88. Chương 88

Hời Hợt - Vu Triết thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhà ăn của homestay bên cạnh khá náo nhiệt, bảy tám thanh niên đang quây quần trò chuyện bên bếp lửa, cạnh đó là một lò sưởi lớn.
Thấy hai người họ bước vào, dù quen hay không, mọi người đều giơ tay chào: "Hi——"
"Hi." Trâu Dương cũng giơ tay chào.
"Lại đây sưởi đi," một cậu trai gọi, "sắp ăn cơm rồi."
Trên bếp lửa có một nồi lớn đang bốc hơi nghi ngút, có thể thấy rõ thịt và sườn bên trong. Bên cạnh chiếc bàn gỗ thấp còn có rau xanh, món chính và đủ loại bánh.
"Có ai uống rượu không?" Ông chủ Đinh từ trong bếp bước ra, tay xách hai thùng rượu, "rượu tôi tự nấu đấy."
"Uống——" Cả đám người đồng thanh hô vang.
"Mọi người tự ra tủ tiệt trùng lấy cốc nhé." Ông chủ Đinh bước đến, ngồi xuống cạnh Phàn Quân.
"Tôi không uống." Trâu Dương khẽ nói.
"Có nước ngọt không?" Phàn Quân nghiêng đầu khẽ hỏi ông chủ Đinh, "bọn tôi không uống rượu."
"Ồ, không uống rượu à, được, không uống rượu... có thương tích, không uống..." Ông chủ Đinh nhìn lướt qua hai người họ, "có nước ngọt, tủ lạnh bên kia..."
Phàn Quân không đợi ông nói xong, đã đứng dậy đi đến mở cửa tủ lạnh, rồi quay đầu nhìn Trâu Dương.
Nước chanh nhé.
Giữa bầu không khí ồn ào náo nhiệt, Trâu Dương mấp máy môi nói một câu.
Phàn Quân lấy hai chai nước chanh mang về.
Thực ra Trâu Dương không quen lắm với kiểu tình huống mà mọi người tuy chẳng quen biết nhau nhưng ai cũng tỏ ra thân thiện, như thể toàn là những người giao tiếp khéo léo vậy.
Hắn vừa ăn, vừa thỉnh thoảng nhe răng cười đáp lại những người chẳng biết là ai nhưng lại đang cười rất nhiệt tình với hắn.
Một bữa cơm ăn xong mà đầu đau như búa bổ, cười đến mức hàm răng như muốn cứng lại.
So ra thì Phàn Quân thoải mái hơn nhiều, bên trái là ông chủ Đinh, bên phải là Trâu Dương, không có ai bên cạnh bắt buộc phải giao tiếp.
Hơn nữa, mới ăn được vài phút, anh đã nhân lúc một chàng trai đối diện đang nói chuyện, liền cho cả bàn biết rằng mình không nghe rõ.
Một cái cớ cực kỳ hữu ích.
Trâu Dương suýt nữa thì hối hận vì đã không kịp thời thông báo cho mọi người rằng hắn và anh là bạn cùng chung 'bệnh'.
Có điều... tuy Phàn Quân không tham gia nói chuyện, nhưng anh lại nghe mọi người tán gẫu rất chăm chú.
Ăn cơm xong cũng chưa muộn lắm, đám người kia cũng chẳng có ý định về phòng nghỉ, cả bọn rủ nhau đi ngắm sao.
Khi Trâu Dương và Phàn Quân theo sau họ đi vào khu nhà trọ bên này, Trâu Dương vừa xoay nửa người về phía cửa phòng thì có người hỏi từ phía sau: "Hai người định ngủ rồi à? Không ngắm sao hả?"
Câu hỏi nghe thì rất bình thường, nhưng lọt vào tai lại thấy không ổn chút nào.
Trâu Dương đành đáp: "Tôi còn phải chườm đá một chút."
"Ồ, vậy bọn tôi chờ hai người trên sân thượng nhé, lát nữa ông chủ Đinh còn nướng đồ nữa đấy." Lại có người nói.
"Được." Trâu Dương thở dài một tiếng.
Vào phòng, hắn nằm vật xuống giường, nghe tiếng bước chân lộn xộn dần dần đi lên lầu, hắn mới thở phào một hơi thật dài.
"Lấy cho em chai nước," Trâu Dương nói, "cái nồi này bác gái bỏ bao nhiêu bột ngọt vậy trời, khát chết mất..."
"Anh cũng khát." Phàn Quân đưa cho hắn một chai.
Trâu Dương vặn nắp uống nửa chai, thấy cả người dễ chịu, Phàn Quân ngửa đầu uống nốt nửa còn lại.
"... No chết mất." Trâu Dương nằm ườn trên giường.
"Mệt à?" Phàn Quân bước đến bên giường nhìn hắn.
Quả thật có hơi mệt.
Nhưng Trâu Dương nhận ra Phàn Quân chẳng mấy mệt, thậm chí trông còn khá vui vẻ.
"Không," hắn khẽ lắc chân, "giúp em tháo băng đá ra đi, hình như hết sưng rồi, vừa đi lại không còn đau mấy nữa."
"Ừ." Phàn Quân ngồi xổm xuống giúp hắn tháo băng đá, đứng dậy rồi lại hỏi: "Em muốn lên ngắm sao không?"
"Hình như..." Trâu Dương nhìn anh, dò hỏi, "cũng thú vị đấy chứ?"
"Ừ." Phàn Quân khẽ cười.
Phàn Quân muốn đi ngắm sao.
Thế thì đi thôi.
"Để em kiếm cái khăn choàng rồi lên." Trâu Dương nói, định ngồi dậy.
Nhưng còn chưa ngồi hẳn dậy, Phàn Quân đã đặt tay lên vai hắn ấn ngược xuống giường, cả người cũng áp lên theo.
"Không đi nữa hả?" Trâu Dương thuận tay ôm lấy eo anh, luồn tay vào trong áo chạm vào lưng.
"Đi chứ," Phàn Quân từ khóe môi hắn hôn dần lên vành tai, trên môi còn vương chút ẩm mát lạnh từ nước vừa uống, đan xen với hơi thở ấm áp, giọng nói khẽ quét qua bên tai hắn, "hôn một cái rồi lên cũng không muộn."
"Ừm." Trâu Dương nghiêng đầu, đầu lưỡi khẽ chạm vào vết sẹo nơi khóe môi anh, tay trực tiếp trượt xuống, chui vào quần mạnh bạo bóp lấy mông anh.
"Khà..." Phàn Quân lập tức nắm lấy cổ tay hắn, ấn hắn xuống giường, "Làm sao vậy hả?"
"Cảm giác đã tay." Trâu Dương cười.
Phàn Quân cúi đầu hôn hắn, tay cũng bóp chặt lấy eo hắn.
Trên sân thượng người khá đông, còn có những người lúc ăn cơm chưa thấy, chắc là đi chơi về muộn.
Thấy hai người họ lên, mọi người lại nhiệt tình chào hỏi. Sau một bữa ăn quen mặt, lời chào hỏi càng thêm thân tình.
Xem ra thật sự có không ít người lên đây ngắm sao, ông chủ Đinh thậm chí còn chuẩn bị sẵn hai kính thiên văn cỡ lớn ở mép sân thượng.
Sân thượng rất rộng, một nửa là phòng kính có thể ngả ghế nằm nhìn sao qua mái kính, một nửa ngoài trời. Ai không sợ lạnh có thể ra đó dùng kính thiên văn.
Nếu không có nhiều người thế.
Trâu Dương vẫn rất thích cùng Phàn Quân nằm đây ăn chút gì đó, uống chút gì đó, ngắm dải Ngân Hà. Vì lúc ngẩng đầu, bầu trời đêm thăm thẳm, những cụm sao phủ quầng sáng mang đến cảm giác chấn động trong khoảnh khắc.
Nhưng Trâu Dương cảm nhận được rằng, Phàn Quân lại khá thích trạng thái này, tuy anh ít mở miệng, nhưng thích có mặt trong đám đông.
"Cảm giác này..." Phàn Quân ngồi trên ghế, chậm rãi bóc một quả quýt, "ở một nơi xa lạ, gặp một đám người xa lạ, chính là... rất có cảm giác đi du lịch."
"Ừ." Trâu Dương ngả vào ghế, nghiêng đầu nhìn anh, "du lịch vốn là như vậy, đến nơi xa lạ, nhìn những điều xa lạ, gặp gỡ những con người xa lạ."
"Nhưng phải có em ở bên." Phàn Quân nói.
Trâu Dương không nói gì, ngón tay khẽ vẽ một đường trên tay anh.
Phàn Quân cố ý dùng tay trái để bóc quýt, tay phải chỉ phụ trợ, vẫn còn hơi run, nhưng nhìn thì cũng ổn, không quá khó khăn.
"Trước đây anh không thích chỗ đông người," Phàn Quân bóc xong quýt, lại bắt đầu tỉ mỉ gỡ từng sợi xơ trắng, "không thấy yên lòng, người đông quá, anh nghe không rõ, cũng nhìn không kịp..."
"Giờ thì khác rồi," Trâu Dương nói, "đúng không?"
"Ừ." Phàn Quân gật đầu, "nhất là khi có em ở bên, thì... thấy khá thú vị."
Trâu Dương khẽ cười.
Phàn Quân không nói thêm, tỉ mỉ gỡ sạch xơ rồi đặt những múi quýt căng mọng vào tay Trâu Dương.
"Wow." Một cô gái chạy đến lấy hoa quả liền thốt lên cảm thán rồi chạy đi.
"Chưa từng ăn quả quýt nào bóc sạch sẽ thế này." Trâu Dương cắn ngay nửa quả.
"Anh cũng chưa," Phàn Quân cười nói, "bác sĩ bảo thường ngày tập mấy động tác tinh tế này, trước kia anh cầm đồng xu còn chẳng giữ nổi."
"Tiến bộ vậy là lớn rồi." Trâu Dương đưa nửa còn lại lên môi anh, "nếm thử đi, bóc mà không dính xơ, ngon lắm."
Phàn Quân trực tiếp ngậm lấy nửa quả từ tay hắn.
Rồi hai người cùng ngả vào ghế nhìn bầu trời sao.
Thực ra lúc này vẫn chưa phải thời điểm Ngân Hà đẹp nhất, rõ nhất, ông chủ Đinh bảo phải đến cuối tháng.
Nhưng giờ cũng đã thấy một dải Ngân Hà lớn từ từ mọc lên từ phía đông, dưới màn trời đen tĩnh mịch, rộn ràng trong lặng lẽ, chậm rãi trôi qua theo thời gian...
Chờ đến khi sân thượng gần như không còn ai, Phàn Quân mới đứng dậy, nhìn Trâu Dương đang ngủ say.
Người này nằm ngắm sao chưa đến mười phút đã ngủ, sau đó mọi người nướng thịt, trò chuyện ầm ĩ cũng không đánh thức nổi hắn.
Phàn Quân còn phải quay vào phòng lấy một cái chăn mang ra đắp cho hắn.
Lúc này trên sân thượng ngoài hai người họ chỉ còn một đôi tình nhân, bất chấp cái lạnh, vẫn ôm nhau đứng trước kính thiên văn.
"Trâu Dương." Phàn Quân khẽ vỗ lên mặt hắn.
"Ừm!" Trâu Dương giật mình mở mắt, ngồi bật dậy.
Phàn Quân bị trạng thái bừng tỉnh ngay lập tức ấy làm giật mình, giữ tay nhìn hắn một lúc lâu mới hỏi: "Em là ngủ thật hay không ngủ thế?"
"Ngủ rồi," Trâu Dương ngẩn ra vài giây, cúi đầu dụi mặt, "chết tiệt, em cứ nhắc mình mãi là đừng ngủ."
"Ngủ thì cứ ngủ thôi," Phàn Quân nói, "sao phải không ngủ?"
"Chẳng phải em muốn cùng anh ngắm Ngân Hà à," Trâu Dương thở dài, "em mà ngủ thì khác gì để anh ngắm một mình chứ."
Phàn Quân bật cười: "Chỉ cần anh biết em ở bên là được."
"Người đâu?" Trâu Dương nhìn quanh.
"Chỉ còn hai người kia với chúng ta," Phàn Quân kéo cánh tay hắn, đỡ hắn đứng lên, phủ chăn lên vai hắn, "đi thôi, về phòng ngủ."
"Mấy giờ rồi?" Trâu Dương ngáp, bước chân đã hơi loạng choạng.
"Ba giờ rưỡi." Phàn Quân đáp.
"Em... má ơi," Trâu Dương giật mình, "ngày mai hình như còn phải đi xem cây khác mà? Ông chủ Đinh bảo phải dậy sớm phải không?"
"Ừ." Phàn Quân gật đầu, "anh sẽ gọi em."
"... Anh dẫn em theo công tác có phải hơi làm lỡ việc không?" Trâu Dương thở dài, nắm lấy góc chăn, đi xuống lầu.
"Chuyện nhỏ thôi, lỡ thì lỡ." Phàn Quân nói.
"Hà Xuyên mà nghe chắc khóc mất." Trâu Dương bật cười.
Nhưng cây này thì Hà Xuyên nhất định sẽ cười.
Dù sáng sớm đã bị Phàn Quân gọi dậy, quấn cả đống băng cơ bắp dưới chân, rồi lại lái xe đi bộ lặn lội hơn ba tiếng vào tận sâu trong núi rừng, khi nhìn thấy cây bị sét đánh này, Trâu Dương vẫn thấy vô cùng kinh ngạc.
Bị sét đánh trúng, nhưng cây này hẳn vẫn tiếp tục sinh trưởng khá lâu. Những vệt đen như bò dài leo dọc thân cây trông cực kỳ đẹp, mang theo một thứ áp lực kỳ dị.
Nhìn thôi đã thấy có thể trừ tà.
Sau khi Phàn Quân gọi điện cho Hà Xuyên, lại cùng ông chủ Đinh lên cây đánh dấu, rồi bàn bạc chốt chuyện vận chuyển hàng.
"Cậu yên tâm, tôi ở đây trông chừng sẽ không xảy ra sai sót." Ông chủ Đinh nói.
"Cảm ơn anh đã vất vả." Phàn Quân đáp.
"Đáng lẽ phải vậy," Ông chủ Đinh vừa nói vừa lấy điện thoại ra, "sau này nếu còn hợp tác, cậu Phàn nhớ nghĩ đến tôi một chút. Chỗ chúng tôi mấy món kỳ lạ quái dị vẫn còn nhiều lắm... thêm WeChat nhé? Có gì tôi gửi hình cho cũng tiện."
"Ừm." Phàn Quân khẽ đáp.
Huỳnh giờ vòng bạn bè của Phàn Quân trông khá dễ khiến người ta tin tưởng.
Đều là những món đồ thú vị trong cửa hàng, nội dung cũng tương tự như Hạ Xuyên đăng, dù sao cũng là Hạ Xuyên đẩy cái nào thì anh đăng cái đó.
Nhưng vì anh không lắm lời như Hạ Xuyên, những dòng chú thích cực kỳ ngắn gọn lại khiến vòng bạn bè của anh trông càng giống như ông chủ đứng sau màn hơn.
Ông chủ Đinh đưa họ về homestay xong thì lập tức đi liên hệ tìm người, tìm xe lo chuyện vận chuyển.
Sáng mai Trâu Dương còn phải đi thực tập, hai người họ đi dạo quanh một vòng gần đó, chụp ít hình rồi cũng phải quay về.
"Em lái xe được à?" Phàn Quân bám vào cửa kính xe nhìn Trâu Dương đang ngồi trong khoang lái.
"Được," Trâu Dương nói, "chẳng lẽ lúc nãy anh không thấy em đi đứng bình thường sao?"
"Chỉ hỏi cho chắc thôi." Phàn Quân vòng sang ghế phụ rồi lên xe.
"Còn tay anh?" Trâu Dương khởi động xe, cũng hỏi một câu.
"Dán miếng dán cơ thì thấy cũng ổn," Phàn Quân nói, "không còn run nhiều như hôm qua nữa, chỉ thỉnh thoảng còn hơi giật một chút."
"Ừ." Trâu Dương với câu trả lời chi tiết như thế thì rất hài lòng.
Khi quay về thành phố thì trời đã chạng vạng, Phàn Quân về cửa hàng báo cáo sơ tình hình công tác với Hạ Xuyên, rồi dắt Tiểu Bạch thay dây dắt, đưa dây cho Trâu Dương.
"Hửm?" Trâu Dương nhìn Phàn Quân leo lên xe điện, có chút không hiểu.
"Anh ngồi sau dắt nó," Phàn Quân nói, "chạy xe chậm thôi cho nó chạy vài vòng thả bãi rồi quay về."
"Ồ." Trâu Dương bật cười.
Tiểu Bạch rất thích kiểu vừa chạy vừa theo xe thế này, chạy rất hăng, tốc độ xe mà chậm chút là nó có thể vượt lên trước.
"Tiểu Bạch giỏi quá, cố lên." Trâu Dương nghiêng đầu gối lên vai Phàn Quân, nhìn Tiểu Bạch, cảm giác như nó luôn mỉm cười, một mắt sáng long lanh.
Hắn đưa tay ôm lấy eo Phàn Quân, luồn tay vào trong áo, từng vòng từng vòng vẽ tròn lên bụng anh.
"Đừng ảnh hưởng đến tài xế lái xe." Phàn Quân giữ lấy tay hắn.
"Đi cái xe điện nhỏ mà cũng gọi là tài xế à." Trâu Dương nói.
"Về nhà gọi đồ ăn ngoài nhé?" Phàn Quân hỏi.
"Ừm," Trâu Dương đáp, "ăn gì đơn giản thôi, em cũng không đói lắm."
"Được." Phàn Quân đưa tay gẩy nhẹ lên mặt hắn.
"Lái xe cho cẩn thận, tài xế." Trâu Dương nói.
Chuyến đi công tác lần này so với lần trước nhẹ nhàng hơn nhiều, trở về cũng không cảm thấy mệt mỏi.
Trâu Dương tiện tay gọi hai phần mì trộn về ăn, tắm xong ngả người xuống sofa, thoải mái duỗi lưng: "Anh đi tắm đi, lát nữa mở phim xem."
"Ừm." Phàn Quân đứng dậy, lấy quần áo đi tắm.
Trâu Dương vừa tắm xong, trong phòng tắm hơi nước vẫn chưa tan hết, còn đọng lại hơi ấm ẩm ướt.
Khi dán miếng dán chống nước lên vết thương, hắn cẩn thận nhìn một chút. Vết thương vẫn ổn, vài ngày nữa chắc sẽ đóng vảy hoàn toàn. Chỗ vết thương sâu khi cử động có hơi đau, còn cánh tay thì cũng ổn, ngoài cảm giác ê ẩm giống như vừa nâng tạ nặng thì không có khó chịu gì rõ rệt.
Hắn mở vòi sen, vừa xối nước vừa xoay vai hoạt động một chút.
Tắm xong hắn quấn khăn lên tóc trở ra phòng khách, định mở phim cho Phàn Quân xem trước rồi mới sấy tóc.
Vừa định lấy điện thoại trên bàn trà, thì nhìn thấy trên bàn trà có một túi giấy giao thuốc của Meituan, bên cạnh còn đặt vài hộp...
"Em thấy khó chịu chỗ nào hả?" Phàn Quân vội vàng bước đến, cầm một hộp định xem thử.
Nhưng vừa cầm lên đã cảm giác được đây không phải hộp thuốc, liếc mắt một cái...
"Trâu Dương?" Anh kinh ngạc ngẩng đầu nhìn hắn.
"Làm sao?" Trâu Dương tựa vào sofa, đang cầm một gói nhỏ vừa bóc ra xem.
"Em..." Phàn Quân không biết phải nói sao, lại nhìn mấy hộp khác trên bàn, không nhịn được cảm thán, "Em mua mỗi hãng một hộp luôn à?"
"Cũng không hẳn, có cái dày mỏng khác nhau." Trâu Dương đẩy gọng kính, "với lại cũng không phải toàn là bao đâu..."
Phàn Quân liếc nhìn lại, quả thực không phải toàn là bao: "Đủ bộ ghê?"
"Ừm," Trâu Dương bóp bóp gói nhỏ trong tay, ngửa đầu nhìn anh, "ra trận mà không chuẩn bị thì sao được."
Sau cơn kinh ngạc, trong khoảnh khắc này Phàn Quân có cảm xúc vô cùng phức tạp.
Một sự hứng khởi mơ hồ tựa như ngọn lửa bùng lên ở nơi xa, bị gió cuốn đến ập lại, chỉ trong vài giây đã khiến người ta nóng rực.
"Ai... ra trận?" Khi mở miệng, giọng anh đã khàn khàn trong cổ họng.
"Lại đây." Trâu Dương đưa tay.
Phàn Quân nắm lấy tay hắn.
Trâu Dương chẳng quản phía giữa hai người còn cách cái bàn trà, trực tiếp kéo mạnh một cái.
Phàn Quân buộc phải nhanh chóng nhấc chân bước qua bàn trà, trước khi bị kéo ngã thì chống một tay lên bức tường phía sau, rồi ngồi lên đùi hắn.
Trâu Dương túm lấy chiếc khăn tắm đã trượt lên cổ anh, kéo xuống.
Phàn Quân cúi người, áp sát hắn.
Trâu Dương vòng tay ôm lấy sau gáy anh, thì thầm bên tai: "Em."
Chữ ngắn ngủi thấp đến gần như là tiếng thì thầm, rơi nhẹ xuống bên cổ, như một đốm lửa nhỏ xíu.
Một số khao khát, như thể toàn bộ thần kinh khắp cơ thể trở thành ngòi nổ, trong khoảnh khắc đốm lửa rơi xuống liền nhanh chóng bùng cháy.
Đốt người ta không kịp trở tay, nhịp tim tăng tốc dồn dập, máu nóng dồn lên mắt, tai ù đi.
Chưa kịp phản ứng gì, Trâu Dương đã giơ tay, đánh nhẹ vào khuỷu tay phải đang chống tường của anh, anh lập tức mất cân bằng, người ngã xuống phía hắn.
Trâu Dương thuận thế kéo, lật anh đè xuống sofa.
"Đợi đã." Trong đầu Phàn Quân hỗn loạn một mảng.
Trâu Dương xoay người đè lên, bàn tay như mang theo lửa, lướt từ eo xuống, cháy lan dần: "Ngoan nào."