương.
Hắn lại lùi thêm một bước, muốn chụp một tấm toàn cảnh.
Vừa mới dịch chân thì cảm giác dưới chân có tiếng "rắc" của cành khô bị giẫm nát.
Nhưng ngay sau tiếng "rắc" đó là một chuỗi tiếng vỡ vụn lạo xạo.
Bên dưới rỗng không.
Khi Trâu Dương kịp phản ứng thì cả người đã bắt đầu ngả người ra sau, hắn lập tức ném điện thoại về phía trước, đồng thời vội vàng quờ tay sang bên cạnh tìm chỗ bấu víu.
Nhưng khoảng trống dưới chân không giống một cái hố, chỗ hắn dẫm lên rất dốc, giống như một khe nứt.
Phàn Quân nghe thấy động tĩnh liền quay người lại, đồng thời đã bước sải một bước lớn về phía đó.
Ngay khoảnh khắc Trâu Dương trượt xuống, anh dang chân giữ vững thế, tay phải vớ lấy một rễ cây nhô ra bên cạnh, tay trái vươn về phía Trâu Dương.
Nhưng trong lúc hỗn loạn trượt xuống, Trâu Dương chỉ vớ trúng mấy cành khô xung quanh, không nắm được tay anh.
Cuối cùng hắn với tay lại, tóm chặt lấy cổ tay Phàn Quân.
Ngay khoảnh khắc cơn đau nhói truyền đến, giọng Trâu Dương cũng bật ra: "Buông tay ra đồ điên này!"